Teya Salat
Con Muốn Làm Vợ Ba ( Phần 1 )

Con Muốn Làm Vợ Ba ( Phần 1 )

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323290

Bình chọn: 7.5.00/10/329 lượt.

ế này. Cô bé chào tôi rồi lo chạy đi phục vụ khách. Chốc sau

ông chủ quán bưng ra cho chúng tôi hai khẩu phần bánh xèo loại vừa. Tôi

chào ông chủ:

- Bác Thông! Bác còn nhớ cháu không? Cháu là Đông đây!

Ông chủ quán sững sờ, nheo mắt nhìn tôi một hồi rồi cũng nhận ra. Ông vỗ vai tôi cười một tràng sảng khoái.

- Thằng Đông ngày đó đây sao? Cũng gần hai chục năm rồi hả.

- Dạ! Cháu mừng là bác vẫn còn nhớ đến cháu.

- Sao lại không nhớ chứ. Cậu là người cùng quê, cùng là dân nghèo như

tôi mà cái chí của cậu lớn lắm. Thế ngần ấy năm rồi cậu đã thực hiện

được ước mơ của mình chưa?

- Nhờ ơn bác giúp đỡ ngày ấy mà giờ cháu đã được đổi đời, có cuộc sống đầy đủ hơn rồi ạ. Đây là con gái cháu ạ.

Nhi khẽ cuối đầu chào ông chủ quán. Ông nheo mắt lại nhìn con bé như thể tìm về một kí ức thất lạc nào đó.

Ông thở dài một cách sầu não.

- Đời người thật là không ai biết trước được. Con bé lớn lên giống mẹ nó quá nhỉ, mà có lẽ nó giống dì nó hơn.

Như đã kìm nén nãy giờ, Nhi buộc miệng hỏi:

- Ông biết dì cháu ạ?

- Ừ, dì cháu vẫn thường hay đến đây lắm.

Ánh mắt Nhi rộ lên niềm hân hoan:

- Thế ông biết nhà dì cháu ở đâu không ạ?

- Ta không biết. Con bé đó đến đây ăn rồi về chứ thực ra ta chưa hề trò

chuyện với con bé bao giờ. Đáng lẽ ba cháu mới là người biết rõ hơn chứ.

Tôi vội lấp liếm:

- Dạ cháu chỉ mới về Việt Nam thôi nên không biết nhà ngoại cháu ở đâu cả.

Có tiếng khách hàng, ông vội bước vào quầy không quên chúc hai bố con

ngon miệng. Cả hai bố con có lẽ vì đói quá nên mỗi người lo cuốn lấy cái bánh của mình trước. Con bé chúm cái miệng xinh xắn lại, hít hà cái

cuốn bánh xèo bánh nóng hổi nhưng không ngớt lời khen ngon. Tôi cười cái vẻ hồn nhiên của nó và tự cho phép mình cắn một cái thật to.

Đã lâu rồi tôi không được ăn lại cái món mà tôi từng một thời say mê,

định rằng sẽ từ từ thưởng thức hương vị của món bánh nhưng tôi lại vội

nuốt trọng cho xong. Quán đã hết chỗ nên bé Hạnh xếp khách ngồi vào bàn

của chúng tôi, đó là phụ nữ độ khoảng 30 ăn mặc khá sang trọng trọng.

Tôi tự hỏi một người sang trọng như cô ta thì việc gì phải vào ăn ở cái

quán bình dân này. Nhưng tôi buộc phải nhìn nhận một điều người phụ nữ

ấy rất đẹp, nét đẹp mặn mà khiến người khác gặp một lần sẽ nhớ mãi. Mà

có thể cái gương mặt xinh đẹp ấy tôi đã gặp ở đâu rồi, cảm giác vừa xa

lạ vừa quen thuộc.

