Pair of Vintage Old School Fru
Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Cô Vợ Giả Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328602

Bình chọn: 9.5.00/10/860 lượt.

à cầm đèn pin mở nắp ra nhìn một lát, nói: “Xe có vấn đề, phải đi sửa.”

Tiểu Hà cầm đèn pin mở nắp ra nhìn một lát, nói: “Xe có vấn đề, phải đi sửa.”

“Cái gì?” Bạch Ngưng lo lắng hỏi.

“Thật xin lỗi phu nhân, ngày mai cô lại đi có được không?” Vẻ mặt Tiểu Hà rất áy náy nói.

Mặc dù Bạch Ngưng nghi anh tôi cố ý làm hỏng xe nhưng không có chứng cớ, cô cũng không hiểu về xe, hoàn toàn không có cách nào.

Nơi này không có xe taxi, cô không nghĩ ra cách nào khác.

Bất đắc dĩ, cô xuống xe, mất hồn trở về, bác gái cầm ô vội vàng che cho cô.

Trong mưa, Tiểu Hà nhìn bóng lưng cô bất đắc dĩ cúi đầu.

“Ai, phu nhân, mau lau người đi. Đừng để bị cảm. Phu nhân nếu vội thì sáng sớm ngày mai bảo tiên sinh tới đón cô. Không đúng, phải là hôm nay rồi, cô xem bây giờ cũng một hai giờ rồi, đợi thêm mấy giờ nữa là trời sáng, đến lúc đó tôi gọi điện thoại xem tiên sinh có thời gian hay không.”

Bạch Ngưng chỉ nhàn nhạt nói: “Bác đi ngủ trước đi.” Sau đó đem khăn lông đưa cho bác gái, một mình về phòng.

Mưa vẫn còn rơi, dường như muốn cọ rửa tất cả dấu vết trên thế gian. Bạch Ngưng ngồi ở trên giường, cảm giác mình chính là loại người “Có còn sống, cũng như đã chết”.

Hứa Tĩnh Hàm ở Ngôn gia không có tự do, không có quyền lợi, Ngôn Lạc Quân là kẻ nắm trong tay tất cả của cô.

Cô chỉ có cuộc sống giàu sang, hôn nhân tồn tại trên danh nghĩa.

Bạch Ngưng không biết mình nên làm cái gì? Nếu như cô muốn đi ra ngoài làm việc, Ngôn Lạc Quân này nhất định sẽ hỏi nguyên nhân. Nếu như cô nói ra sự thực, kết quả không cần nghĩ cũng biết, thể nào cô cũng bị coi là “Bệnh tâm thần”. Chỉ sợ Ngôn gia sẽ càng trông coi cô chặt hơn.

Theo kinh nghiệm ngày hôm qua, ban ngày cô có thể ra ngoài, Tiểu Hà cũng sẽ không cố ý theo dõi cô. Nhưng dường như Ngôn Lạc Quân có đặt ra quy định cho cô, ví dụ như muốn cô về thì cô phải về, buổi tối không thể đi ra ngoài. . . . . .

Cho nên sau khi hừng đông Bạch Ngưng lại không gấp gáp muốn đi ra ngoài nữa mà chậm rãi rời giường, ăn điểm tâm, giống như thật sự đã quên chuyện đêm qua vội vã muốn đi ra ngoài.

Bác gái nói đã gọi điện thoại cho Ngôn Lạc Quân, anh không có thời gian, phái lái xe tới, để cho cô tự mình ngồi xe đi.

Bạch Ngưng chỉ gật đầu một cái, tiếp tục ăn bữa sáng.

Bác gái vào nhà, Bạch Ngưng gọi bà lại.

“Là báo hôm nay sao?” Bạch Ngưng nhìn một tờ báo trên tay bà hỏi.

Bác gái nói: “Đúng vậy, vừa mới đưa tới.”

Bạch Ngưng nói: “Cho tôi xem qua một chút.”

