ế này sao đi được, để lần khác đi đi.” Hắn không
quan tâm nói: “Không sao. Chỉ là đi xem phim, không phải đi thi hoa hậu.”
Kéo cô bước đi, giống như sợ cô bỏ chạy.
Chu Dạ kinh ngạc không
ngờ hắn khỏe như vậy, nhất thời không rút được tay ra, tức giận nói:
“Ninh Phi, hôm nay tôi không muốn đi.” Ninh Phi dừng bước, bỗng nhiên nói:
“Không phải cô muốn chúc mừng tôi thi xong sao? Tôi thi xong rồi.” Cô
nghĩ nghĩ, nói: “Vậy em rủ bạn học em đi chúc mừng được không? Tôi
thấy lạnh, không muốn ra ngoài.
Đôi mắt đen láy xinh
đẹp như hắc bảo thạch nhìn chằm chằm Chu Dạ, dường như đau lòng, đôi
môi gắt gao mím lại, quay đầu nhìn sân thể dục phía bên kia, không nói
lời nào. Bỗng nhiên Chu Dạ cảm thấy lương tâm bất an, sao lại giống
như mình bắt nạt một cậu bé đẹp trai, ngây thơ cơ chứ? Với những hành
động không bình thường của Ninh Phi, không phải không có cảnh giác, cho
nên ra sức giữ vững khoảng cách. Cô là phụ nữ đã có chồng.
Ninh Phi thấp giọng
nói: “Hôm nay là sinh nhật tôi…” Chu Dạ ngạc nhiên, hỏi: “Cha mẹ em
không tổ chức sinh nhật cho em sao?” Cậu ta nói: “Mẹ tôi đã sớm bỏ
mặc tôi, còn cha tôi… đã nửa tháng tôi không thấy ông ta.” Cô đành đầu
hàng, nói tới chủ đề này, cũng không nỡ từ chối, đành phải hỏi:
“Sinh nhật em, em muốn làm gì? Chỉ đi xem phim thôi sao?”
Cậu ta gật đầu: “Không
muốn làm gì, đi xem phim giết thời gian.” Chu Dạ nghe, thấy cậu ta
tuổi còn nhỏ mà nói chuyện buồn bã như vậy, một người lẻ loi trong
ngày sinh nhật rất khổ sở, thở dài nói: “Đi thôi.” Cô cũng bất chấp
hình tượng, đằng nào rạp chiếu phim cũng ngay gần trường, xem xong
rồi về. Đến rạp chiếu phi, Ninh Phi thấy cô thu lu ngồi một chỗ vì
lạnh, cởi áo khoác ra khoác cho cô, lộ ra áo đồng phục học sinh bên
trong.
Cô vội nói: “Không
cần, tôi cũng không thấy lạnh lắm.” Ninh Phi chú ý lúc cô ngồi xuống,
còn lộ ra cả một mảng lớn mắt cá chân, kiên trì đắp lên đùi cô. Chu
Dạ cảm động, nhưng vẫn rất xấu hổ, ngượng ngùng hỏi cậu ta có lạnh
không. Cậu ta cũng không trả lời, nhìn đồ ăn trên tay những người
khác, vì thế hỏi: “Có muốn ăn gì không? Tôi đi mua.” Chu Dạ vội nói
mình không thích ăn vặt, cậu ta không nói gì, tay nghiêm chỉnh đặt trên
đầu gối, im lặng xem phi,.
Bộ phim phân rõ thiện
ác, tình yêu xen lẫn oán thù tinh tế mà phực tạp, hơn nữa dàn diễn
viên nổi tiếng, giơ tay nhấc chân, ánh mắt chỉ đều rất tuyệt, hấp
dẫn vô cùng, Chu Dạ say mê xem phim. Tận tới khi điện thoại vang lên, cô
mỉm cười xin lỗi những người xung quanh, mở máy nhỏ giọng nói: “Vệ
Khanh.”
Vệ Khanh hỏi: “Đang
ngủ sao?” Cô nói: “Không phải, đang xem phim, không phải đang ở kí túc,
em đang ở ngoài rạp.” Vệ Khanh nhíu mày: “Một mình em?” Cô lắc đầu:
“Không phải, cùng với.. một người bạn, hôm nay là sinh nhật cậu ấy…”
lúc nói cảm thấy chột dạ. Vệ Khanh có chút thất vọng: “Thật sao?
Anh tưởng em đang ở kí túc, đến cổng trường em rồi.” Cô vội nói:
“Phim sắp hết rồi, anh chờ một lát, em về ngay đây.”
Ngẩng đầu nhìn thấy
Ninh Phi nhìn chằm chằm lên màn hình, ánh đèn lúc sáng lúc tối lần
lượt thay đổi trên khuôn mặt cậu ta, không nhìn ra biểu hiện gì. Nghĩ
thầm, chẳng mấy khi sinh nhật, vẫn nên cùng cậu ta xem xong phim đi, vì
thế kiên nhẫn chờ phim kết thúc. Không đợi cô mở lời, Ninh Phi quay
đầu nhìn cô, nói: “Tôi đưa cô về.” Chu Dạ cầm áo khoác trả cho cậu
ta.
Hai người đi ra ngoài,
Chu Dạ thấy cửa hàng bán bánh ngọt ở phố đối diện, sờ túi quần,
hỏi: “Có tiền không? Cho tôi mượn một ít.” Ninh Phi lôi ví tiền ra,
cầm một tệp tiền đỏ chói lọi, Chu Dạ trợn mắt, đúng là nhìn người
không thể nhìn tướng mạo, bất kể người nào, cũng có nhiều tiền hơn
cô. Cậu ta hỏi: “Cần bao nhiêu?” Chu Dạ vội nói một trăm là đủ rồi,
cô ra ngoài không cầm theo ví tiền.
Chọn những loại bánh
ngọt mình thích, rồi đưa cho cậu ta. “Sinh nhật nhất định phải ăn
bánh ngọt mới được. Đây, tặng em, tiền tôi mượn tạm, hôm khác sẽ trả
lại cho em. Tôi đi trước, em về nhà đi.” Khoát tay, cứ như vậy rời đi,
bỏ lại Ninh Phi giật mình đứng đó.
Từ xa nhìn thấy xe Vệ
Khanh, vội vàng trèo lên, ôm cổ hắn, run run nói: “Lạnh sắp chết em
rồi!” Vệ Khanh vặn lớn máy sưởi, nhíu mày hỏi: “Sao lại ăn mặc như
thế mà ra ngoài? Không sợ bị cảm sao? Đến lúc đó đừng có vừa khóc
vừa làm loạn không chịu đi bệnh viện nhé.” Cô đút tay vào trong túi
áo hắn, thoải mái thở dài: “Vệ Khanh, anh ấm quá.” Hắn cười nói:
“Giờ mới biết sao? Buổi tối còn ấm hơn.”
Cô chửi nhỏ hắn