i xe cung kính nói, "Tổng giám đốc, tiểu
thư, xe đã chuẩn bị tốt, có thể xuất phát."
Ân Dập Diễm khẽ gật đầu,
coi như đồng í.
Mà vẻ mặt của Bắc Xuyên
Hạ Tử giống một cô gái nhỏ hạnh phúc, gắt gao ôm cánh tay cường tráng của anh,
nội tâm tính toán phải làm thế nào để Ân Dập Diễm yêu mình.
Ngồi ở trên xe , Ân Dập
Diễm còn đang suy nghĩ nội dung cuộc họp vừa rồi, mày rậm khẽ nhíu lại, đôi môi
mỏng nhếch lên, con ngươi đen nhánh phát ra ánh sáng lạnh, cả người tỏa ra hơi
thở không thể động vào.
Từ đầu đến cuối, anh một
chút cũng không liếc qua người đàn bà ngồi bên mình, Bắc Xuyên Hạ Tử.
Ngược lại người đàn bà
kia đều nhìn anh, trong ánh mắt quyến rũ, có sự mời gọi.
Trong lòng của anh cười
lạnh, chỉ bằng thế cũng có thể làm cho anh có cảm giác với cô ta?
Hừ, nằm mơ!
Xe vẫn tiếp tục
chạy, con đường bên cạnh tòa
nhà dần dần lui về phía sau.
Hồi lâu, anh trầm thấp
lên tiếng: "Dừng xe."
Bị một âm thanh kéo trở
về, Bắc Xuyên Hạ Tử mới quay người lại, si ngốc nhìn vào người đàn ông cô ái mộ
đã lâu.
Anh ta vừa mới nói gì ?
Dừng xe?
Một ý nghĩa đột nhiên
xuất hiện trong đầu cô.
Chẳng lẽ là. . . . . .
Người đàn ông mà cô ái mộ
đã lâu rốt cục nhìn ra ý nghĩ của cô, muốn ‘ hồi báo ’ cô? !
Nói cách khác, dừng xe là
muốn cùng cô.......
Trời ạ!
Nếu như ‘ không cẩn thận
’ có con của anh, như vậy mẫu bằng tử mắc (mẹ nhờ con quý), cô liền có thể dễ
dàng ngồi lên vị trí Tổng giám đốc phu nhân rồi?
Cô suy nghĩ một chút đã
cảm thấy rất hưng phấn!
Rốt cục người đàn ông này
đã thèm muốn cô rồi, Bắc Xuyên Hạ Tử ra vẻ thẹn thùng cúi đầu xuống, trong lòng
rất vui mừng.
Ân Dập Diễm đem tất cả
biểu cảm trên mặt thu hết vào mắt, vẻ mặt hiện lên sự khinh bỉ.
"Không cần phải đoán
mò, làm bạn gái của tôi, không có quần áo đẹp, sẽ làm tôi cảm thấy cực kỳ mất
mặt!"
Ầm ——
Khuôn mặt đỏ hồng thẹn
thùng lập tức trắng bệch, cô cảm giác như không thở được. . . . .
Hóa ra là cô tự mình đa
tình!
Ý thức được suy nghĩ, cô
cảm thấy rất xấu hổ, mặc dù xung quanh không có bao nhiêu người, nhưng bị người
đàn ông mình ái mộ nói như vậy, ít nhiều cũng có chút thất vọng.
Giống như con Hầu Tử (con
khỉ), mọi người xung quanh khinh bỉ, trêu chọc, ánh mắt giễu cợt, giống trò
cười để cho mọi người cười, cười xong rồi, còn phải nghĩ xem lần sau phải làm
như thế nào cho mọi người cười.
Bắc Xuyên Hạ Tử xấu hổ mà
muốn tìm một cái lỗ để chUI xuống, lại nghĩ, vậy sao được, Bắc Xuyên Hạ Tử cô
từ trước đến giờ không phải là người dễ lùi bước như vậy, muốn như bây giờ còn
không được, làm sao cô có thể mất đi phong độ của mình ? !
Nghĩ như vậy, cô đưa ra
một quyết định. . . . . .
Bắc Xuyên Hạ Tử thừa dịp
Ân Dập Diễm xuống xe, trong nháy mắt lấy tay dùng sức xé mép vải ra.
"Xoẹt" một
tiếng, chỗ váy bị xé hé ra một góc nhỏ, lại tiếp tục dùng sức mà xé, mép váy
rách hết cả ra. Giống như người cổ đại mặc sườn xám, tà áo bên chân trái vắt
qua một bên. Vừa cử động một chút, có thể nhìn thấy 'hình ảnh đặc sắc bên
trong' . . . . . . (mụ này điên rồi)
Cô cười âm hiểm, thầm che
bên trong, cô không tin, anh sẽ không có chút dục niệm nào với cô!
"Xuống xe."
Ân Dập Diễm đầu cũng
không quay lại nói với Bắc Xuyên Hạ Tử.
Bắc Xuyên Hạ Tử giả bộ
yêu kiều gọi to một tiếng, thanh âm mềm yếu tận xương: "Dập Diễm. . . . .
.Váy người ta bị rách!"
Rách?
Anh nhíu mày, lúc nãy
không phải rất tốt sao? Chưa gì đã không nhịn được rồi, muốn câu dẫn anh sao?
Thật là cực kỳ buồn cười!
Ân Dập Diễm anh muốn đàn
bà nào, không phải nói là có sao? Tùy tay một cái, vô số đàn bà muôn hình muôn
vẻ sẽ lập tức dán lên người anh sao? Tội gì mà phải dùng trăm phương ngàn kế
câu dẫn anh như vậy.
Nâng đôi môi mỏng lên,
anh quay đầu lại một chút, ánh mắt nhìn về nơi xa, không thèm nhìn cô ta một
cái, liền tàn nhẫn nói ra: "Cô có 2 lựa chọn. Thứ nhất, tự mình xử lý; thứ
hai, lập tức biến, đừng để cho tôi phải nhìn thấy cô nữa!"
Cô ta đã mạo phạm quy tắc
trò chơi, như vậy, anh sẽ phải phối hợp một chút.
Cô không lường trước là
anh sẽ nói như vậy, Bắc Xuyên Hạ Tử sắc mặt trắng bệch, do dự bất định.
Vừa muốn mua lễ phục cùng
anh, vừa không muốn như vậy mà xuống xe, vốn muốn dụ dỗ, nhưng thất bại rồi,
thật sự là trộm gà không được lại còn mất nắm gạo!
Bắc Xuyên Hạ Tử quả thực
hối hận muốn chết!
Giống như có một lựa chọn
lớn, cô thở dài, cuối cùng cũng duỗi chân ra khỏi xe.
Một bên túm lấy mép váy
để cảnh xuân không lộ ra ngoài, một bên cố gắng cước bộ nhanh để đuổi theo
người đàn ông cao lớn phía trước.
Tất cả mọi người trên
đường như nhìn người đàn bà kia vừa chật vật lại chạy như điên trên đường, buồn
cười.
"Dập Diễm, đợi người
ta một chút !"
Thật vất vả mới đuổi kịp
Ân Dập Diễm, lại thấy anh đang nghe điện thoại, đành bất đắc dĩ đứng chờ. Đôi
mắt yêu mị si ngốc nhìn chằm chằm vào bên mặt rất hoàn mỹ của Ân Dập Diễm, cô
đã yêu đến mức không cách nào khống chế được!
Đó là người đàn ông có
khuôn mặt anh tuấn, tất cả các đường nét đều hoàn mỹ, bộ quần áo màu đen, người
anh lại thon dài làm tôn lên sự lãnh
