Snack's 1967
Con Dơi

Con Dơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322340

Bình chọn: 9.00/10/234 lượt.

"

"Cha." Tôi trong lòng đau xót, nước mắt tràn mi trào ra.

"Tĩnh Tuệ." Cha khóc, hai hàng lệ chảy xuống. "Cha xin lỗi con, mong con tha thứ cho cha."

Tôi chuyển từ ngồi xổm thành quỳ, vươn hai tay ra ôm lấy cha, khóc lên thất thanh.

"Tĩnh Tuệ." Cha vỗ nhẹ vào lưng tôi. "Giờ có thể khóc, nhưng sau này không

được khóc nữa. Cuộc đời con còn dài, phải học cách kiên cường. Hiểu

không?"

"Con hiểu ạ." Tôi đứng thẳng dậy, ngừng khóc, dùng tay lau nước mắt.

Cha lấy ra một tờ giấy, tay trái nâng mặt tôi, tay phải cẩn thận lau đi những giọt nước nơi khóe mắt tôi.

"Không được khóc nữa." Cha mỉm cười. "Phải kiên cường lên."

Tôi cố nén nước mắt lại, ra sức gật đầu.

Hai tháng sau khi cha tôi về nhà tĩnh dưỡng, một buổi chiều nọ, chúng tôi đang học thể dục ở sân trường.

Một cô giáo từ một góc sân trường khác chạy tới, như đang rất sốt ruột.

"Trương Tĩnh Tuệ có đây không?" Cô chạy tới trước mặt chúng tôi thì ngừng bước, hơi sau không tiếp nổi hơi trước.

"Có." Tôi giơ tay lên trả lời.

"Quả nhiên em ở đây, hèn gì cô tới phòng học tìm không thấy em." Cô ấy nói.

"Mẹ em gọi điện thoại nói cha em sắp không xong rồi, bảo em mau về nhà."

"Sắp không xong?" Trong lúc nhất thời tôi còn chưa hiểu được.

"Mau về nhà đi." Cô quát to.

Tôi rốt cuộc cũng hiểu câu đó có ý gì.

Tôi cất bước chạy như điên, từ sân trường ở phía nam chạy thẳng tới chỗ để xe ở phía bắc.

Khi tới nơi để tôi đã mồ hôi đầm đìa, hơi thở nặng nề, nhưng tôi không dừng lại, trực tiếp bước lên xe.

Hai chân tôi không ngừng tăng tốc, con đường vốn đi xe mất 15 phút, lần đó tôi chỉ mất không tới 10 phút.

Vừa về tới nhà đã nghe thấy tiếng khóc từ trong truyền ra, trái tim vốn đang đập nhanh gần như ngưng bặt lại.

Tôi cuống quít xuống xe, tiện tay thả bừa xe đạp xuống.

Nhưng đột nhiên hai chân tôi như nhũn ra, toàn thân ngã sấp xuống đất, không bò dậy nổi.

Tôi chỉ có thể miễn cưỡng bò trên mặt đất, bò tới cửa nhà, bò qua bậc cửa, cuối cũng cũng có thể đứng dậy.

Bất chấp khuỷu tay với đầu gối đều đã rách da, tôi lao thẳng vào trong phòng cha.

Chỉ thấy mẹ với em trai đang ngồi bên giường khóc lớn.

Tôi tới bên giường cha, ngồi xuống nhìn ông, chỉ thấy cha nằm đó, hai mắt nhắn lại.

Tôi chờ lâu, rất lâu, chờ cha mở mắt nói: "Ha ha, Tĩnh Tuệ. Cha còn tỉnh mà."

Nhưng ba vẫn không mở mắt.

"Cha." Cuối cùng tôi không nhịn được, khẽ lắc lắc tay cha.

Tay cha tôi rất lạnh, không còn hơi ấm như khi xưa xoa đầu tôi.

Tôi lặng lẽ nhìn cha, không khóc thành tiếng, cũng không rơi lệ.

Tôi cảm thấy mọi thứ trước mắt đều thật không chân thực, chẳng khác nào một giấc mộng, mà bản thân mình đang lơ lửng trong đó.

Cha tôi ra đi chỉ ba phút trước khi tôi về nhà.

Câu cuối cùng mà tôi nói với cha là: "Cha. Con đi học đây."

Câu cuối cùng cha nói với tôi là: Phải học hành chăm chỉ đấy."

Tới tận 20 năm sau, không kịp thấy mặt cha lần cuối vẫn là tiếc nuối và hối hận lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Trước khi ra đi không được gặp tôi, có phải cha cũng cảm thấy tiếc nuối và hối hận không?

Nếu như không phải trùng hợp lúc tôi phải học thể dục, nếu tôi chạy nhanh hơn, đạp nhanh hơn, nếu như...

Các loại "nếu như" khác nhau cứ quanh quẩn trong đầu tôi suốt hai mươi năm.

Tôi luôn rất muốn biết, trước khi ra đi, cha sẽ nói gì với tôi?

Cha, cha sẽ nói gì với con?

Cha, cha muốn nói gì với con? "Cha, chúng ta sắp lên cầu Song Viên rồi đấy. Có điều cầu Song Viên năm

ngoái bị bão với lũ đánh gãy rồi, giờ chỉ còn một cây cầm tạm thôi. Cha, cha phải theo sát nhé, nghe nói cây cầu tạm đó là hai con đường một

chiều, rất hẹp, chỉ cho xe nhỏ đi qua. Cha, cha nhất định phải theo sát

nhé, em trai nói trên cầu có rất nhiều xe máy, không tiện mở xe. Cha,

cha nhất định phải theo sát nhé. Cha, nhất định phải theo sát nhé."

Có lẽ ấn tượng của người bình thường đối với gió bão đều luôn mang chút sợ hãi hay bất an.

Nhưng ký ức trong đàu tôi về gió bão, đa số đều rất đẹp.

Mà những ký ức đẹp đẽ đó, đều do ba tạo cho tôi.

Ngôi nhà của chúng tôi là kiến trúc truyền thống, căn phòng rất cũ kỹ, đêm bão, nóc nhà nhất định sẽ dột.

Ba sẽ giữ cho cửa sổ đóng chặt, sau đó dò xét khắp nơi, tìm đồ đựng nước hứng nước mưa nhỏ từ nóc nhà xuống.

Vì vậy trên mặt đất, thậm chí trên bàn hay trên giường luôn bày đầy thau chậu với thùng nước.

Có khi cả cốc súc miệng cũng phải dùng tới.

Ngoài phòng gió thổi vù vù, lay động cả căn nhà, căn phòng như lúc nào cũng có thể sụp đổ.

Có cơn gió to thổi rơi cả ngói, tôi sợ hãi trốn sau lưng ba, hỏi:

"Cha ơi, gió lớn vậy, nhà chúng ta có bị đổ không?"

"Chỉ cần cha ở đây, nhà của chúng ta sẽ không đổ đâu." Cha xoay người lại ôm lấy tôi, mỉm cười.

Nụ cười của cha khiến tôi cảm thấy thật an toàn, căn phòng cũ kỹ cũng dường như kiên cố hẳn lên.

"Tới chơi đại phú ông nào."

Từ lần đó trở đi, cứ đêm gió bão, cha sẽ chơi "đại phú ông" với tôi và em trai.

Ba người chúng tôi nằm sấp trên mặt đất, đổ xúc xắc, theo điểm trên xúc xắc mà đi.

Ngoài phòng tuy cuồng phong gió bão nhưng trong phòng lại đầy tiếng cười