Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bạo Quân

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Bạo Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323400

Bình chọn: 9.00/10/340 lượt.

ậu sẽ không … bỏ đứa nhỏ đi chứ?”

“Đương nhiên không có khả năng!” Thư Cẩn Dư tràn ngập tình thương của mẹ bảo vệ bụng của mình.“Nó là con của mình, vô luận như thế nào, mình đều phải sinh nó.”

“Đinh đại thiếu gia biết không?” Đào Quyên Linh vẽ rắn thêm chân, bổ sung một câu. “Đứa nhỏ hẳn là của hắn chứ?”

Những lời này vừa phát ra, Tô Tuyết Lương liền đưa đến một ánh mắt rất rõ ràng. “Cậu nghĩ Cẩn Dư là người tùy tiện như vậy sao? Cậu ấy cả đời này chỉ có một bạn trai là Đinh Hạo Luân thôi!”

“Mình biết! Vậy, Cẩn Dư, cậu có muốn nói cho Đinh Hạo Luân biết không?” Đào Quyên Linh lại hỏi.

“Mình… Chắc là sẽ nói thôi!”

“Đúng vậy! Loại sự tình này nhất định phải nói cho nam nhân biết, bọn họ đừng tưởng rằng có thể gieo mầm mống ở mọi nơi, mà không chịu trách nhiệm!”

“Tuyết Lương!” Đào Quyên Linh cùng Thư Cẩn Dư thiếu chút nữa té xỉu.

Đây là điều mà một cô gái nói ra sao?

“Vốn chính là vậy thôi! Cẩn Dư, cậu cứ việc đi tìm Đinh Hạo Luân, chọn đúng thời điểm, mình có thể cùng cậu đi!”

“Cũng không phải đi lấy lại công đạo, cậu đi theo làm gì? Vẫn là an phận một chút, để Cẩn Dư cùng Đinh Hạo Luân tự mình xử lý là tốt rồi!”

Đào Quyên Linh hiểu rõ, những đôi tình nhân trong lúc đó sẽ không thể quyết đoán, theo lý mà nói sẽ còn phát sinh tâm tình phức tạp, duy nhất chỉ có người trong cuộc mới có thể tự mình cảm giác rõ ràng mà thôi.

“Được rồi! Cẩn Dư, nếu cậu cần bọn mình hỗ trợ, thì đừng khách khí, cứ tận lực mà nói nhé!”

“Mình biết, cám ơn các cậu!”

Thư Cẩn Dư cảm kích cười.

Chỉ là nhớ tới Đinh Hạo Luân đã biến mất gần hai tuần, hoàn toàn không có liên lạc, cô đột nhiên có loại cảm giác bất an.

Nếu hắn biết cô mang thai thì sẽ nghĩ như thế nào?

Hắn sẽ vui vì đứa nhỏ sao?

Lại đợi thêm một tuần, Đinh Hạo Luân vẫn không hề có tin tức, Thư Cẩn Dư rốt cục nhịn không được lại đến Đinh gia.

Đinh mẫu nghe thấy người giúp việc nói cô đến đây, gương mặt vốn đang đang ưu sầu lập tức lộ ra nụ cười hoan nghênh.

“A, là Cẩn Dư à? Mau vào đi!” Đinh mẫu mở rộng cửa giúp cô đi vào.

“Bác gái, cháu đến tìm Hạo Luân. Xin hỏi anh ấy có nhà không ạ?”

“Nó ở bên trong. Cháu vào nhà rồi nói sau!”

Thư Cẩn Dư tiến vào phòng khách, trước là vấn an Đinh phụ, sau đó mới quay sang nhìn chăm chú Đinh Hạo Luân.

“Hạo Luân?”

Hắn ngồi trên sô pha, sắc mặt ảm đạm, hai mắt vô thần, hắn một mạch chăm chú nhìn vách tường phía trước, một bộ dạng không còn biết đến cái gì vui trên đời. Biết cô đến đây, cũng chỉ là nghiêng đầu thản nhiên liếc mắt nhìn cô một cái, sau đó lại tiếp tục quay đầu nhìn chằm chằm vách tường.