Người phụ nữ cũng gọi một đĩa bánh xèo loại vừa. Với đôi bàn tay điêu

luyện cô ta dễ dàng cuốn cái bánh lại một cách gọn đẹp và từ từ thưởng

thức. Tôi đoán hẳn cô ta là khách quen ở đây, hay chí ít cũng là tay say mê món bánh này.

Như để ý thấy ánh mắt của tôi, người phụ nữ ngước mặt nhìn lên rồi mỉm

cười chào tôi một cách lịch sự. Một luồng điện chạy qua cơ thể khiến tôi không thể cử động được, tôi sượng trân nhìn người phụ nữ ấy, từ đôi mắt cặp môi đều giống hệt con gái tôi. Và tôi biết người phụ nữ ấy là ai.

Tôi không muốn gặp cô ta, ít ra là chưa phải lúc này. Tôi cố tìm một lý

do nào đó gọi con gái ra về sớm. 15 năm là khoảng thời gian đủ để tôi

thay đổi hoàn toàn cách ăn mặc, tóc tai, đến độ tôi có thể khẳng định

những người quen trước đây sẽ chẳng ai có thể nhận ra được tôi, kể cả cô ta. Thế nhưng sự giống nhau đến kì lạ của hai dì cháu thì tôi không thể nhầm lẫn được, đó là lý do tôi sợ họ sẽ nhận ra nhau.

Ông chủ tiệm đang lay hoay làm thức ăn, tôi cũng không thể gọi ông được, sẽ rất lôi thôi bởi ông biết rõ người phụ nữ này là ai.

Tôi gọi nhỏ Hạnh đến. Con nhỏ bước tới đon đả:

- Dạ chú gọi gì ạ?

- Tính tiền đi cháu.

- Ủa, chú chưa ăn xong mà.

Nhi cũng giật mình nhìn tôi với ánh mắt biết nói: "con còn đang ăn mà!". Tôi đành lấp liếm.

- Chú có việc đột xuất. Hôm nào chú lại đến ăn sau.

Tôi bỏ vội tờ bạc năm chục xuống rồi hối thúc bé Nhi đi ngay không cần

chờ thối tiền thừa. Không biết con Nhi luýnh quýnh thế nào lại làm đổ

chén nước mắm ra bàn, lan đến gần chỗ người phụ nữ ấy. Con bé rối rít

xin lỗi, vội lấy khăn giấy lau chỗ nước mắm đổ. Điều gì đến cũng đã đến, ánh mắt hai người chạm nhau, cùng ngạc nhiên tột độ. Người phụ nữ nhạc

nhiên nhìn bé Nhi như không tin vào mắt mình, rồi cô ta quay sang nhìn

tôi một cách moi móc. Mặc kệ, tôi vẫn khăng khăng kéo Nhi ra ngoài thật

nhanh trước ánh mắt hiếu kì của mọi người xung quanh.

Tôi dắt con bé ra ngoài tiệm được một chút thì người phụ nữ đã chạy đến giữ con bé lại.

- Cháu... cháu là Quỳnh Nhi, con của mẹ Quỳnh Như phải không?

Con bé lắp bắp:

- Dạ...

- Trời ơi! Cháu tôi... Dì đây, dì út của cháu đây!

Rồi người phụ nữ ôm chầm lấy Nhi giọng nghẹn ngào. Cô ta chính là Hân,

nhân chứng sống biết rõ nhất cuộc đời của tôi, biết cả những bí mật mà

tôi đã cố giữ từ lâu. Dù bất cứ lý do gì tôi nhất quyết không để cho hai dì cháu nhận nhau, tôi không muốn con bé biết sự thật, để rồi ngày nó

rời xa tôi lại càng gần hơn. Tôi nắm lấy tay con bé kéo đi nhưng nó vùng ra và ôm chầm lấy người dì lần đầu gặp mặt của mình. Giọng con bé nhòa

ra theo từng tiếng nấc.

- Dì ơi! Con muốn gặp mẹ, con muốn biết nơi mẹ con sinh ra và lớn lên, con muốn gặp ngoại, gặ