Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Con Sâu Tình Yêu Của Con Mèo Trừu Tượng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323725

Bình chọn: 9.5.00/10/372 lượt.

ính toán gì thế?”

Lạc Tài Tần sờ cằm lẩm nhẩm, “sự thật chứng minh, đừng tin tưởng vào kiểu người như Trâu Thiếu Đông.”

“Là ý gì?” Ngô Diệu không hiểu, Lạc Tài Tần kéo cô lên xe Liêm Khải, “Tóm lại chuyện đã êm xuôi hết rồi, em chờ mấy hôm nữa xem kết quả thôi.”

“Đúng rồi, Diệu Diệu.” Liêm Khải vừa lái xe vừa hỏi, “Phi Phi đã tan làm chưa? Gọi cô ấy cùng đi ăn bữa cơm chúc mừng luôn nhé?”

Ngô Diệu thấy hai người đó mang bộ mặt sau cơn mưa trời lại sáng thì có hơi bực, gọi điện về nhà thì bà Ngô báo tin mừng, “không sao rồi, chị họ con rất khỏe, cũng rất hợp tác chữa bệnh, còn nói chuyện với bác sĩ nữa. Bác sĩ bảo nó hồi phục rất nhanh, ở lại bệnh viện theo dõi thêm mấy ngày nữa là có thể về nhà rồi.”

Ngô Diệu khoanh tay không hiểu sao mọi chuyện lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế? không biết kịch bản này ở đâu ra đây…

Ba ngày sau, mọi chuyện có biến chuyển. Liêm Khải tới buôn chuyện, nói Mẫn Chấn Vũ bị Hứa Hiểu Hồng bắt quả tang trên giường với bồ, thanh danh bê bối và đã bị trường đuổi việc.

“Rốt cuộc chuyện là thế nào?” Ngô Diệu nghĩ không ra.

Lạc Tài Tần vừa vẽ, vừa trả lời: “Chuyện này thực ra cũng không rắc rối, vấn đề nằm ở chỗ không ai chịu tin chị họ em.”

Ngô Diệu không hiểu, “Là ý gì?”

Chị họ em nói anh rể cô ngoại tình, mọi người đều không tin, nhưng có từng nghĩ rằng, tại sao chị họ em phải cào sinh viên nữ không?”

Ngô Diệu ngẩn ra, há hốc miệng nhìn Lạc Tài Tần: “không phải là …”

“Anh rể em không chỉ đơn giản là bắt cá hai tay như thế đâu!” Lạc Tài Tần cười lắc đầu, “Năm ấy, anh ta cưới chị họ em vì cô ấy xinh đẹp, rồi tìm tới Hứa Hiểu Hồng vì cô ấy có lợi cho tiền đồ của anh ta. Em nghĩ xem, Hứa Hiểu Hồng là kiểu người nghệ sĩ, còn Mẫn Chấn Vũ là kẻ lưu manh, anh ta tìm thêm một cô bồ nhí nữa là điều hoàn toàn dễ hiểu! Đây cũng là nguyên nhân tại sao Mẫn Chấn Vũ xúi Hứa Hiểu Hồng dời trường.”

“À, hóa ra là như thế!” Ngô Diệu bừng tỉnh.

“thật ra Trâu Thiếu Đông không đi tìm anh rể em. Cậu ta chỉ sai người đi tìm bạn cùng phòng với nữ sinh viên bị chị em cào hỏi thăm, đưa ít tiền là mấy cô bé kia khai thật. Thế là cậu ta gọi điện cho anh, bảo anh nghĩ cách cho Hứa Hiểu Hồng biết”. Lạc Tài Tần nặn màu lên bảng pha màu, trộn ít màu đen, rồi lại pha thêm ít màu đỏ, “Điều cậu ta muốn là khiến Hứa Hiểu Hồng nghi ngờ nhân phẩm của Mẫn Chấn Vũ. Hiểu Hồng là người khôn ngoan, tìm người điều tra một chút là phát hiện ra anh ta còn có một bồ nhí, vậy thì không phải là chuyện bị lộ hết rồi sao ? Chuyện này Trâu Thiếu Đông làm tốt, không đánh mà thắng”.