“Phu nhân.” Bác gái đưa tờ báo tới trước mặt cô nói: “Hai ngày nay trang đầu đều là cô nữ sinh đại học nhảy lầu đó, có người còn nói cô ấy là gái gọi, thật đúng là phức tạp.”

Bạch Ngưng không lên tiếng, theo lời của bà nhìn lên trang đầu.

“Nữ sinh đại học nhảy lầu ngày là trợ lý hành chính, đêm là gái bồi hát.”

Bạch Ngưng nhìn chữ nhỏ đề phụ phía dưới, mặt lập tức trắng bệch.

“Mẹ của người đã mất nửa đêm bệnh tim đột phát bỏ mình”

Bạch Ngưng chăm chú nhìn những chữ này rất lâu, nhưng cô không đọc được gì nữa, chỉ thấy trong đầu “Ong ong” vang dội.

Bạch Ngưng chăm chú nhìn những chữ này rất lâu, nhưng cô không đọc được gì nữa, chỉ thấy trong đầu”Ong ong” vang dội.

Bác sĩ nói, bệnh thật ra thì không khó trị, chỉ cần thay van tim là rồi.

Mười vạn cô chỉ cần liều mạng một hai tháng, lại nghĩ cách đi vay mượn một chút, không bao lâu thì có thể làm giải phẫu cho mẹ. Thế nhưng tất cả hi vọng lại do cô tự mình phá hủy.

Tại sao lại nhảy lầu, tại sao lại kích động. Cô không nên, không nên mơ hồ như vậy, không phải chỉ là cưỡng hiếp sao? Đi hộp đêm, ai chẳng phải chuẩn bị sẵn tư tưởng?

Khi cô chạy trốn khỏi người đàn ông kia, trèo qua lan can nhảy xuống, giết mình, cũng đã giết mẹ.

Nhất định là mẹ biết tin cô nhảy lầu bệnh tim mới tái phát, nếu như ngày hôm qua cô đi tìm bà, nếu như cô nói cho mẹ cô còn chưa chết. . . . . .

Tất cả đều do cô, đều do cô!

“Phu nhân, sao cô lại khóc?” Một câu hỏi đã đánh thức cô.

Bạch Ngưng vẫn cúi đầu, nước mắt rơi xuống ướt nhẹp tờ báo.

Bác gái cầm lấy tờ báo nói: “Phu nhân, bây giờ cô có ra ngoài nữa không?”

Bạch Ngưng từ từ đứng lên, mất hồn đi ra ngoài cửa.

Tiểu Hà mở cửa xe, bác gái đỡ cô lên xe.

Phong cảnh hai bên lùi về phía sau, xe nhanh chóng chạy.

Chỉ hai mươi phút, xe rời khỏi vùng ngoại ô, đi vào nội thành.

Càng ồn ào náo nhiệt, Bạch Ngưng càng lo lắng, càng sợ đi về phía trước.

Cuối cùng, cô nói: “Không đi nữa, về nhà thôi.”

Tiểu Hà thả chậm tốc độ xe, hỏi: “Phu nhân, sao vậy?”

“Không đi, tôi không muốn đi.” Lúc Bạch Ngưng nói chuyện giọng nói run run, dáng vẻ vội vàng.

Tiểu Hà dừng lại một chút, vòng xe về.

Về đến biệt thự, Bạch Ngưng lập tức đi về phòng, ngã xuống giường.

Cô không có dũng khí đi nhìn nơi hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, không có dũng khí đi nhìn thi thể mẹ.

Cô từng nói sẽ chữa bệnh cho bà, chữa hết bệnh còn phải đưa bà đi xem mắt, tìm cho cô một ông bố.

Mẹ sau khi nghe thế cười ha ha.

Cô từng nói, mẹ hãy đợi thêm mấy tháng, uống thêm mấy tháng thuốc, đợi cô kiếm đủ tiền rồi đi làm phẫu thuật.

Nhưng cái mẹ chờ được lại là tin cô nhảy lầu.

Cô khôn