ôm nay tớ nhất định phải tẩn
cậu một trận!” Dương Tịch nghe Trần Thần bình phẩm như vậy về Diệp Phiên Nhiên,
trong lòng cảm thấy không thoải mái, có phần tức tối.
Trần Thần hiểu rằng Dương
Tịch tình cảm nồng nàn, căn bản không nghe lọt tai, hắn liền hậm hực lầm bầm:
“Dù gì thì tớ chỉ nói đến thế thôi, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Dương Tịch giờ đây đắm
chìm trong cơn thác tình yêu, lời của Trần Thần chẳng có tác dụng gì với cậu.
Cậu một lòng mong chờ đến trời sáng, mong mình có thể mau chóng gặp Diệp Phiên
Nhiên.
Thực ra, Trần Thần đã
hiểu lầm Diệp Phiên Nhiên. Sở dĩ vào đại học cô mới đón nhận Dương Tịch nguyên
nhân chủ yếu là vì cô và Thẩm Vỹ đã chia tay. Ngoài ra, cô hiểu rõ cảm giác tự
ti của vịt con xấu xí nữa. Cô cảm thấy, hiện giờ cô đã có thể sánh vai đứng
cạnh Dương Tịch mà không cần phải ngước nhìn cậu nữa.
Ngày hôm sau ăn xong bữa
sáng, Diệp Phiên Nhiên cố tình xin nghỉ học để tiễn Dương Tịch ra ga tàu. Cả
đoạn đường mất nửa tiếng đồng hồ ngồi trên xe buýt. Nếu như trước kia, Diệp
Phiên Nhiên chắc chắn cảm thấy rất khó chịu nhưng lần này, vì bên cạnh có cậu,
dù rằng say xe một chút cô cũng cảm thấy hạnh phúc.
Từ lúc lên xe, Dương Tịch
luôn nắm tay Diệp Phiên Nhiên không chịu bỏ ra. Cô để lộ dáng vẻ ngại ngùng xấu
hổ, ngước mắt nhìn những hành khách xung quanh, thấy không ai để ý đến hai
người, cô mới để mặc cậu. Do tối qua ngủ không đủ giấc, trên xe lắc lư chao
đảo, cảm giác mệt mỏi từ từ bao trùm lấy cô. Cô nhắm nghiền mắt, rất nhanh chìm
vào giấc ngủ.
Dương Tịch không hề đánh
thức cô, cậu thích nhìn dáng vẻ khi cô ngủ. Ánh nắng mặt trời ban mai chiếu
xuyên qua cửa sổ, hắt trên khuôn mặt trắng trẻo đỏ hồng của cô, trong sáng
thuần khiết tựa như trẻ thơ.
Trước kia, cậu thường
nghe người lớn nói: “Con gái mười tám tuổi, khuôn mặt thành mặt Quan Thế Âm”, ý
nghĩa chính là, con gái khi còn nhỏ xấu xí thì đến khi cập kê mười tám tuổi sẽ
bỗng dưng trở nên xinh đẹp, đáng yêu. Diệp Phiên Nhiên chính là minh chứng
sống.
Dường như trong mắt những
người yêu nhau thì đối phương đều là Tây Thi. Dương Tịch luôn cảm thấy Diệp
Phiên Nhiên rất dễ nhìn, tuy rằng không hề có vẻ đẹp xinh xắn hớp hồn nhưng
chính sự giản dị mộc mạc lại khiến người khác phải xao lòng. Lần này gặp cô tại
Đại học N, quả thực khiến cậu kinh ngạc. Mái tóc đuôi ngựa tinh nghịch, làn da
trắng nõn, đôi mắt sáng long lanh, vóc dáng thon thả cân đối, vẻ mặt nũng nịu
đáng yêu, hệt như hoa súng nước đang say ngủ chợt tỉnh giấc, nở rực trong ánh
nắng buổi ban mai, vẻ đẹp không gì có thể sánh bằng.
Cậu đã sớm nghe Trần Thần
nói rằng, trong Đại học N có rất nhiều nam sinh theo đuổi Diệp Phiên Nhiên. Còn
thái độ của cô dường như chẳng hề có phản ứng gì, chỉ cười nói, thậm chí còn
liếc mắt đưa tình với mọi người, chẳng hề giống với năm xưa cô đối xử lạnh lùng
bài xích cậu. Bất kể thời gian có thay đổi thế nào, thì Diệp Phiên Nhiên trong
mắt cậu vẫn mãi là người con gái khôn khéo, dịu dàng, nhỏ nhắn yếu ớt luôn cần
đến sự che chở bao bọc, cần đến tình yêu
Thế nhưng, lúc ăn sáng
tại căng tin Đại học N, những ánh mắt xung quanh nhìn Diệp Phiên Nhiên chòng
chọc như hổ đói vồ mồi mà chẳng hề né tránh ánh mắt Dương Tịch. Cậu căm ghét
những ánh mắt đó, căm ghét thứ hóc môn trỗi dậy mãnh liệt của đám nam sinh.
Nhưng Diệp Phiên Nhiên trong độ tuổi mười tám xinh xắn kiều diễm làm rung động
lòng người. Cậu có thể thích cô, bọn họ vì sao không thể chứ? Con người có ai
mà không thích sắc đẹp chứ!
Nhưng điều khiến cậu
thích Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn không giống với mọi người, cậu bị Diệp Phiên
Nhiên hớp hồn không hoàn toàn vì vẻ đẹp mà là một thứ tình cảm yêu mến không rõ
tên gọi. Bọn họ thích cô còn tình cảm của cậu dành cho cô là tình yêu. Yêu sâu
sắc hơn thích rất nhiều. Một người, có thể cùng lúc thích rất nhiều người nhưng
yêu thì chỉ duy nhất một mà thôi. Từ khoảnh khắc cậu đem lòng yêu mến Diệp
Phiên Nhiên thì đã xuất hiện cảm giác mong muốn chiếm hữu cô mãnh liệt. Cậu ước
gì mình có thể từng giây từng phút ở bên cô, yêu thương cô, chăm sóc cô, nhưng
hiện giờ hai người kẻ phương Bắc người phương Nam, ngay cả chuyện gặp cô hàng ngày cũng đã trở thành hy vọng xa vời.
“Phiên Phiên, đều tại em,
vì sao không chịu điền Đại học Nam Kinh chứ?” Cậu nắm lấy ngón tay mềm mại trắng muốt của
cô, khẽ than vãn: “Điểm thi đại học của em rõ ràng có thể đỗ vào trường đại học
hạng nhất cơ mà!”
Diệp Phiên Nhiên tựa vào
lưng ghế, ngủ say chẳng hay biết gì. Lúc này, xe buýt đang vào khúc cua gấp,
toàn thân cô lệch sang một bên, Dương Tịch đưa tay đỡ lấy bờ vai cô và rồi cậu
chẳng buông ra nữa. Tất cả những cảm quan của cậu đều tập trung lên bờ vai của
mình để cảm nhận hơi thở dịu nhẹ đều đặn của cô, cảm nhận mùi hương thiếu nữ
thoang thoảng trên cơ thể cô.
Cánh tay thon dài mảnh
khảnh của cậu nhẹ nhàng vòng quanh người Diệp Phiên Nhiên, ngón tay khẽ lướt
trên khuôn mặt mát nhẹ láng mịn của cô, rồi cậu bất chợt cúi đầu xuống. Diệp
Phiên Nhiên vẫn say ngủ trong giấc nồng, hoàn toàn không cảm nhận được cảm