Hồi đó nằm bệnh viện còn phải nghĩ hết cách khiêu khích li gián.May mà Tần Vịnh hắn chẳng những mạng lớn, lại càng hấp dẫn, nếu không Lâm Phàm nhà hắn sớm đã sợ quá bỏ chạy rồi.Lâm Phàm nghe xong hung hăng lườm hắn một cái, quay đầu cười nhiệt tình với Trân Hương “Đừng để ý anh ấy, đầu anh ấy mới bị cửa kẹp đó, chúng ta vào nhà nói chuyện.”Hai người thân thiết kề vai dắt tay nhau đi vào nhà chính, bỏ mặc Tần Vịnh một mình ai oán đứng giữa vườn hoa hứng gió.“Chậc, phụ nữ đúng là không có lương tâm!” Vác cái mặt ấm ức đi vào phòng định tìm hai nhóc con lấy an ủi.Vào phòng khách, lúc này Lâm Phàm mới chú ý trên lưng Trân Hương có ba lô, thắc mắc “Cậu định đi đâu à?”Trân Hương tiện tay đặt ba lô xuống đất, tự mình đi tới quầy bar nhỏ đằng sau rót lấy một ly nước, hứng trí quan sát căn phòng trang trí tao nhã này, lơ đễnh đáp “Tớ về bộ đội.”Lâm Phàm thảng thốt nhìn cô “Cái gì?”“Sao sau khi cậu làm mẹ rồi đầu óc chẳng nhanh nhạy như hồi trước gì cả. Tớ bị phái tới đội đặc nhiệm là để điều tra nội gián, bây giờ vụ Khương Đào đã được trình lên trên rồi, đương nhiên tớ phải đi về.” Nói xong uống một hơi hết nước, đặt ly lên quầy liền đi tới chỗ ba lô.Mở ba lô đã sắp xếp gọn gàng đâu ra đấy, từ trong túi đựng máy quay lấy ra hai cái hộp nhỏ đưa cho Lâm Phàm “Một trăm ngày hai đứa con của cậu tớ không tới được rồi, nhưng mà quà thì không quên đâu.”Lâm Phàm chần chừ mấy giây, mở hộp ra thấy bên trong có hai cái bàn tính bằng vàng nhỏ xinh, Lâm Phàm tặc lưỡi “Cậu điên rồi? Đưa quà đắt tiền thế này làm gì?!”“Coi cậu có tiền đồ ghê chưa, tớ tặng đồ này cho hai cậu chủ nhỏ nhà họ Tần còn cảm thấy ngượng nữa là. Với lại đắt hơn nữa chị đây cũng tặng không nổi, hai người chấp nhận đi.” Trân Hương cười hi hi, đeo ba lô lên vỗ vai cô “Được rồi, tớ đi đây.”Lâm Phàm hấp tấp níu cô lại “Sao đi gấp thế??”“Mấy ngày trước định nói với cậu rồi, nhưng cậu lặn lội đi tìm chồng tớ tìm cậu chỗ nào.” Trân Hương chọc ghẹo, thấy mắt Lâm Phàm bắt đầu rơm rớm, nhẹ nhàng gỡ tay cô ra.“Được rồi, đâu phải sinh ly tử biệt đâu. Chị chỉ về bộ đội thôi mà, liên lạc điện thoại.” Nói xong không đợi Lâm Phàm phản ứng liền bước đi, bóng lưng thanh tao mà kiên nghị.Lâm Phàm gục đầu đứng trong phòng, im lặng nửa ngày mới đưa tay chùi khóe mắt. Gần đây chuyện xảy ra quá nhiều, nếu không phải tố chất tâm lý của cô mạnh mẽ sợ là cô đã suy sụp từ sớm.Song cô không dè, nửa tháng sau, cô thật sự suy sụp.Sáng hôm đó, Lâm Lỗi vừa khỏe hơn bị Raphael phái người đưa về nhà, thân là mợ của Lâm Lỗi tự nhiên bà Tần