ìn lại mình xem, thân là con gái, mà dám đứng
trước cửa đồn cảnh sát đánh nhau, thật là ngông cuồng.” Chu Dạ quay qua nhìn, mới
phát hiện ngay phía đối diện là đồn cảnh sát, dưới ánh sáng của cây cột đèn
đường nhìn thấy rõ huy hiệu cảnh vệ, thầm nghĩ, bao nhiêu chỗ đánh nhau không
chọn, chọn ngay chỗ trước đồn cảnh sát.
Vì thế tất cả mọi người
đều bị đưa về đồn cảnh sát lấy khẩu cung, một nhân viên cảnh sát vừa nhìn thấy
cô nàng người mẫu trong đám người xui xẻo này, thốt lên: “Sao lại là cô? Không
thể an phận sống vài ngày sao?” Chu Dạ mới hiểu đây không phải lần đầu tiên mấy
cô nàng này tới đồn cảnh sát. Lâm Phỉ nhỏ giọng thì thầm bên tai: “Mấy con nhỏ
này lần trước đi chơi cùng một người ngoại quốc, bị cảnh sát bắt được.” Chu Dạ
chậc chậc vài tiếng, quả thật không thể tin được, bị dọa cho líu lưỡi, cứ hỏi
làm sao bây giờ, làm sao bây giờ. Cô cũng không muốn vì chuyện không đáng này
mà bị ghi là có tiền án không tốt.
Lâm Phỉ cũng rất áy náy,
suy nghĩ một lúc rồi bày cho cô một kế: “Không phải cậu quen biết Vệ Khanh sao?
Cậu gọi điện cho anh ta, nghe nói anh ta có người quen trong cục cảnh sát. Chỉ
cần anh ta chịu nói giúp một tiếng, chúng ta lập tức có thể đi.” Đương nhiên
là Chu Dạ không chịu gọi điện thoại, mong ước của cô chính là không có liên
quan gì tới Vệ Khanh.
Cô nàng người mẫu kia
đúng là biết móc nối quan hệ, chỉ cần nộp tiền đóng phạt là được tự do đi
khỏi.Chỉ còn lại Chu Dạ và Lâm Phỉ vẫn bị giữ lại.
Người trong đồn cảnh sát
nhìn qua Chu Dạ không giống mấy cô người mẫu kia, nhíu mày hỏi: “Cô vẫn là học
sinh trung học à? Sao lại ở cùng một chỗ với mấy cô gái kia? Gọi điện kêu người
giám hộ tới đón về đi.” Trên người Chu Dạ không mang theo bất cứ giấy tờ tùy
thân nào, chỉ có tiền và điện thoại di động, dáng người nhỏ bé đứng cùng đám
người mẫu kia, khó trách bọn họ nhầm tưởng cô vẫn còn là học sinh trung học.
Chu Dạ rụt rè nói:
"Tôi tới Bắc Kinh học…” Cũng không dám nói chính mình đã là sinh viên đại
học, đỡ bị mất mặt.
Người nọ vừa nghe, bắt
đầu giáo dục cô: “Cô nghĩ cha mẹ cô cực khổ đưa cô tới Bắc Kinh học tập dễ dàng
sao? Cô không chịu chăm chỉ học bài, cả ngày chỉ a dua theo đám người xấu, đối
với sự nghiệp, đối với thầy cô trong trường thế nào? Cái tốt không chịu học,
chỉ biết theo người ta đi đánh nhau, không cẩn thận dạy bảo, có khi còn chưa
biết trời cao đất rộng là gì! Gọi điện bảo thầy giáo tới đây!”
Chu Dạ tưởng rằng nghe
ông ta mắng một lúc là xong, không nghĩ sẽ kinh động tới nhà trường, vẻ mặt cầu
xin nói: “Thầy giáo đã hết giờ dậy, về nhà nghỉ ngơi…” Cứ tưởng nói vậy là qua
được, ai người người kia lại nói: “Không cần phải trình bày, tôi còn không biết
bây giờ thầy giáo đã tan làm rồi hay sao? Gọi điện thoại kêu tới đây!”
Chu Dạ bị dọa khiến lạnh
sống lưng, lại từ chối nói: “Tôi không có số điện thoại của thầy…” Người nọ
cũng không phải dễ bị lừa, liền bảo: “Nếu vậy thì cô cứ ở lại đây. Chờ thầy
giáo hoặc người nhà tới bảo lãnh cho cô ra.” Chu Dạ không còn cách nào khác,
đành ra chỗ Lâm Phỉ bàn cách làm sao bây giờ.
Lâm Phỉ mắng cô: “Không
phải đã bảo cậu gọi điện cho Vệ Khanh hay sao? Anh ta chỉ cần gọi điện thoại
nói người ở đây một tiếng, chúng ta sẽ không sao cả. Chỉ là tiện tay giúp mà
thôi, có cái gì đâu! Hay là cậu thật sự muốn ngủ qua đêm ở đây hoặc là kinh
động tới nhà trường?” Một khi kinh động tới nhà trường, chắc chắn Chu Dạ sẽ
bị phê bình.
Lâm Phỉ thấy Chu Dạ do dự
cúi đầu không nói lời nào, liền giật lấy điện thoại của cô, ấn số điện thoại
của Vệ Khanh: “Đây phải không?” Ấn nút gọi luôn.
Chu Dạ vội vàng giành
lại: “Còn có nhiều cách khác, không cần nhiều chuyện như vậy, cầu xin họ một
lúc không chừng họ sẽ thả chúng ta ra. Không còn bạn bè nào khác sao, đâu cần
phải tìm anh ta!”
Còn chưa kịp nói xong,
liên lạc đã được kết nối: “Alo, Chu Dạ! Có chuyện gì thế?” Vệ Khanh không ngờ
Chu Dạ lại chủ động gọi cho hắn.
Lâm Phỉ rất nhanh nói:
“Chu Dạ gặp chút phiền phức, giờ đang ở đồn cảnh sát.” Sau đó nhét điện thoại
vào tay Chu Dạ, Chu Dạ đau đầu, lại không còn cách nào khác, lại phải nghe máy:
“Alo…”
Vệ Khanh hỏi: "Đã
xảy ra chuyện gì? Em có bị thương không?" Chu Dạ lắc đầu, Lâm Phỉ ngồi bên
cạnh giục cô mau nói, vì vậy đành phải đưa ra yêu cầu, nhờ hắn gọi điện tới đồn
cảnh sát, nói giúp vài lời.
Vệ Khanh nói: “Lãnh đạo
bọn họ bây giờ không có ở đây, dù anh có gọi điện cũng không có tác dụng. Như
vậy đi, để anh tới đó, xem tình hình thế nào.” Nói xong, lập tức lái xe tới đồn
cảnh sát.
Chưa đến hai mươi phút
sau, Vệ Khanh đã tới. Nhân viên cảnh sát hỏi hắn và Chu Dạ có quan hệ thế nào,
Chu Dạ há miệng ra nói: “Đây là chú tôi.” Nhân viên cảnh sát kia không phải
muốn gọi người nhà tới hay sao? Viên cảnh sát vừa nghe là người nhà, liền giáo
huấn một chút, rồi tha cho họ về.
Vệ Khanh vừa nghe, có
chút sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Chu Dạ, một lúc sau, đành cười khổ, làm thủ tục,
dẫn cô ra. Lâm Phỉ đã đi cùng bạn trai về trước.
Vệ Khanh hỏi cô: “Sao vừa
rồi em lại bảo anh là chú em hả? Dá