XtGem Forum catalog
Cô Nàng Hotboy

Cô Nàng Hotboy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324802

Bình chọn: 7.5.00/10/480 lượt.

g như chị Mỹ Hoa chưa bao giờ nghĩ rằng tôi lại nói

những lời như thế này. Giọng nói của chị run run. Chị ấy là bạn tôi, vì

sao không thể thông cảm với tâm tư của tôi? Bỗng nhiên tôi cảm thấy ấm

ức.

“Như….vậy đi. Nếu tiếp tục như thế này thì em không biết sẽ nói ra

những lời không hay ho gì nữa. Vì thế cứ như vậy là được, kết thúc ở

đây”. Nói xong tôi quay người bước đi.

Nước mắt của tôi lăn dài trên má, sự việc đến mức này, nỗi buồn của

tôi đã không chỉ đơn thuần vì thân phận bị bại lộ. Nhiều hơn là vì anh

đã bỏ đi còn chị Mỹ Hoa thì không hiểu cho tôi.

Sau này, sau này phải làm thế nào?

Phải đối diện với Hàn Thành Nam thế nào đây? Anh đã biết thân phận

của tôi, mọi người trong câu lạc bộ quần vợt cũng sẽ biết, vậy thì tôi

phải đối diện với những nam sinh trong câu lạc bộ như thế nào?

Họ….liệu họ có thông cảm với tôi không? Nếu là tôi thì có lẽ cũng không

thể thông cảm được. Giấu giếm thân phận, giả là nam sinh, cùng xưng anh

em với họ, kết quả lại là con gái.

Bị đuổi khỏi câu lạc bộ quần vợt là chuyện đương nhiên, bị mọi người căm ghét cũng là chuyện đương nhiên.

Tôi chạy thật nhanh, hy vọng ra thật nhiều mồ hôi, sau đó làm nước

mắt bay hơi. Tôi không biết mình đã chạy bao lâu, chỉ biết là rất mệt.

Tôi dừng chân ở một góc vắng người trong trường. Có lẽ vì chạy quá lâu,

đột nhiên dừng lại, không giữ được thăng bằng nên đã gục ngã.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi, không thể kìm nén được, đây lại là chỗ gần như không có người đến, vì thế tôi đã òa khóc.

Tôi giống như một đứa trẻ bị ruồng bỏ, thấy mình lúc này thật đáng thương, thật cô đơn.

Nước mắt lăn xuống má, chảy vào miệng, kích thích vị giác. Nước mắt giống như nước biển, mặn, chát.

2)

Tôi giống như một u hồn lang thang bên ngoài suốt một ngày.

Khi màn đêm sắp buông xuống, tôi lấy hết dũng khí về ký túc. Những gì phải đối diện thì vẫn phải đối diện. Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng

cho tình huống xấu nhất. Dù là bị ghét, bị đuổi ra ngoài thì tôi cũng

phải cố chịu đựng. Nhưng khi tôi bước vào ký túc thì phát hiện phòng tối om. Tôi bật đèn, nhìn vào trong, không thấy dấu vết Hàn Thành Nam đã

quay về.

Anh không muốn nhìn thấy tôi nữa sao? Vì không muốn nhìn thấy tôi nên anh không thèm về ký túc?

Chỉ có điều….vốn tưởng rằng sau khi thân phận bị bại lộ, mọi người sẽ nhìn tôi với ánh mắt khác thường. Nhưng khi tôi đi trên hàng lang của

ký túc xá nam thì không có ai nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường cả. Mọi

người đều đối xử với tôi như thường ngày, dường như hoàn toàn không biết chuyện tôi là con gái. Cái gã cao kều với khuôn mặt ngộ nghĩnh đáng

ghét cũng giống như mọi ngày, vừa nhìn thấy tôi là nói nhăng nói cuội

một hồi.

Nói như vậy thì dường như mọi người vẫn chưa biết tôi là con gái.

Điều đó có nghĩa là Hàn Thành Nam không nói gì. Vậy thì….rốt cuộc anh

nghĩ thế nào đây?

Dường như đột nhiên có một tia hy vọng le lói trong lòng tôi.

Một giây sau, rôi chạy ra ngoài, phải nói cho Hàn Thành Nam biết rõ

mọi chuyện. Dù có phải rời đi thì cũng phải nói rõ ràng thì mới thấy yên lòng được, chẳng phải sao?

Sau khi tìm rất nhiều nơi, cuối cùng tôi nhìn thấy bóng dáng của Hàn Thành Nam ở câu lạc bộ quần vợt nam.

Anh đứng giữa sân quần vợt, dường như đang nghĩ gì đó.

Đột nhiên, tôi thấy không gian tĩnh lặng này rất hợp với anh. Có lẽ

vì lúc này nỗi cô đơn nặng nề đang vây quanh anh, vì thế tôi mới có cảm

giác như vậy.

“Hàn….” Tôi muốn gọi anh nhưng lại bị anh ngắt lời.

“Không phải tôi muốn giúp cô giấu giếm điều gì, chỉ là tôi không biết phải nói gì”. Dường như Hàn Thành Nam cảm nhận được sự xuất hiện của

tôi, dường như biết được tôi muốn nói gì. Có lẽ chúng tôi hiểu nhau vì

điều đó.

“Xin lỗi, mình….thực ra là vì bố mình, vì thế mình mới đóng giả là

nam sinh, không phải mình…không phải mình cố tình lừa dối cậu”. Tôi nói

những lời không ăn nhập với nhau, rõ ràng là một câu rất đơn giản nhưng

khi nói xong lại thấy rất kỳ cục.

“Bây giờ cô nói những lời như thế là muốn tôi làm thế nào? Muốn tôi

đừng nói cho mọi người biết sao?” Giọng nói của anh rất nhẹ, không chút

biểu cảm nhưng lại càng khiến tôi hoảng loạn hơn.

“Mình…mình không có ý đó. Mình….chỉ thấy lừa dối cậu và mọi người.

Mình….” Tôi cảm giác dường như nước mắt lại chảy ra, nhưng dường như

không nên khóc lóc trước mặt anh lúc này, tất cả đều là do tôi gây nên.

“Phản bội hay lừa dối đều không quan trọng, đúng không? Bây giờ điều

nên nói là sau này, sau này phải làm thế nào? Có phải là chỉ cần tôi

không nói gì thì có thể giải quyết được, đúng không?” Anh hít một hơi

thật sâu rồi nói.

“Hàn Thành Nam…..” Lời nói của anh ẩn chứa có nhiều hoài nghi, điều đó khiến tim tôi rối bời.

“Chỉ cần tôi không nói, có lẽ cô có thể chung sống với mọi người như

trước đây, đúng không?” Anh quay lưng về phía tôi, tôi không nhìn thấy

nét mặt của anh. Nhưng tôi có thể cảm nhận được chút gì đó bất lực trong câu nói ấy.

Vì tôi mà anh mới cảm thấy nghi hoặc khó xử sao? Tôi thấy ghét bản

thân mình, ghét bản thân mình vì đã khiến anh phải khó xử như thế.

“Nhưng….tôi…lại không