phải đi thăm.Do ông Tần và Tần Vịnh đều xử lý công việc ở công ty, Lâm Phàm lại về đơn vị làm thủ tục phục chức nên bà Tần đành dẫn theo Lí Phương ôm cặp song sinh đến nhà họ Lâm.Tất cả đều sóng yên gió lặng.Sau khi bị thương, Lâm Lỗi thay đổi tính nết, trở nên trầm mặc ít lời, ông bà Lâm cũng vì lo sầu mà bạc thêm vài sợi tóc.Thấy bà Tần bồng hai đứa cháu tới thăm, mọi người lên tinh thần hàn huyên một hồi, không ngớt khen ngợi, yêu thích hai đứa trẻ.Nhưng sau khi bà Tần ăn trưa ở nhà Lâm Lỗi xong, chào mọi người ra xe về nhà lại phát hiện Harlan mê man gục trên vô lăng. Bà Tần và Lí Phương phản ứng lại, đẩy cửa xe định xuống lại cùng bị người ta dùng khăn bịt miệng, ngửi mùi xong hai người cũng gục xuống.Quản gia nhà họ Lâm vô ý liếc thấy xe nhà họ Tần vẫn đậu nguyên tại chỗ, mãi mà không đi, nghi ngờ bước lên định hỏi có cần giúp đỡ hay không mới bàng hoàng phát hiện người trong xe đã hôn mê hết.Vội vàng gọi mọi người đồng thời báo cảnh sát, thông báo cho nhà họ Tần.Đợi Tần Vịnh và mọi người hấp ta hấp tấp chạy tới nhà họ Lâm mới biết một tin tức khiến bọn họ tuyệt vọng.Cặp song sinh đã mất tích.Bà Tần tỉnh lại, gào khóc, ngất đi vì sốc mấy lần. Lí Phương cũng khóc thút thít, hiển nhiên là quá sợ hãi.Tần Vịnh choáng váng, cắn răng cố chống đỡ chờ cơn choáng qua đi, đứng trong phòng khách nhà họ Lâm toàn thân toát ra hơi thở nguy hiểm đáng sợ, hai mắt bắn ra ánh sáng âm u chết người.Sắc mặt ông Tần tái xanh, nghe xong tin chạy thẳng đến sở cảnh sát, không làm thủ tục như trình tự bình thường mà xông thẳng vào phòng cảnh sát trưởng.Mọi người dìu bà Tần đã khóc đến ngất lên ngất xuống cùng Lí Phương run lẩy bẩy như chim sợ cành cong về nhà.Rốt cuộc cũng xử lý hết mọi việc ở đơn vị, Lâm Phàm vui vẻ hưng phấn về nhà, vừa nghĩ đến chồng con chờ cô ở nhà, lòng lại ngọt ngào như uống mật ong.Nhưng vừa vào sân cô đã phát hiện không khí hôm nay hết sức kỳ cục. Tất cả mọi người đều nhìn cô với ánh mắt trốn tránh, không ai dám nhìn thẳng.Lấy làm lạ đi vào phòng khách, không thấy bà Tần bình thường vẫn ngồi trên sofa đùa cháu, cũng không thấy ông Tần đáng lý ra phải ngồi bên ngoài cửa sổ tự tay tỉa hoa.Chỉ có Tần Vịnh đang vòng hai tay trước ngực, ngồi trên sofa nhìn ra ngoài cửa sổ sắc mặt âm u, cô về hắn cũng không phát hiện.Lâm Phàm lén lút cười trộm, dè dặt đi lên trước dùng hai tay bịt mắt hắn, cố ý bắt chước giọng Lâm Lỗi, ồm ồm lên tiếng “Anh họ, mày đang nhìn gì thế?”Tần Vịnh giật mình, ráng nặn ra một nụ cười, vươn tay nhẹ nhàng đặt lên tay cô “Sao giờ mới
