“Không sốt, vậy mà ra nhiều mồ hôi vậy”
Đúng lúc mà tôi gần như mê mẩn với cảnh tượng lúc này thì anh ta lại rụt tay lại và nói một cái câu có tính tổng kết.
“Tôi… không sao”
Tôi cố làm ra vẻ không sao. Ai có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của
tôi lúc này? Không phải tôi cố tỏ ra quật cường, nhưng… lại không thể
không làm như thế.
“Thật chứ?”.
Khuôn mặt điển trai của anh ta hiện lên ba chữ “tôi không tin” to
đùng. Anh ta khoanh tay trước ngực rồi nói. Nếu anh ta không tin thì còn hỏi lại làm gì?
“Thật, đừng nói nhiều nữa, tôi dậy bây giờ đây. Tôi ra mồ hôi nhiều như thế là vì cái chăn này quá dày”
Tôi gượng cười, phàn nàn vài câu rồi bò dậy khỏi chiếc giường ấm áp
“Vậy tôi đi trước đây”.
Anh ta quay người bước đi.Sao anh ta lại không có chút nghĩa khí nào
thế nhỉ, nói đi là đi luôn? Có phải là hơi quá đáng không? Sao có thể
quay người đi như thế được?
Chỉ có điều… anh ta ở lại làm gì? Minh Hiểu Ưu, mày mau tỉnh lại đi.
Đừng có mà nghĩ lung tung nữa, lúc nào rồi mà mày còn ở đây mê với chả
mẩn? Lúc tôi vẫn đang thầm nhắc nhở mình trong lòng thì cái người rõ
ràng đã quay người bước đi rồi đột nhiên dừng bước, quay người lại, sau
đó rảo bước về phía tôi .
“Tôi thấy vẫn nên đưa cậu đi kiểm tra một chút thì tốt hơn”.
Anh ta lại gần, dường như đang tự nói với mình nhưng lại như là đang nói với tôi. Kiểm… kiểm tra? Nếu thính giác của tôi không có vấn đề thì gã này muốn nói là đưa tôi đi kiểm tra? Thử nghĩ mà xem, nếu đi kiểm
tra, bác sĩ nhìn tôi, sau đó hỏi tôi làm sao thì tôi phải nói thế nào
đây?
Hơn nữa, với cái bệnh khó mở miệng như thế này thì chắc chẳng có kẻ
ngu độn nào đến khám bác sĩ cả. Huống hồ thân phận hiện tại của tôi là
nam sinh. Nếu đi khám bệnh thì một trăm phần trăm thân phận của tôi sẽ
bại lộ. Không được, tuyệt đối không được. Tôi tuyệt đối, tuyệt đối không đi khám bệnh.
“Đi thôi, tôi đưa cậu đi khám bệnh”.
Dáng người cao to của anh ta cúi xuống, muốn kéo người đang ngồi lì
trên giường là tôi dậy . Làm thế nào? Làm thế nào? Làm thế nào bây giờ?
Sao đột nhiên đầu óc của tôi lại trống rỗng đúng vào thời khắc quan
trọng thế này cơ chứ?
“Chuyện… chuyện của tôi cậu đừng quan tâm”.
Trong tình thế cấp bách, người không có nhiều thời gian suy nghĩ như
tôi đột nhiên thốt lên. Dĩ nhiên, câu đó thì chẳng có gì, chỉ là trong
lúc nói, tôi còn dùng lực gạt bàn tay muốn kéo mình dậy. Không biết vì
tôi vô tình dùng lực quá mạnh hay vì anh ta không hề có sự chuẩn bị mà
khi tôi bình tĩnh lại thì cơ thể cao to của anh ta ngã lăn ra đất.
Bây giờ phải làm thế nào? Nhìn khuôn mặt ngày càng u ám của cái người đang nằm lăn dưới đất mà tôi không khỏi rùng mình. Tính cách của anh ta thế nào tôi đã được lĩnh giáo. Chỉ cần một câu nói không đúng là sẽ
thấy không vui. Tình hình bây giờ…
Quả thực tôi không dám nghĩ hậu quả sẽ như thế nào?
“Xin…”
Tôi muốn nói xin lỗi nhưng khi khuôn mặt đầy vẻ ăn năn hối lỗi của tôi
hướng về phía anh ta, anh ta… trời ơi, đáng sợ quá. Đôi mắt của anh ta
dường như có thể phun ra lửa, phun ra ngọn lửa dữ dội. Bây giờ tôi có
cảm giác bị thiêu cháy thành tro.
Đôi mắt của anh ta cùng với khuôn mặt xanh đen và đôi lông mày co rúm
lại, đúng là tái hiện lại cảnh chàng đẹp trai nổi giận trong bản
Godzilla.
“Thì ra chỉ là như vậy”.
Anh ta đứng dậy, bật ra một câu khiến người ta phải suy nghĩ.“Hả?”.
Tôi vốn tưởng rằng anh ta sẽ nói ra những lời khiến người ta kinh hãi,
không ngờ lại là câu ấy. Không chửi, không nói bậy, chỉ nói ra mấy từ
nhẹ nhàng đến đáng ngạc nhiên như thế
.“Tôi tưởng chúng ta là bạn”
“Xem ra không phải…..”
Câu nói không hề có một chút biểu cảm nào ấy của anh ta giống như sét đánh bên tai, đánh thẳng xuống người tôi. Trong nháy mắt, câu nói ấy
khiến tôi không thể thở được.
Chắc chắn anh ta nghĩ rằng hành đồng lúc nãy của tôi có nghĩa là
không coi anh ta là bạn. Làm thế nào bây giờ? Hôm qua mới trở thành bạn, hôm nay đã…..
Không được! tôi phải mau chóng giải thích với anh ta, không thể để anh ta hiểu lầm như vậy được.
Lúc này tôi hoàn toàn không để ý đến đau đớn giằng xé mà nhanh chóng mặc quần áo lao ra cửa.
Câu lạc bộ quần vợt, câu lạc bộ quần vợt, câu lạc bộ quần vợt….
Bạn nói xem tôi đang đắc tội với ai đây?
Khi tôi thở hổn hển chạy đến câu lạc bộ quần vợt thì mọi người đã bắt đầu luyện tập.
Tôi cố gắng tìm kiếm hình bóng quen thuộc trên sân tập rộng lớn.
“Bạn Minh, bạn đến muộn rồi”.
Đúng lúc tôi đang liếc nhìn toàn sân tập thì đột nhiên sau lưng tôi vang lên một giọng nói đáng sợ.
Con người đúng là một loài động vật kỳ lạ. Khi bạn nghe thấy âm
thanh, bạn sẽ bất giác nhìn về phía đó. Lúc ấy tôi cũng vậy. Tôi nhanh
chóng quay người lại, nhưng…..lại va vào một “bức tường”.
“Ack….” Tôi vừa xoa cái mũi vì cao hơn các cơ quan khác mà bị va vào trước, vừa nhìn về phía người đứng cách tôi rất gần.
Mọi người ở đây rất cao. Tôi đã quá quen thuộc với chuyện đó. Tôi bực tức ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một khuôn…..khuôn mặt này chỉ xuất hiện trong truyện tranh. Hơn nữa là loại chuyện tranh cute.
Gã trước mặt tôi trô
