. Anh không tin Đơn Triết Hạo lợi hại như vậy."
Đỗ Đức Minh nhớ lại, đáy mắt thoáng qua chút giễu cợt: "Đúng vậy, cô Lạc nói không sai. Không chuẩn bị đầy đủ hoàn toàn thì tốt nhất đừng quấy nhiễu Đơn Triết Hạo, tránh cho bứt dây động rừng."
"Vậy cũng không được. Vậy cũng không được. Lúc nào chúng ta mới có thể báo thù?" Vương Hạo đứng lên đầy tức giận, vỗ lên bàn.
Lạc Tình Tình nhìn vào tên nhà quê hữu dũng vô mưu, tia châm chọc thoáng qua trầm mắt. Cô ta đặt tay lên lưng Vương Hạo: "Người muốn làm việc lớn thì nhất định phải học được chữ nhẫn."
Đỗ Đức Minh kinh ngạc mà nhìn người phụ nữ trước mặt. Phụ nữ như vậy thật nguy hiểm. Anh ta nở nụ cười khinh thường: "Nếu chúng ta ám sát Đơn Triết Hạo thật thì sẽ thất bại, lại còn để cho anh ta có sự đề phòng. Nếu anh ta phản kích lại thì tới lúc đó chúng ta sẽ chết càng khó coi hơn."
"Chết tiệt. Được rồi. Trước hêt cứ gửi mạng Đơn Triết Hạo trên người anh ta. Cuối cùng có một ngày sẽ đòi lại."
"Hạo, chúng ta chỉ cần tài sản của Đơn Triết Hạo, anh muốn mạng anh ta làm gì." Lạc Tình Tình hết sức ngạc nhiên mà hỏi.
"Tài sản của Đơn Triết Hạo thì anh muốn rồi. Nhưng người của anh ta anh cũng sẽ không bỏ qua. Tổn thương con của chúng ta không chỉ có Giản Nhụy Ái mà còn có cả Đơn Triết Hạo."
Lời của Vương Hạo khiến Đỗ Đức Minh hả lòng hả dạ. Đơn Triết Hạo làm nhục mình, lại hại chú mình phải nằm viện. Anh ta đều không quên những chuyện này.
Đã bao nhiêu lần anh ta muốn liều lĩnh đơn độc đi đọ sức với Đơn Triết Hạo, đoạt Giản Nhụy Ái từ tay anh ta, để mình báo thù cho cô ấy nhưng cuối cùng lại đành bất đắc dĩ như vậy.
Công ty. Giản Nhụy Ái. Đơn Triết Hạo như cướp đi tất cả những chỗ mà anh ta có hy vọng đi. Anh ta cũng biết Vương Hạo trước mặt hận Đơn Triết Hạo. Bọn họ bắt tay đúng là lựa chọn không tệ.
"Các anh cũng đều không có chủ định gì vậy thì hãy nhìn em đi." Hai mắt Lạc Tình Tình tràn đầy mùi vị hung ác nham hiểm, cũng có chút bộ dạng thướt tha.
Đôi môi Vương Hạo nở nụ cười tràn đầy đắc ý. Giọng điệu anh ta đầy đùa giỡn: "Xem ra trò chơi sắp bắt đầu."
Đỗ Đức Minh lấy được đáp án mình muốn thì thức thời ra ngoài, để lại không gian riêng tư cho hai người Vương Hạo và Lạc Tình Tình.
Ngay sao đó, Vương Hạo đi tới trước mặt Lạc Tình Tình. Phụ nữ thông minh như vậy khiến anh ta thấy vô cùng thú vị. Mùi hoa thoang thoảng tỏa ra từ trên người người phụ nữ này thật khiến người ta vui vẻ thoải mái, càng thêm không thể từ chối người phụ nữ này.
"Em thơm quá." Anh ta nói sau vành tai của cô ta, hai tay vén mái tóc dày của cô ra sau, để lộ xương quai xanh mỹ lệ. "Anh thích dáng vẻ búi tóc của em. Đường cong xương quai xanh của em vô cùng mỹ lệ."
Giọng Vương Hạo đầy quyến rũ, trên người mang theo sức quyến rũ khiến Lạc Tình Tình không có sức chống cự.
Cô ta cười khẽ, hai tay trắng nõn quấn lên cổ anh ta, nghiêng người lên trước, dính sát vào ngực anh ta.
Lạc Tình Tình không thích búi tóc. Đó là bởi vì Đơn Triết Hạo thích phụ nữ để xõa tóc. Cô ta không quen búi tóc cho nên không thể đồng ý với lời Vương Hạo, liền nói lảng sang chuyện khác: "Hạo, sao anh lại đồng ý với kế hoạch của em?"
Tay của cô ta đang đùa giỡn ngực anh ta. Không thể không thừa nhận Vương Hạo này đúng là tên phá của. Ít nhất thì cuộc sống của anh ta vô cùng trác táng mà còn thường xuyên tập thể hình. Vóc người của anh ta vô cùng mạnh mẽ cường tráng.
"Dù sao em cũng đã để cho nhiều đàn ông chơi đùa. Anh không ngại để em chơi đùa trên giường Đơn Triết Hạo một lần, chơi đùa em một lần. Anh muốn tiền của Đơn Triết Hạo. Ván bài này vô cùng đáng giá." Vương Hạo nói lời cợt nhả nhưng rơi vào tai Lạc Tình Tình lại vô cùng chói tai."
Người Lạc Tình Tình run lên. Không ngờ lòng Vương Hạo lại độc ác như vậy. Cô ta thầm hừ lạnh, đôi môi cực kỳ khêu gợi hơi cong lên, mang theo chút làm nũng. Cô ta biết Vương Hạo không chịu nổi hành động này nhất.
"Em đừng tới lúc lâm trận lại bỏ trốn. Em biết hậu quả mà." Trên mặt Vương Hạo là ý cười nhưng giọng lại pha lẫn giá lạnh.
Lạc Tình Tình không nói gì, bàn tay nhỏ luồn vào từ chỗ cúc áo đã cởi, vuốt ve cơ bụng của anh ta từng chút từng chút một như muốn thiêu đốt người ta.
"Em đừng tới lúc lâm trận lại bỏ trốn. Em biết hậu quả mà." Trên mặt Vương Hạo là ý cười nhưng giọng lại pha lẫn giá lạnh.
Lạc Tình Tình không nói gì, bàn tay nhỏ luồn vào từ chỗ cúc áo đã cởi,
vuốt ve cơ bụng của anh ta từng chút từng chút một như muốn thiêu đốt
người ta.
Khiến người ta miệng đắng lưỡi khô, toàn thân run lên. Vương Hạo bắt
được cái tay không an phận của cô ta, cầm lên hôn. "Phụ nữ đừng chủ động ở phương diện này như thế."
"Ha ha..." Lạc Tình Tình không nói lời nào mà chỉ cười. Cô ta biết người đàn ôn này có chủ nghĩa đàn ông rất mạnh mẽ. Cô ta cũng không muốn phá
hỏng. Dù sao phá hỏng cũng chẳng có chút hay ho nào với mình.
Cô ta cười, đối mặt với anh a, bất động thanh sắc nhưng lại là điểm trí mạng lớn nhất với đàn ông.
"Thật là người phụ nữ buông thả dâm đãng." Người anh ta sắp nổ tung như
bị thiêu đốt vậy, dục hỏa càng không thể vãn hồi được. Bàn tay n
