g bọn họ lại tìm nơi trung tâm nhất của sân khấu. Có lẽ bọn họ cảm thấy rằng ở trung tâm dễ dàng được người khác nhìn thấy. Thật ra là không. Lăn lộn ở trong giới giải trí hơn mười năm, ngay từ đầu Hạ Chi Khanh chỉ biết, màn này phải ở nơi khuất thì biểu diễn mới có nhiều cuốn hút.
Cho nên, cô gái trước mặt này thật khác.
Hạ Chi Khanh quả nhiên đoán không sai. Cảnh tượng kế tiếp Tưởng Tịch đều biểu diễn không chê vào đâu được, mỗi một vẻ mặt, mỗi một động tác tìm không thấy một chút sai lầm nào.
Năm nay là lần thứ ba Hạ Chi Khanh làm giám khảo. Cô đã phỏng vấn qua hàng ngàn người, cả nam lẫn nữ, xinh đẹp, quyến rũ, thanh lệ, tuấn tú, hết thảy không thiếu, nhưng đây là lần đầu tiên cô nổi lên hứng thú với một người mới đến phỏng vấn.
“Trước kia cô đã học mỹ thuật hội hoạ?” Hạ Chi Khanh nhìn tên trường mỹ thuật trên bản sơ yếu lý lịch, hỏi: “Không có học qua diễn xuất chuyên môn?”
“Vâng, lúc trước vào trường mỹ thuật, nhưng mà thích diễn nên tạm nghỉ học, đi học khoá diễn xuất một năm.”
Hạ Chi Khanh bị khí thế ung dung bình thản của Tưởng Tịch ở trên sân khấu áp chế đến vài giây.
Nếu cô ta tiến vào giới nghệ thuật, với thời gian, thực lực chắc chắn không thể khinh thường.
Hạ Chi Khanh vuốt ve trang giấy trơn nhẵn, híp mắt cười cười: “Cô về trước đi, chờ phỏng vấn thông báo.”
Ra khỏi cửa phòng phỏng vấn, Tưởng Tịch đi một mạch, quẹo trái, vào toilet.
Bên trong không có ai, cô lấy nước nhanh chóng rửa sạch mặt, lúc này mới ngẩng đầu lên. Cô gái trong gương đúng là ở tuổi đẹp nhất, lúm đồng tiền như hoa, một đôi mắt như nước hồ thu, long lanh động lòng người.
Dung mạo của cô như vậy là mỹ nữ hiếm có ở trong giới diễn viên, chẳng trách hắn đã chọn trúng mình trong những người trúng tuyển.
Tưởng Tịch nhíu mày mỉa mai, đi ra khỏi toilet.
Sàn nhà đá cẩm thạch sáng loáng soi bóng người, Tưởng Tịch vịn vào bức tường pha lê thật lớn, tựa như hạ quyết định, che ngực, cúi đầu nhìn xuống.
Sau đó, cô lui mạnh về phía sau vài bước, không khéo đụng vào một lồng ngực rộng lớn.
“Thật xin lỗi.” Tưởng Tịch vội vàng rời khỏi lồng ngực của người nọ, cúi đầu giải thích.
Người bị đụng mang đôi giày da màu đen. Ngay sau đó là bộ âu phục may tay hàng hiệu, cho dù đối với Tưởng Tịch trở thành ngôi sao ở kiếp trước, bộ quần áo như vầy cũng vô cùng xa xỉ.
Chắc là một người cấp cao của công ty, Tưởng Tịch đang nghĩ ngợi trong lòng. Người bị đụng nói: “Không sao.”
Giọng nói của người đàn ông vô cùng dễ nghe, trầm thấp giàu từ tính. Nhưng mà anh ta chỉ nói một câu này, sau đó liền xoay người rời khỏi. Cho đến khi Tưởng Tịch ngẩng đầu nhìn thì chỉ còn lại một bóng dáng mơ hồ. Tần Thành đẩy cửa đại sảnh ra, ngừơi phỏng vấn cuối cùng đang biểu diễn ở bên trong.
Anh ta coi như không thấy, thong thả đi qua, cũng không nhìn đến bước chân của người được phỏng vấn trên sân khấu run lên, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Hạ Chi Khanh.
“Thế nào?” Lấy qua sơ yếu lý lịch ở trong tay Chi Khanh, Tần Thành quơ quơ: “Những người này là có khả năng trúng tuyển?”
“Tạm quyết định mà thôi.” Hạ Chi Khanh cầm bút gõ gõ xuống bàn, nhức đầu nói: “Hiện nay kỹ thuật giải phẫu thẩm mỹ đều khiến mọi người gần giống như nhau, xem mười người cũng tựa như xem một người. Dĩ nhiên, cậu biết rằng tôi để ý nhất chính kỹ thuật diễn xuất.”
Người nhận lời mời đến, trong mười người có tám là lính mới trình diễn. Chứng chỉ đàn dương cầm, chứng chỉ đàn vi-ô-lông… Có cầm một đống, kết quả, vừa lên biểu diễn thì toàn bộ khuyết điểm đều lộ ra. Biểu cảm không đầy đủ, động tác không đến nơi đến chốn xuất hiện nhiều vấn đề, khiến cho Hạ Chi Khanh thật buồn bực.
Tần Thành chẳng ừ hử gì cả.
Hạ Chi Khanh là nghệ sĩ danh tiếng trụ cột của công ty anh, đồng thời cũng là chị dâu tương lai của anh. Đối với ý kiến của cô ấy, anh thật lòng lắng nghe.
“Không có khác nhau lắm?” Vẻ mặt Tần Thành bình tĩnh, nhìn không ra đáy lòng đang suy nghĩ cái gì.
Hạ Chi Khanh liếc anh một cái, rút ra từ sau bản ghi chép một sấp nhỏ sơ yếu lý lịch đưa qua: “Những người này là có biểu hiện khá tốt, tôi cảm thấy không tệ lắm, sau này công ty có thể ra sức đào tạo.”
Tần Thành nhận lấy, cũng không nói lời cảm ơn, tự mình lần lượt xem.
“Tưởng Tịch?” Tần Thành lật đến cái cuối cùng, phát hiện người trong bức ảnh chụp nhỏ là cô gái vừa rồi đụng vào anh.
Nghe thấy anh nói chuyện, Hạ Chi Khanh cũng xích lại gần: “Cậu nói cái gì?”
Tần Thành chỉ chỉ ảnh chụp: “Vừa rồi có nhìn thấy cô ta.”
Ánh mắt Hạ Chi Khanh lập tức trở nên thâm trầm, cô mím mím môi nói: “Bản lĩnh diễn xuất của cô gái này rất không tệ, nếu phát triển tốt chính là ảnh hậu kế tiếp.”
Lần này Tần Thành chỉ cười, không nói lời nào.
Bản thân là ông chủ của TRE, trừ khi Tưởng Tịch thật sự lấy được giải ảnh hậu, nếu không, anh sẽ không tin tưởng lời tiên đoán.
Dù sao, giới showbiz nhiều cám dỗ như vậy, không được chú ý thì vốn những chịu đựng, chờ mong của một ngôi sao cũng sẽ trở thành không giá trị.
Chạng vạng ngày hôm sau Tưởng Tịch nhận được điện thoại thông qua phỏng vấn.
Nghe người ở đầu kia nói xong, cô rất bình tĩnh nói c