Thư Cẩn Dư nhìn dáng vẻ của hắn không vui, nhịn không được quay đầu hỏi Đinh mẫu: “Bác gái, Hạo Luân rốt cuộc làm sao vậy?”

“Hắn… Aiz, chuyện này có liên quan đến Thuần Thuần, hẳn là nên bắt đầu từ nó. Thuần Thuần, con bé…”

Dưới sự giải thích của Đinh mẫu, Thư Cẩn Dư mới hiểu được bí mật Đinh gia đã che giấu hơn hai mươi năm.

Hóa ra Thuần Thuần cũng không phải cốt nhục của Đinh gia, mà là bọn họ nhận nuôi từ cô nhi viện, vốn chuyện này vẫn bị giấu diếm rất kỹ, ngay cả bản thân Thuần Thuần cũng không biết, nhưng anh trai của Thuần Thuần đến đây không lâu, hắn hy vọng em gái nhận thức tổ tông, Thuần Thuần khi biết mình không phải con gái của Đinh gia, liền bỏ đi.

Đinh mẫu nói từ sau khi Thuần Thuần bỏ đi, Đinh Hạo Luân chưa từng trở về phòng nghỉ ngơi, vẫn ngồi ở phòng khách chờ em gái trở về.

Thư Cẩn Dư hiểu rằng trong lòng hắn đang chịu thống khổ, hắn yêu thương Thuần Thuần như thế, nhất định không muốn nhìn đến sự thật bị tố giác! Cô đi đến bên cạnh hắn ngồi xổm xuống, ôn nhu nói với hắn: “Hạo Luân, anh phải phấn chấn lên! Em biết anh luyến tiếc Thuần Thuần rời đi, nhưng sự việc đã xảy ra, cho dù khổ sở, thống khổ, cũng vô ích, không bằng vực tinh thần dậy, đối mặt chuyện kế tiếp thật tốt. Anh nghĩ xem có đúng hay không?”

Tầm mắt Đinh Hạo Luân chuyển hướng đến cô rồi dại ra, làm như không thấy mặt cô.

“Thuần Thuần đi rồi.” Hắn đờ đẫn nói.

“Em biết.”

“Cô ấy sẽ không trở về.”

Ngữ điệu hắn tuyệt vọng, làm mũi cô cay cay như muốn khóc.

“Sẽ không! Cô ấy nhất định sẽ trở về.” Cô kích động bảo chứng, nắm tay hắn, kề sát vào ngực mình. “Tin tưởng em! Thuần Thuần không phải người vô tình, hiện tại cô ấy không thể chấp nhận chuyện này, chờ cô ấy nghĩ thông suốt xong, nhất định sẽ trở về!”

“Phải không?” Hắn vẫn không ôm hy vọng.

Thả chú chim nhỏ ra khỏi lồng, làm gì có chuyện nó sẽ bay về?

“Đương nhiên! Anh phải tin tưởng em, cũng tin tưởng Thuần Thuần, cô ấy tuyệt đối không thể bỏ mọi người, cô ấy tuy rằng không phải cốt nhục của Đinh gia, nhưng cũng là người ở cùng nhà hai mươi mấy năm, cô ấy đối với cả nhà nhất định là có tình cảm nồng hậu, không thể dứt bỏ, cho nên em nghĩ cô ấy nhất định sẽ trở về!”

Đinh Hạo Luân nghe xong lời của cô, trầm mặc không nói, bất quá hiển nhiên đã nghe hiểu được.

Đinh mẫu cảm kích vạn phần hướng Thư Cẩn Dư nói lời cảm tạ: “Cám ơn cháu, Cẩn Dư.” Lời của cô thật sự cho mọi người không ít an ủi!

Đúng lúc này… Không biết là trùng hợp hay ông trời ngh


Polly po-cket