Duck hunt
Cố Tích

Cố Tích

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323331

Bình chọn: 8.00/10/333 lượt.

i hơn. Ta nên cảm thấy may mắn vì Hoàng

đế là người có chí làm chủ bốn phương sao?

Đêm ba mươi, nghĩa phụ cùng Trương Lai đều mặc áo bào độn bông do ta

may, tự mình cũng mặc như vậy. Thật ra phải cảm tạ ba năm huấn luyện ở

Cố phủ kia, những việc nữ nhân đương thời biết làm thì ta cũng biết làm. Có lẽ là vì kinh nghiệm cuộc sống từ khi còn bé, nên ta có thói quen để mình luôn bận rộn, cho nên dù không thiếu bạc, dù y phục nào cũng có

thể mua, nhưng ta vẫn tự tay may quần áo cùng vớ giày cho người trong

nhà. Năm trước còn may áo cùng giày giữ ấm cực tốt bằng dâ dê cho bọn

họ, kể cả phải làm việc ngay giữa tháng chạp lạnh buốt thì cũng không bị rét cóng.

Bởi vì phải thường xuyên cưỡi ngựa ra ngoài nên ta quen mặc trang

phục người Hồ, huống chi dân chúng ở đây bất kể là dân tộc gì, đều có

thói quen mặc trang phục người Hồ, cho dễ làm việc. Mái tóc dài tết lại

thành bím, vô cùng thoải mái mà lại thuận tiện. Chung quy không phải

chải búi tóc, ăn mặc đơn giản để cưỡi ngựa đi bảo hộ.

“Tiểu Khê, cái này cho nàng”, Trương Lai thoáng ngượng ngùng, xoè bàn tay ra, trong lòng bàn tay là một đôi hoa tai bằng tùng thạch. Lúc

trước đồ cưới của ta có không ít đồ cổ, tranh chữ đều rất có giá, còn đồ trang sức cũng là thượng phẩm quý báu. Nhưng những vật đó khó bán ra

ngoài, cũng không dễ mang theo, cho nên lúc rời khỏi kinh thành đều

không mang theo, chỉ có vàng bạc đã bị ta đổi thành ngân phiếu mang theo bên người. Bình thường ta cũng không đeo đồ trang sức gì, những đồ vật

bằng tùng thạch ở đây bán rất rẻ, nhưng phần tâm ý này của hắn vẫn làm

ta vui mừng. Hơn nữa hoa tai tùng thạch này tạo hình là chùm nho, cực kỳ đáng yêu.

(*Hoa tai tùng thạch kiểu chùm nho*)

“Mua lúc nào thế?”

“Hôm qua ta nhìn thấy ở phiên chợ, cảm thấy nàng đeo vào chắc chắn là rất đẹp, nên mới mua.”

Ta đưa tay ra nhận lấy rồi đeo lên tai, “Đẹp không?”

“Ừ, đẹp lắm”, hắn cười thật chân chất.

Ta kéo tay hắn đi vào phòng, “Vào thôi, cha còn đang chờ chúng ta uống rượu đấy.”

Bên trên lò nướng là những xâu thịt dê, ba người chúng ta cùng nâng

chén, “Hy vọng năm sau mọi việc đều suôn sẻ, hạnh phúc an khang.”

Ta vẫn luôn chú ý điều dưỡng thân thể. Hoàng đế nói chỉ có hắn mới có dược trị được chứng bệnh không sinh con được của ta, nhưng ta không

tin. Chứng bệnh không sinh con được của ta là do thuốc độc làm thân thể

bị hư tổn mà thành, hắn đã có dược có thể trị, vậy thì nhất định sẽ có

phương pháp khác có thể trị liệu. Nơi này tuy không có thần y gì hết,

nhưng cũng có một lão đại phu y thuật không tệ, ông ấy nói ta uống phải

Tuyệt tử thang người trong Câu Lan viện (kỹ viện) thường dùng, nhưng vì

ta uống không nhiều lắm, hơn nữa tuổi còn trẻ, cho nên chỉ cần uống vài

thang thuốc điều dưỡng bảy tám năm, thì vẫn có thể khôi phục khả năng

sinh con.

Kể cả không khôi phục được, ta cũng sẽ không động đến dược bí mật của Hoàng đế. Không làm gì mà cũng được, thì chắc chắn là sẽ bị lợi dụng

triệt để . . . . . . Nếu thiếu nợ nhân tình lớn như vậy, ta phải trả

bằng cái gì? Mà nói cho cùng, không thể sinh con đối với ta mà nói thì

cũng có tiếc nuối, nhưng chung quy vẫn không thể làm dao động sự kiên

định của ta.

Có được sự tin tưởng của người dân vùng biên giới cũng không dễ dàng

gì, nhân khẩu không cố định ở đây rất lớn, thương nhân đi đầy các con

đường, đào binh (binh đào ngũ), trộm cướp, gian tế, hộ vệ, còn có người

bảo hộ ẩn danh tính. Tuy sống cùng nhau bình an vô sự, nhưng không ai sẽ tin tưởng người khác một cách đơn giản. Đã đến đây hơn một năm, chúng

ta cũng xem như là đã an gia ở đây, tuy nhiên dân bản xứ vẫn duy trì

thái độ thận trọng với chúng ta, nhưng những đoàn thương nhân sẽ không

quá phận mà bắt bẻ thân phận, chỉ cần chúng ta có thể đảm nhiệm công tác hộ vệ tốt là được.

Ta cảm thấy cuộc sống ở đây mới thật sự là sống. Tuy trên đường bảo

hộ thương nhân vẫn phải cẩn thận để kiếm ăn, nhưng mà về đến nhà, có thể thật sự được thả lỏng thoải mái, bình thản hạnh phúc.

Đối với ta giết người cùng đẫm máu ta chẳng coi là gì, đối với những

người có ý đồ xấu đến gần cũng chẳng coi vào đâu. Không đề cập tới hận

nước thù nhà, chỉ nói mấy tên giết người cướp của thủ đoạn giết người

tàn khốc, đã đủ lý do để ta vung đao xuất tiễn rồi, không do dự chút

nào.

Ta trời sinh đã có sức khoẻ, lại trải qua sự dạy dỗ của sư phó, tự

cho là bắn tên đã thuộc tiêu chuẩn hạng nhất. Đến đây mới phát hiện,

hạng nhất đó là trong điều kiện đứng yên ngắm bắn thôi. Còn nếu so cưỡi

ngựa bắn cung, thì ước chừng ta chỉ đứng hàng thứ hai thứ ba mà thôi.

Ngược lại đao pháp cứ nghĩ thường thường bậc trung, nhưng trong lúc

chiến đấu sinh tử dần dần nắm được chân lý trong đó. Cho nên, kẻ trộm

vừa hiện ra trước mặt, lại dùng cung tiễn nên căn bản không tránh được

một đao của ta.

Ta thích cuộc sống cứ mạo hiểm như vậy? Đương nhiên là không. Theo lý mà nói ta báo được thù nhà, cũng không phải vì nước hiến dâng trí tuệ

cùng lý tưởng, mà tính tình bản thân chỉ thích cuộc sống an nhàn bình

thản. Nếu có con đường khác có thể đi, ta sao lại lự