về, rốt cuộc có ý gì ta cũng không nắm được. Hơi do dự nói: “Ta
cũng không biết. Là Hoàng đế gọi ta quay về, hôm nay mới đến Kinh thành, tin tức ở Tây Vực không linh thông, ta vẫn chưa biết rõ sự tình mọi
chuyện.”
“Nói đơn giản là chuyện phụ thân nhận hối lộ, nàng không biết rõ sự
tình cũng tốt. Biết càng ít sẽ càng không bị liên luỵ. Hai năm nay Quý
phi nương nương càng ngàng càng bị thất sủng, Cố gia không còn được
thánh thượng coi trọng nữa, ta cũng khuyên phụ thân nên bớt làm chuyện
xấu đi một chút, nhưng ông không nghe, vẫn một lòng một dạ nghĩ tới
chuyện đưa mỹ nhân vào cung. Có kết cục ngày hôm nay, ta đã sớm lường
trước rồi. Chỉ có điều không ngờ Hoàng thượng xử trí lại kiên quyết
tuyệt tình đến thế, không niệm một chút tình xưa nào.”
Ta thở dài, không biết phải nói gì.
“Mười năm trước ta nghe được ít tin đồn, Hoàng thượng đối với nàng
hình như. . . . . . Sau đó nghe nói nàng cùng Trương Lai kia cùng bỏ
trốn. Lần này gọi nàng về, chẳng lẽ muốn dùng chuyện Cố gia để ép nàng?”
Ta khẽ cười, “Hậu cung của Hoàng thượng giai nhân vô số, ta đã là bông hoa tàn rồi, còn ai muốn còn ai nhớ thương chứ.”
“Ai nói thế? Nàng không phải thế”, hắn đưa tay khẽ chạm lên mặt ta,
không làm gì khác, ta cũng không né tránh, “Lúc còn nhỏ nàng giúp ta
đánh nhau ta chưa phát hiện ra, nhưng mà về sau biết nàng là nữ nhân, ta chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng được. Những nữ nhân giảo hoạt, độc
ác, hai mặt ta đã gặp nhiều rồi, nữ nhân đầy dã tâm cũng gặp không ít,
nhưng nữ nhân thông minh, nội tâm thanh bạch như nàng, lại rất hiếm có.
Nếu là một người khác, học cầm kỳ thư họa vất vả suốt mấy năm, sao lại
nguyện ý gả cho một thôn dân thô lỗ chứ? Nếu đổi lại là một người khác,
một là rơi vào chỗ dầu sôi lửa bỏng, hai là được sủng ái, ai lại chẳng
nhanh chóng ôm chặt lấy đùi Hoàng đế? Nếu đổi lại là một người khác, ai
lại đến gặp ta ở thời điểm này?”
“Chúng ta cùng nhau lớn lên, ngay cả đọc sách viết chữ cũng là huynh dạy ta, những tình cảm này ta không thể quên được.”
Hắn thở dài, nhìn ta nở nụ cười, nụ cười này làm ta thấy chua xót.
“Ta không biết còn có thể đến thăm huynh lần nữa không”, việc này còn phải xem ý Hoàng đế, “Huynh có gì muốn ta làm, cứ nói đi.”
Hắn do dự một lát, “Hôm bị đưa vào thiên lao, tiểu nữ nhi (con gái
nhỏ) của ta vừa ra đời. Nếu Hoàng đế không có ý định để bản án liên luỵ
đến nàng, nếu nàng có khả năng. . . . . .”
“Ta hiểu rồi”, ta gật đầu.
“Phải nhìn rõ tình huống rồi hẵng quyết định, nếu Hoàng đế có ý liên
luỵ đến nàng, thì nàng không cần phải quan tâm đến chuyện Cố gia nữa.
Mười năm nay chúng ta không hề liên lạc, nàng chỉ cần khăng khăng như
thế, không ai có thể ép nàng làm gì hết. Cho dù có liên luỵ đến nàng,
nếu nàng phải trả giá quá lớn, thì bỏ trốn đi”, hắn thở dài, tiếp tục
nói: “Không cần đến gặp ta nữa, một lần là đủ rồi, thêm lần nữa nàng sẽ
không dễ ăn nói. Mười năm nay, ta luôn quan sát tính tình của Hoàng đế,
hắn độc đoán mạnh mẽ đầy quyền lực, không chấp nhận sự cự tuyệt cùng
phản đối, càng không chấp nhận thất bại, những gì muốn nhất định sẽ đạt
được. Ta không biết mười năm trước hắn sao lại thả nàng đi, nhưng mà lần này, nàng phải thật cẩn thận. Trên đời này có rất nhiều thủ đoạn làm
người ta sống không bằng chết, nếu nàng không thể thay đổi được, thì cứ
chấp nhận chịu thua đi. Để có thể sống sót, chịu thua cũng chẳng sao
hết. Nếu không phải đã sớm nhận ra Hoàng đế không diệt trừ Cố gia chúng
ta sẽ không bỏ qua, thì ta cũng chịu thua rồi”, hắn mỉm cười, “Nàng đi
đi, ở đây lâu cũng chẳng tốt lành gì.”
Ta yên lặng nhìn hắn một lúc lâu, khẽ gật đầu, vừa xoay người nước mắt đã rơi xuống.
Trầm mặc đi theo tiểu thái giám vào Hoàng cung, vừa mới bước vào cung một thái giám đã vội vàng đến tuyên chỉ, nói ngày mai Hoàng đế mới có
thời gian tiếp kiến ta, hôm nay để ta ngủ lại trong Hoàng cung.
Ta vẫn được sắp xếp ngủ lại viện mười năm trước, bài trí ở đây không
thay đổi chút nào, thậm chí cả mũi tên cùng bếp nướng vẫn còn. Ngay cả
cung tên của ta cũng bị đem vào đây. Dường như đã để đây lâu lắm rồi.
Phẫn uất hay buồn bã? Ta đã không còn dùng cung tên để phát tiết cảm
xúc trong lòng như mười năm trước nữa. Kinh nghiệm của mười năm nay, làm ta tiến bộ rất nhiều, một chút cảm xúc, đã có thể thản nhiên nuốt xuống rồi.
Tắm khoảng một canh giờ, ăn một bữa rất thịnh soạn, ta đi nằm nghỉ
luôn. Đi đường nhiều ngày, mỏi mệt đến không chịu nổi, gần như vừa nằm
xuống đã ngủ ngay.
Ngày hôm sau ta vừa đọc sách vừa đợi Hoàng thượng triệu kiến, đến
chạng vạng tối, một thái giám ôm một hài nhi (trẻ sơ sinh) đến, sau đó
một đám vú em cũng tới theo.
Ta nhíu mày nói: “Đây là?”
“Bệ hạ nói người vừa nhìn sẽ biết là chuyện gì. Bệ hạ hôm nay có rất
nhiều việc, sửa lại thành sáng ngày mai sẽ tiếp kiến người.”
Nói như vậy, đây là bé gái kia? Ta đưa tay nhận lấy hài tử, xoay
người vào phòng, cẩn thận nhìn bé. Đúng thật là một bé gái, tay chân nho nhỏ, hẳn là sinh ra chưa được bao lâu, ngủ rất say. Ta đưa tay nhẹ
nhàng luồn vào trong lòng bàn tay nho nhỏ, t