n tới cho hắn, chứ không có đạo lý hắn mang tiền
cho người khác.
Vệ Khanh không nghĩ nhận
tiền xong cô muốn về luôn, nhưng lại không thể lấy cớ giữ cô lại, vẻ mặt ấp úng
muốn nói lại thôi. Chu Dạ thấy vậy lại hỏi: “Anh còn có việc gì sao?”
Vệ Khanh nhanh trí nói:
“Em ăn cơm chưa?” Nói xong lại vội vàng giải thích: “Anh thấy em vừa đi phỏng
vấn về, chắc chưa ăn cơm?”
Chu Dạ nói ở trên đường
đã ăn qua. Hắn không biết nói gì nữa, đành phải nói: “Anh vẫn chưa ăn.”
Chu Dạ “À” một tiếng,
nhưng cũng chẳng tỏ vẻ quan tâm gì. Hắn đành đưa ra yêu cầu: “Hay em cùng anh
đi, ăn một mình buồn lắm. Cũng không đi đâu xa, ăn ở nhà hàng nào đó gần trường
em là được.”
Chu Dạ không tin hỏi lại:
“Giờ mấy giờ rồi? Anh chưa ăn cơm thật sao?”
Hắn nói: “Hôm nay bận
nhiều việc, anh vừa mới đi làm về mà.”
Chu Dạ nhìn hắn mặc thoải
mái như thế, không giống dáng vẻ vừa đi làm về, nhưng cũng không quản, trực
tiếp từ chối: “Anh đi ăn một mình đi, tôi muốn về trường.” Người nào đó xấu
tính, chỉ muốn cô ở bên tiếp rượu hắn thôi!
Chu Dạ xoay người bước
đi, vừa đi được vài bước, lại nghe thấy Vệ Khanh gọi: “Chu Dạ.” Cô không kiên
nhẫn xoay người, nổi giận đùng đùng hỏi: “Anh có việc gì thì nói một lượt cho
xong đi!”
Ngay lúc ấy, một chiếc xe
thể thao lướt qua người cô, người trên xe lại là Lâm Phỉ, hai người chằm chằm
nhìn nhau. Không đợi chào hỏi, xe lại lướt qua bình thường. Còn thấy Lâm Phỉ
quay đầu lại, tò mò muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Cô biết Lâm Phỉ nhất định
đã nhìn thấy Vệ Khanh, hiểu lầm này nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không
sạch. Không khỏi vừa tức vừa giận, nhưng hôm nay hắn tới là có việc, không thể
trút lên đầu hắn, không thể nổi giận với hắn, đành nói: “Sau này anh đừng tới
trường tìm tôi nữa! Để mọi người khỏi hiểu lầm!” Lời đồn đại buôn chuyện của
mọi người, miệng lưỡi thế gian, giả cũng biến thành thật. Cô làm sao sống sót ở
trường được nữa.
Vệ Khanh biết rõ còn cố
hỏi: "Bọn họ hiểu lầm gì em?" Chu Dạ giận, lười không thèm trả lời,
bước nhanh rời đi. Còn chưa tới cổng trường, nhìn thấy Lâm Phỉ đi ra từ cửa
hàng tạp hóa, trên tay cầm một chai nước, cho thuốc vào miệng, ngửa đầu uống
nước. Chu Dạ hỏi: “Sao thế? Ốm à?”
Lâm Phỉ đưa thuốc cho cô
xem. “Không, thuốc giảm đau.” Hai người cùng nhau trở về, Lâm Phỉ hỏi: “Chu Dạ,
giờ cậu hẹn hò với Vệ Khanh à?”
Chu Dạ hoảng hốt, vội
vàng giải thích: “Không, cậu nghĩ đi đâu vậy. Hôm nay anh ta tới tìm tớ là liên
quan tới công việc, cậu đừng có đi nói lung tung đấy.”
Lâm Phỉ “À” lên một
tiếng, nói: “Chu Dạ, tớ nói cho cậu biết, Vệ Khanh kia cũng không phải là người
tốt! Cậu đừng có rây vào anh ta. Hôm nay có người kể chuyện về anh ta cho tớ
biết, nói anh ta thích những cô gái trẻ đẹp, hay dùng tiền để vui đùa với rất
nhiều cô gái. Có một cô gái trẻ cùng anh ta vui vẻ liền đùa hóa thật, tình
nguyện không cần tiền của anh ta, không chịu chia tay.”
Chu Dạ nghe chuyện cũ,
căn bản chẳng liên quan tới mình, vì thế rất phối hợp hỏi: “Sau đó thì sao?”
Lâm Phỉ thở dài: “Sau đó?
Nghe nói kết cục rất bi thảm, suýt nữa mất mạng ở Bắc Kinh này. Nghe nói, số
con gái vì anh ta mà tìm cái chết không hề ít. Gần đây có một nữ sinh ở Bắc Ảnh
vì anh ta còn định tự sát, mấy việc này bạn bè hắn đều biết.” Chu Dạ hoảng hốt,
nhớ tới cô gái xinh đẹp gặp ở quán bar “Vương triều”, vội hỏi: “Sau đó thì sao,
sau đó thì sao? Không xảy ra tai nạn chết người chứ?”
“Không, phát hiện sớm mà,
cứu được. Nhưng mà mặt mũi con gái nhà người ta biết để đi đâu, về sau chỉ sợ
không dám đi ra ngoài. Chu Dạ, tớ nói nhiều như vậy, ý của tớ là, cậu vì anh ta
có tiền cũng được, cùng anh ta vui đùa cũng được, cũng chẳng sao cả, đây cũng
chẳng phải chuyện hoang đường gì. Nhưng, cậu đừng bao giờ thích anh ta. Giờ
thịnh hành trào lưu này mà, người như thế, một khi nhàm chán, sẽ rất vô tình,
không để ý tới tình cũ, tớ nghe xong, tim lạnh hẳn đi.”
Không hiểu vì sao Chu Dạ
lại nhớ tới một chuyện: Di Tử Hà và Vệ Linh Công đi chơi ở một vườn trái cây,
Di Tử Hà ăn một quả đào rất ngọt, đã đem nửa quả đào còn lại cho Vệ Linh Công,
Vệ Linh Công mừng rỡ nói, Di Tử Hà yêu ta, cái gì ngon cũng nghĩ tới ta. Sau
này không còn yêu Di Tử Hà nữa, Vệ Linh Công nhớ tới việc này, giận dữ nói: Di
Tử Hà đưa quả đào thừa cho ta ăn, là coi rẻ quân vương. Nhưng tên Vệ Khanh này,
còn không giống cái đám quân vương hoang dâm vô độ kia, ngay cả súc sinh cũng
không bằng!
Lâm Phỉ lại nói tiếp một
câu rất có chiều sâu: “Con gái đẹp mà không được hưởng tình yêu, thật sự rất
đáng thương! Cho nên mới nói, tốt nhất đừng có tình cảm, có tình cảm thì mình
là người chịu khổ, chẳng khác gì tìm khổ mà ăn.”
Chu Dạ muốn nói Lâm Phỉ
vài câu, nhưng lại không thể nói ra. Mỗi người có cách sống riêng, có nhiều
chuyện đau khổ người ngoài không thể hiểu rõ.
Trở về, nhịn không được
lại đem chuyện này kể cho Tất Thu Tĩnh, chỉ nói là mình và Lâm Phỉ cùng nghe
thấy chuyện kia, chửi ầm lên: “Vệ Khanh là đồ cặn bã. Có mới nới cũ, bội tình
bạc nghĩa, sao không bị thiên lôi đánh ch