Polly po-cket
Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung

Cô Vợ Nhỏ Trẻ Trung

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322985

Bình chọn: 9.00/10/298 lượt.

ỉnh nói, sau khi có bước đầu tiên , liền theo tự nhiên mà tiếp tục. Tiếp theo Văn Hạo phát hiện lời Lô Uyên Tỉnh nói hình như cũng không sai, Bối Bối chẳng những không bài xích anh mà còn thân thiết hơn.

Ngược lại càng trả lời nhiệt tình, nhiều lần thiếu chút nữa làm anh mất đi khống chế.

Nhưng anh vẫn như cũ không dám làm càn, bởi vì anh vẫn chưa xác định được phương hướng tình cảm của cô đồng thời anh lại tin chắc rằng cô chưa đủ trưởng thành để xác định được tình cảm của bản thân.

Còn ở bên kia, Bối Bối rất vui mừng vì tình cảm giữa hai người đã có tiến triển. Nhưng lại không khỏi tức giận vì tốc độ tiến triển giống như loài ốc sên chậm chạp.

Mặc dù cô đã ra hiệu cho anh có thể tiến thêm bước nữa nhưng không biết là anh ngốc thật hay giả vờ ngu, luôn xem như không biết với ám hiệu của nàng.

Chẳng lẽ vẫn phải do cô chủ động trước sao?

Được rồi, cứ chứ cô dám chủ động thực hiện quyền lợi làm vợ của mình nhưng nếu trong đáy lòng Văn Hạo thật sự vì báo ân nên mới cưới cô thì như thế nào?

A! Khó nghĩ quá! Có lẽ cô nên thừa dịp anh còn chưa yêu người khác mau chóng khiến cho anh yêu cô?

Đúng! Chính là như vậy. Nắm chắc thời gian, mau chóng tiến hành. Có ý tứ hay không, bẽ mặt hay không, dù thế nào đi nữa họ đã là vợ chồng chính thức. Chuyện này cũng sớm nên ra ánh sáng mới đúng!

Đúng!Chính là như thế, nhưng là…

Mặc dù luôn có nhiều nam sinh theo đuổi cô, nghệ thuật cự tuyệt người khác của cô đã có thể phát huy vô cùng nhuần nhuyễn nhưng cô lại không biết cách bày tỏ thái độ với nam sinh.

Trực tiếp nói cho anh biết cô thương anh sao? Oa! Quá trực tiếp! Thế đành nói gián tiếp cho anh rằng cô hy vọng có một cuộc sống vợ chồng thực sự sao? Mắc ói! Thật không có danh phẩm.

Hay là dứt khoát hỏi anh rốt cuộc tại sao lại cưới nàng ? Anh mở miệng chưa từng nói dối trừ phi anh không trả lời, nếu không nhất định có thể tin. Nếu câu trả lời của anh làm mình đau lòng thất vọng thì bản thân cô nên làm thế nào?

Buông tha cho anh sao? No, tuyệt không thể!

Cô rốt cuộc nên làm gì đây? A…Thật khổ não a!

Buổi sáng chủ nhật nào đấy giữa tháng 10, tầng một trong thư phòng của Tang gia.

Văn Hạo ngồi sau cái bàn xem xét kỹ lưỡng bài thi tuần trước của Bối Bối mà Bối Bối ngồi yên ở trước bàn đọc sách say mê nhìn anh không chớp mắt.

“Văn Hạo thật rất đẹp trai! ” Bối Bối ngầm than thở.

Ngũ quan khôi ngô mê người, kính gọng vàng nhu hòa cùng vẻ mặt lạnh lùng, sở thích yêu sách càng làm cho anh thêm nho nhã ấm áp. Hơn nữa ánh mắt nhìn xa trông rộng làm người khác không dám khinh thường mà khi anh lộ ra thái độ nghiêm túc còn có một phần khí thế làm người khác run sợ.

Cô từng nghe Lô Uyên Tỉnh đề cập qua,nói Văn Hạo chỉ cần một bước ra khỏi nhà họ Tang lập tức bién thành một chiếc máy công việc lạnh lùng nghiêm khắc. Chỉ có ở trong nhà họ Tang , nhất là ở trước mặt cô thì anh mới là một người đàn ông tao nhã dịu dàng.

Lô đại ca nói như vậy có ý gì đây?

Nói là Văn Hạo có tình cảm đặc biệt đối với cô hay là Văn Hạo thật rất thương đứa em gái nhỏ này?

Bối Bối tự hỏi, hai mắt đối diện với tròng mắt Văn Hạo, cô lập tức bày ra một nụ cười lúm đồng tiền ngọt ngào, vẻ mặt nghiêm khắc lập tức giống như tuyết mùa xuân đang tan.

Văn Hạo bất đắc đĩ mở miệng: “Đây là chuyện gì xảy ra hả?” Anh phất tay một cái trong bài thi.

Bối Bối ngượng ngùng gãi gãi cái ót. “Em cũng không biết”

Thở ra một hơi, Văn Hạo lắc đầu một cái. “Em không nghe giảng sao?”

Bối Bối lén lè lưỡi một cái, cô nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Văn Hạo.Văn Hạo còn chưa kịp ngăn cản thì cô đã đặt mông ngồi lên trên đùi của anh còn thân mật nhõng nhẽo nằm sấp tựa trước ngực anh. Thân thể anh đột nhiên cứng đờ, khẩn trương nắm chặt hai bên tay vịn.

“Không nên tức giận nha, người ta chỉ có chút không chuyên tâm thôi mà, anh giúp em học tập một tý, em đảm bảo thứ hạng cũng có thể pass á.”

“Bối Bối, em..” Văn Hạo lo lắng xê dịch thân thể . “ Em tốt nhất nên trở về vị trí ngồi của mình.”

“Không đấy.” Bối Bối bất mãn uốn éo người “Từ nhỏ em đã thích được anh ôm, tại sao bây giờ không thể? Anh không thích em sao?”

“Đừng nhúc nhích! Đừng nhúc nhích!” Văn HẠo không khỏi kêu khổ. “Bối Bối, hiện tại em đã trưởng thành không còn bé như trước nữa…”

“Nhưng e cũng là vợ của anh, anh quên rồi sao?” Bối Bối nhìn trộm sắc mặt Văn Hạo lúng túng bất an “Vợ không thể làm nũng với chồng sao?”

Cô dĩ nhiên biết tại sao anh lúng túng, hormone đàn ông trên người anh đang kích thích biến chuyển. Vì thân mật ngồi trên đùi anh nên cô có thể cảm nhận rất rõ ràng.

Đồng thời cô cũng cảm thấy rất vui mừng, ít nhất anh không phải không có tình cảm với cô, mà là có một nhân tố nào đó ngăn cản dục vọng của anh thôi.

Cô muốn tìm ra căn bệnh đó vì có thể đúng bệnh mà bốc thuốc.

“Bối Bối..”

Giọng Văn Hạo khàn khàn “Em..”

“Hả?”

Bối Bối không hiểu ngửa mặt nhìn anh, vẻ mặt non nớt hồn nhiên khuấy động lòng người, như thể đem một con cá ném cho một con mèo đói bụng ba ngày. Kích tình rốt cuộc chiến thắng lí trí.

Đầu óc trống rỗng, Văn Hạo không cầm lòng nổi cúi xuống chiếm lấy đôi môi đỏ mọn