Ngô Diệu hít sâu một hơi, thật là … hóa ra chuyện này được giải quyết đơn giản như thế.

“Hơn nữa” Tài Tần nửa đùa nửa thật nói, “Em đã bao giờ nghĩ, bệnh của chị họ mình đã gần khỏi rồi, sao đột nhiên lại phát điên mà đi gây rối, còn cô sinh viên kia thiếu điều bị cào nát mặt không ? ”

“A …” Ngô Diệu kinh ngạc hít sâu, “Chị ấy có ý định trút giận ? ”

"Giờ cô ấy còn có thể dùng chuyện anh rể em đi ngoại tình và chuyện anh ta cưỡng chế cô ấy vào bệnh viện làm lợi thế, giành lấy lợi ích tối đa trong phiên tòa ly hôn." Lạc Tài Tần thở dài một hơi, xoa đầu Ngô Diệu, "Vốn tưởng chị họ yếu thế, ai dè là kẻ lợi hại tàn nhẫn, chỉ có em là thật thà nhất."

Nhưng Ngô Diệu không thấy mình thật thà, chỉ là cô rất khó tưởng tượng được chị họ mình lại có tâm cơ sâu như thế.

Hai người đang nói chuyện thì thấy A Lực đang giúp mẹ bày hàng, Ngô Diệu chống hai tay dưới cằm gật đầu, "A Lực ngoan hơn trước nhiều rồi."

Giờ Lạc Tài Tần là thần tượng của A Lực, ngày nào cậu cũng mang tranh vẽ xong tới cho anh ta xem, nghe đôi lời chỉ bảo.

Ngô Diệu chợt hỏi Lạc Tài Tần, "A Lực có năng khiếu không?"

"Có chứ!" Lạc Tài Tần gật đầu, "Rất có năng khiếu nữa ấy chứ!"

"Thế thì tốt!" Diệu Dệu mừng thay cho thím mì xào, hy vọng thằng nhóc này sẽ có tương lai.

Trưa hôm ấy cửa hàng của Ngô Diệu buôn bán rất được, tiễn vị khác cuối cùng đi, cô đứng sau quầy hàng tính sổ sách, đột nhiên thấy Lạc Tài Tần bưng mì xào chạy vào, "Diệu Diệu, tìm chỗ trốn đi!"

"Hả?" Ngô Diệu không hiểu gì, ngẩng đầu lên thì thấy một người đang chậm rãi đi từ đầu ngõ, trông anh ta vừa sa sút vừa tiều tụy. Là Mẫn Chấn Vũ. Ngô Diệu vừa trông thấy Mẫn Chấn Vũ đã giật mình, vội vàng trốn ra phía sau Lạc Tài Tần.

Lạc Tài Tần ngẩng đầu lên nhìn trời, hạ thấp giọng xuống nói, “Em sợ cái gì, em càng sợ, anh ta càng thấy em có liên quan tới chuyện này đó!|

“Em.....” Ngô Diệu câng nhắc được ba giây, quyết định trốn tiếp, chết cũng không ra!

Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc này Mẫn Chấn Vũ đã đi tới cửa hàng Ngô Diệu, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Ngô Diệu và Lạc Tài Tần. Ngô Diệu trốn sau lưng Lạc Tài Tần, lấy một bình hoa bằng đồng từ trên giá xuống đưa cho anh, Lạc Tài Tần còn bưng mì xào, lại càng không nói được gì.

“Diệu Diệu, anh tìm em muốn em giúp đỡ anh một chút”. Mẫn Chẫn Vũ lưỡng lự lên tiếng.

Ngô Diệu trợn tròn mắt nhìn anh ta, hỏi, “Giúp cái gì?”

“Em giúp anh cầu xin chị họ em, bảo cô ta nương tay với anh, anh không muốn ngồi tù”. Nói tới đây, sắc mặt Mẫn Chấn Vũ trở nên khó coi, “Đúng...An


Polly po-cket