thích cậu, chẳng qua là chỗ sâu trong lòng người
ta có thích người khác.” Vị hôn phu của côg. Bất quá cô sẽ không nói với Phương Nhĩ Kiệt…
Thích người khác? Thanh Lê Kha?
Phương Nhĩ Kiệt nghĩ đến Uông Ngữ Mạt trong miệng vẫn gọi Thanh Lê
Kha, uống rượu say cô luôn miệng kêu ba chữ kia, ngay cả cùng hắn lên
giường tỉnh lại, cũng là kêu cái tên này.
Cái tên Thanh Lê Kha kia là ai?
Hắn có hỏi, nhưng cuối cùng hai người cũng vây quanh những vấn đề
khác, hắn cũng không nghĩ quá nhiều, không thế nào để ý, nhưng bây giờ. . . . . .
Cánh môi không tự chủ mân lên, con ngươi chuyển sâu, Phương Nhĩ Kiệt phát hiện mình thế nhưng để ý.
Gặp quỷ, hắn đang toan tính cái gì?
Nha đầu còn thích người khác, so với hắn có thích hơn không? Cho nên
mới nói quên mất chuyện lên giường, làm như không có xảy ra chuyện gì?
Cũng bởi vì tên Thanh Lê Kha trong miệng cô sao?
Nhìn sắc mặt Phương Nhĩ Kiệt âm tư, lông mày Trấn Trường nhướng cao
hơn, khó thấy được nha! Khó được thấy hoa tâm nam nhân lộ ra loại xuân
tình này.
“A, tôi mới vừa đi qua tiệm bán hoa thấy Tiểu Mạt, bên cạnh còn có
hai người nam sinh vây quanh,tôi thấy Tiểu Mạt đỏ mặt , bị người ta đến
gần còn vội vã không biết nên làm sao cự tuyệt, thật đáng yêu.”
“Sao?Không tệ nha!” Phương Nhĩ Kiệt vô tình nhún vai.”Tiểu nha đầu lớn lên khả ái, bị đến gần là bình thường .”
“Đúng!” Trấn Trường gật đầu đồng ý.
Hai người nhìn lẫn nhau, Trấn Trường cười càng ngọt, Phương Nhĩ Kiệt thì sờ môi.
Hắn đứng dậy, “Tôi đi đến phòng khám, uống xong đặt ly tại đây là
được.” Nói xong, hắn suy sụp chạy ra khỏi phòng,phong thái trước sau
không tập trung, đáng tiếc bước chân hơi nhanh để lộ ra ý nghĩ trong
lòng hắn.
A! Trấn Trường cười uống trà, đôi mắt đẹp lưu chuyển.
Xem ra có chuyện rồi! Đại Dã Lang không phải là thờ ơ nha. . . . . .
Bất quá Tiểu hồng mao còn có vị hôn phu, xem ra có trò hay để xem rồi.
Uông Ngữ Mạt biết dáng vẻ tránh né của mình quá rõ ràng, rõ ràng nói
muốn cái gì cũng không có xảy ra, nhưng mà cô nhịn không được vẫn trốn
hắn.
Không có biện pháp, cô cũng không cách nào nhìn thẳng hắn! Hơn nữa
cũng không biết dùng thái độ gì đối mặt hắn, làm bộ như không có chuyện
gì xảy ra, cô căn bản làm không được nha! Cuối cùng chỉ có thể lựa chọn
phương pháp kém cỏi nhất—— trốn.
Vội vã chạy ra cửa, Uông Ngữ Mạt chỉ có thể dùng sức thở dài, nhìn cửa một cái,cô vô lực buông thỏng cúi đầu đi ra sân.
Hôm nay muốn đi ra tiệm bán hoa giúp đỡ, mỗi ngày làm cho mình bận
rộn, chính là không đến phòng khám bệnh, bởi vì đến phòng khám bệnh thì
phải cùng Phương Nhĩ Kiệt chung đụng,cô không dám.
Chỉ tưởng tượng thôi trái tim của cô liền cuồng loạn,cô hiện tại nhìn hắn cũng không dám, nào dám cùng hắn ở chung một chỗ?
Mấy ngày qua cô làm mình bận rộn nhiều việc, loay hoay không rảnh suy nghĩ, làm cho mình mệt đến ngã đầu liền ngủ, nhưng mà khi mệt đến ngủ
thiếp đi, trong mộng vẫn mơ tới hắn.
Nghĩ đến hình ảnh trong mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn tựu cảm thấy thẹn đỏ lên.
Mộng xuân lần lượt không ngừng quấn cô, trong mộng hai người cùng
kích tình, da thịt và da thịt lửa nóng kề nhau, khi hắn thương yêu, ngón tay đặt lên vai hạ dấu vết, mông xoay chuyển, ngay cả chân cũng nhiệt
tình vòng chặc hông của hắn. . . . .
Mà hắn nóng rực xuyên qua cô, một lần lại một lần, ma sát nơi nhạy cảm của cô, làm cho cô run rẩy rên rỉ, cuốn lấy càng chặt.
“A. . . . . .” Uông Ngữ Mạt đỏ mặt, dùng sức lắc đầu,muốn vứt đi
những hình ảnh tu nhân trong đầu, rõ ràng là mộng,nhưng lại vô cùng chân thật, mỗi một đêm cũng kịch liệt cuốn lấy cô
Có lẽ thật không phải là mộng.
Bởi vì cô quả thật với hắn từng lên giường, thậm chí thân thể của cô
giờ phút này còn có lưu dấu vết của hắn, ngày thứ tư, dấu vết trên người vẫn chưa hoàn toàn rút đi, mỗi lần nhìn dấu hôn trên người mình, cô đỏ
mặt tim đập loạn, thậm chí còn sẽ nghĩ tới hắn, đột nhiên cả người nóng
lên.
Uông Ngữ Mạt,cô học thói xấu, cô là sắc nữ! Đừng quên cô đã có Thanh Lê Kha, hơn nữa qua một tháng nữa phải lập gia đình. . . . . .
Uông Ngữ Mạt sửng sốt, lúc này mới nghĩ đến mình đã rời nhà gần một tháng, nhiều nhất đợi nửa tháng nữa cô phải trở về.
Trở về. . . . . .
Cô không tự chủ khẽ thở dài, sau khi trở về, sẽ không thấy được anh
Phương. . . . . Trong lòng đột nhiên co rút đau đớn,cô không nhịn được
cau mày.
Lại tới nữa , gần đây không biết xảy ra chuyện gì, trong lòng hay đau , nhất là nghĩ đến không thấy được anh Phương. . . . . . Tại sao lại
như vậy nha?
“Tiểu Mạt, Cô tại sao đứng ngẩn người ở cửa?” Ông chủ tiệm bán hoa
thấy Uông Ngữ Mạt vẫn đứng ở cửa không vào , không nhịn được tò mò.
“A?” Uông Ngữ Mạt hoàn hồn, thấy ông chủ nghi ngờ nhìn cô,cô vội vàng lắc đầu.”Không có, không có gì, thật xin lỗi.”
“Hi hi!” Ông chủ cười, “Tôi không có mắng cô.”
Uông Ngữ Mạt cũng không để ý cười tươi, mọi người trong trấn rất tốt, mặc dù mới tới không lâu, nhưng là cô rất thích người trong trấn, cũng rất thích anh Phương. . . . .
Trong lòng bỗng nhiên chấn động, không! Không phải là loại thích
giống anh hai, bởi vì hắn n
