à
ân cần như vậy sao? Tay lại vươn tới. Chu Dạ không biết làm sao, bỏ qua đi, coi
như là lần cuối cùng, đi vào nói sau.
Hai người mua vé vào cửa,
đi vào Đông Cung Môn, dọc theo hồ Côn Minh, đi về phía đình Tri Xuân (đình
ở đây là ‘lương đình’: nơi để khách đến chơi nghỉ ngơi, ngắm nhìn cảnh vật; ko
phải đình chùa đâu a). Vệ Khanh hít sâu một hơi, nói: “Lần này đi công
viên chơi cũng tốt, nhưng hoa vẫn chưa nở, đợi vài ngày nữa quay lại, anh cho
em hưởng thụ đãi ngộ đặc biêt.” Chu Dạ không để ý tới hắn, đi qua cầu, đi về
đình Tri Xuân trước. Nhìn xung quanh, không có du khách nào khác, đúng là nơi
nói chuyện thật tốt.
Thập
Thất Khổng Kiều
(Giữa
hồ Côn Minh là hòn đảo nhỏ được nối với bờ bằng một chiếc cầu vồng làm bằng đá
gồm 17 nhịp có tên là Thập Thất Khổng kiều. Cây cầu đá này rộng 8 m, dài 150 m.
Trên lan can cầu là hơn 500 tác phẩm điêu khắc sư tử đá với hình hài, và nét
biểu cảm hoàn toàn khác nhau.Với hòn đảo nhỏ giữa hồ Côn Minh làm mình thì
chiếc cầu sẽ giống như một con rùa đang vươn dài đại diện cho Thọ.)
(Men
theo bờ hồ là dãy Trường lang dài 728 mét gồm nhiều gian. Trong mỗi gian lại
được trang trí bởi những hình vẽ vô cùng tinh xảo mang đậm tính nghệ thuật
Trung Hoa. Dãy hành lang men theo hồ nếu kết hợp với núi Vạn Thọ sẽ giống đôi
xương cánh của con dơi đang dang ra tượng trưng cho Phúc.)
Từ nơi này có thể nhìn
thấy Thập Thất Khổng Kiều ở phía xa xa, nối liền hòn đảo với bờ và những hành
lang dài nối liền các dãy nhà trong cung điện, trời xanh nước biếc, non sông
tươi đẹp, cảnh sắc tự nhiên, như chốn bồng lai tiên cảnh. Cô sắp xếp suy nghĩ,
hắng giọng, nghiêm nghị nói. “Vệ Khanh, hôm nay tới đây, em có chuyện muốn nói
với anh.”
Vệ Khanh lau lau bụi trên
lan can, dịu dàng đỡ cô ngồi xuống. Chu Dạ lắc đầu: “Vệ Khanh, em và anh ở bên
nhau rất vui vẻ, anh đối xử với em rất tốt, thật ra, em cũng rất thích anh.
Nhưng mà, chúng ta chia tay thôi.” Thật ra, trong lòng cô có rất nhiều điều
muốn nói, nhưng ra ngoài miệng thì chỉ được mấy câu ít ỏi. Cô cảm thấy đau
lòng, vì thế xoay người nhìn sang chỗ khác, quay lưng về phía hắn, trước mắt
chính là núi Vạn Thọ nguy nga thanh tú, bao nhiêu tự danh nhiều không đếm xuể,
nhưng ánh mắt cô thật mơ hồ.
Lời này với Vệ Khanh mà
nói, không khác sét đánh giữa trời quang, nghiêm mặt hỏi: “Vì sao lại như vậy?
Em thử nói lý do coi!” Giọng càng lúc càng lớn, đã muốn đứng dậy, trợn mắt nhìn
cô, tức đến mức sắp không kiềm chế được. Trong lòng hắn tràn đầy vui sướng chạy
tới đây, nghe được những lời vô tình vô nghĩa của cô, còn có thể kiềm chế không
phát tác, đã là cực kỳ hiếm thấy.
Chu Dạ xoay người, ngẩng
đầu nhìn hắn, khuôn mặt bình tĩnh, không sợ hãi, trấn tĩnh như núi, nói từng
tiếng rõ ràng. “Không có lý do. Trước kia anh cùng những người khác chia tay,
cũng cần lý do sao?”
Vệ Khanh không ngờ báo
ứng đến nhanh như thế, lại có người dùng “gậy ông đập lưng ông”, chuyên môn trị
hắn. Nghiến răng nghiến lợi nói: “Không phải chúng ta đang rất tốt sao? Vừa rồi
em cũng nói, em rất thích anh, không phải sao? Vì sao đột nhiên lại muốn chia
tay?” Tiến lại gần, nắm chặt tay cô. Hắn hoài nghi không biết hôm nay cô có
uống nhầm thuốc không, nổi rồi.
Chu Dạ nghiêm mặt, rút
mãi không ra, cuối cùng thở dài, không biết phải làm sao, nói: “Vệ Khanh,
khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, anh là người có quyền có thế, còn em chẳng
qua chỉ là một sinh viên nhỏ, sớm hay muộn cũng sẽ chia tay thôi, cần gì chứ?”
Đau lâu không bằng đau ngắn. Rút tay ra, bước nhanh lên bờ, thầm nghĩ ra về.
Vệ Khanh kịp phản ứng,
hai ba bước đuổi theo cô, không cam lòng nói: “Vì sao em lại như vậy? Bởi vì lý
do hoang đường này mà chia tay với anh sao?” Chu Dạ chua xót nghĩ, lý do này
còn chưa đủ hay sao? Tránh hắn, nói: “Vệ Khanh, em không trèo cao được. Tất cả
những ngày qua, anh đối với em rất tốt, em đều nhớ rõ. Anh dạy em rất nhiều
điều, bao gồm cả tình yêu, em rất cảm ơn anh, cả đời không quên. Nhưng nếu tiếp
tục dây dưa, cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Cuối cùng ảm đảm kết thúc, không bằng
sớm chia tay. Lúc nói những lời này, dùng toàn bộ sức lực, đem nước mắt chảy
vào trong.
Bề ngoài cô nhu nhược là
vậy, nhưng trong tâm lại kiên cường, không chịu khuất phục.
Vệ Khanh hiểu ra, tức
giận, quát: “Chu Dạ, em đá anh ư?” Cái gì mà khoảng cách chênh lệch, cái gì mà
trèo cao? Hắn không tin, không phải trước kia cô vẫn ở bên cạnh hắn đấy thôi!
Bây giờ lại lôi chuyện này ra làm lý do. Cô làm như vậy, chỉ có thể giải thích,
cô muốn đá hắn. Vệ Khanh không biết mình đã gây nghiệp chướng gì, để tới hôm
nay tới phiên hắn bị gái đá. Giận không thể kiềm chế nổi. Kích động, cầm chặt
lấy tay Chu Dạ.
Chu Dạ nhìn du khách qua
lại, cũng có không ít khách nước ngoài, mọi người tò mò nhìn về phía họ, vừa
cuống vừa giận, đúng là không thể chịu nổi cái người mặt dày này. Vừa giãy giụa
muốn rút tay ra, vừa la lên: “Vệ Khanh, anh nói chuyện nghiêm túc đi! Cái gì mà
em đá anh, cũng không khác gì anh đá em đâu. Anh không cảm thấy, thân p