lần đầu tiên gặp mặt cho đến giờ hắn vẫn giữ bộ dạng đầu gỗ bự, thật chẳng thú vị gì cả!
“Bác trai bác đã gái đi rồi sao?” Vân Vi thoải mái ngồi đối diện hắn, mắt nhìn trực tiếp vẻ mặt Sâm Xuyên.
“Ừ.” Hắn gật đầu, ngồi tựa lưng vào ghế, nâng mắt ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của cô.
“Vậy chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc rồi.” Vân Vi hài lòng gật
đầu, trên mặt tràn đầy nụ cười tự tin, tỏa ra ánh sáng rạng rỡ.
“Tôi nói thẳng vậy! Tôi không muốn gả cho anh, điểm này có đủ khiến
anh hủy bỏ hôn ước của chúng ta?” Cô không chút nào sợ hãi nhìn hắn,
không thèm quan tâm đến ánh mắt hắn khi nghe những lời này thì toát ra
lửa giận.
Mím môi, Sâm Xuyên mắt lạnh nhìn Vân vi.
“Em có người đàn ông khác?” Hắn nghĩ như vậy nên trong lòng cũng bốc lửa.
“Không có.” Vân Vi nhẹ nhàng lắc đầu.
“Lý do?” Hắn muốn biết lý do vì sao cô không muốn gả cho hắn.
“Không lý do.” Trên gương mặt xinh đẹp có chút đùa giỡn cùng dò xét.
Nghe câu trả lời của cô Sâm Xuyên chỉ yên lặng quan sát cô gái trước mặt, chờ cô nói tiếp.
Nhưng cô cũng chỉ nhìn hắn, không nói một câu.
Đợi lâu cũng không thấy cô mở miệng, hắn khó kìm chế, lớn tiếng:“Giải thích rõ!”
Cô hài lòng nhìn hắn bị mình chọc đến nổi giận: “Sự xuất hiện của anh không nằm trong kế hoạch cuộc sống của tôi, tôi không yêu anh.”
Ánh mắt hắn luôn luôn lạnh như băng, lại bắt đầu xuất hiện một ngọn lửa, nhiệt độ trên người cũng bắt đầu lan ra.
Cái gì gọi là hắn không nằm trong kế hoạch cuộc sống của cô, một câu không yêu hắn, hắn nghe được, tim cảm thấy thật đau.
“Tôi không muốn kết hôn, không muốn gả cho anh, cũng không muốn có
một vị hôn phu ở Nhật Bản. Phải nói thế nào đây? Sự tồn tại của anh
khiến cuộc sống của tôi bị quấy nhiễu.”
Muốn cô cả đời sống vì một người đàn ông, thật là buồn cười, cô không cần.
Huống hồ……nêu như phải gả, thì cô cũng phải cưới một người đàn ông
biết thưởng thức vẻ đẹp của mình, chứ không phải cái người từ đầu đến
cuối chỉ mặt lạnh nhìn cô như đầu gỗ bự này.
“Nếu tôi không đồng ý?” Hắn khoanh tay trước ngực, chờ đợii đáp án của cô.
Cô cũng có lúc tính toán sai đi, có bản lĩnh đến Nhật Bản tìm hắn,
nhưng lại không có bản lĩnh để rời khõi Nhật Bản, rời khõi nhà Kurosawa.
“Lý do này vẫn không đủ để khiến anh từ bỏ ý định sao? Nếu những điều này vẫn chưa đủ thì………những ngày tiếp theo của anh sẽ không dễ chịu
đâu.” Cô cảnh báo hắn, cô cũng không tin hắn sẽ không hiểu rõ hàm ý
trong câu nói của mình.
“Thật ra anh có thể có lựa chọn khác tốt hơn, lấy thân phận cùng địa
vị, cộng thêm gương mặt tuấn tú đẹp trai thì thiếu gì phụ nữ muốn cùng
anh kết hôn. Chỉ là đừng như một khối băng vậy, anh thật ra cũng rất
hoàn hảo không phải sao?” Cô ca ngợi hắn, nhưng cũng không quên giễu cợt hắn một phen.
Như một khối băng? Đáp án của cô không khỏi làm hắn nhíu mày.
Cô cũng thật dũng cảm, dám ngay trước mặt hắn nói như vậy.
Trước là nói hắn giống đầu gỗ bự, sau lại là như một khối băng.
Thường thì nếu tính cách như vậy bị người khác nói ra nói vào, hắn
cũng không bận tâm bởi thật chất hắn là con người như vậy, nhưng cô lại
không chút nào lo sợ, cũng không che giấu suy nghĩ của bản thân, thật
làm hắn có chút bất ngờ.
“Suy nghĩ thế nào?” Vân Vi vẫn nhìn chằm chằm hắn, chờ đợi câu trả lời từ hắn.
Người đàn ông này luôn làm mặt lạnh thật khiến người ta đoán không ra ý nghĩ trong đầu hắn, quá nguy hiểm, lại khó điều khiển.
Mặc dù khi nói những lời đó cô vẫn tràn đầy tự tin, cho là bản thân
có thể thuyết phục được hắn, nhưng sự thật thì sao? Cô không thể không
thừa nhận, phần thắng này chỉ được khoảng một nửa thôi.
Nhìn hắn, cô có cảm giác giống như nhìn mình vậy, hai người họ thật
ra tình cách khá giống nhau, đối với mọi chuyện nếu kiên trì thì phải
kiên trì đến cùng.
“Thật xin lỗi, tôi từ chối.” Sâm Xuyên thốt ra câu này, trong mắt mang theo ánh sáng tinh nhuệ.
Đợi cô lâu như vậy, muốn hắn buông tay là chuyện không thể nào.
“Tốt, vậy anh cứ chờ xem.” Sâm Xuyên kiên trì khiến cô cảm thấy tức
giận, nhưng trong lòng cũng có chút gì đó vui vẻ, bởi hành động cự tuyệt của hắn, cũng bởi sự cố chấp của hắn.
Hắn cứ như vậy muốn cưới cô?
Cô nói với hắn nhiều lời như vậy, hắn vẫn muốn quấy nhiễu cuộc sống của cô chứ gì!
Nếu mềm không được, cô sẽ dùng cứng vậy.
Cô cũng chả thèm quan tâm việc bộc lộ bản chất thật của mình ở trước mặt hắn, bởi dù sao cô cũng không cưới hắn.
“Ngủ ngon.” Cô đứng dậy, nhẹ nhàng quay người rời đi, đàm phán đến đây coi như kết thúc.
Chiến thuật lúc trước coi như thất bại, cô phải nghĩ ra một kế hoạch
mới thật hoàn hảo, phải làm thế nào mới khiến hắn từ bỏ ý định cưới cô.
Cô không che giấu sự tức giận của mình, không nễ mặt hắn cứ như vậy mà rời đi khiến hắn khẽ nở nụ cười.
Cô ấy thật không muốn gả cho hắn? Cứ như vậy mà ghét hắn?
Nhưng đáng tiếc, cô càng không muốn, càng ghét hắn, hắn lại càng yêu, càng muốn cô làm vợ hắn, trở thành cô chủ nhà Kurosawa.
Cô gái này bất luận thế nào hắn cũng muốn cho bằng được, coi như là trói thì hắn cũng phải trói cô mang lên lễ đường.
Chính thức triển khai hành động.