̉a cô, bên trên còn
có giấy khai sinh của cô nữa.” Chu Dạ cảm thấy lạ, sao tự nhiên cậu
ta nói tới chuyện này? Chỉ nói: “À, thấy thì thấy, không sao cả.”
Chờ tới khi cô trở về
kí túc, mới đột nhiên hiểu ra hắn ám chỉ cái gì, đỏ mặt, đúng là
nói dối thật đáng xấu hổ nha. Hóa ra cậu ta sớm biết mình nói dối,
có thể chịu đựng không vạch trần, điều này làm cô ngạc nhiên. Nếu
là mình, đã sớm nói ra. Đừng nhìn hắn giống một cậu nhóc choai
choai, sau này lớn lên nhất định sẽ là một gã đàn ông phúc hắc à
nha. Sau này phải cẩn thận một chút, hôm nay có chút mất măt.
Cuối cùng cũng kết
thúc kì học, cô cũng nghỉ, vì thế đem giá vẽ đóng gói, chuẩn bị
mang về toàn bộ. Sau khi Ninh Phi cùng cô ăn cơm, thái độ thân thiết hơn
nhiều, ít nhất không còn lãnh đạm chế nhạo cô. Cô cảm thấy đây là
một bước tiến bộ, cho rằng mình đã giúp học trò làm tốt công tác
tư tưởng, có chút đắc ý. Ninh Phi cố ý ở lại, hỏi: “Nhiều đồ như
vậy, có cần tôi giúp không?” Một mình cô cầm, chắc chắn rất vướng
víu.
Chu Dạ lắc đầu: “Không
cần, không cần, em về trước đi. Tôi đi tìm người giúp.” Cậu ta không
nói gì nữa, chậm rãi thu dọn túi sách. Một lúc sau, thân ảnh Vệ
Khanh xuất hiện ở cửa, Chu Dạ vội lôi kéo hắn: “Anh cầm giá vẽ, bản
vẽ, thuốc màu mấy thứ này đi đi, còn lại em tự cầm.” Vệ Khanh cười
nói chính mình là culi, lắc lắc đầu chuyển đồ. Cô còn gọi: “Cẩn
thận thuốc màu dây vào quần áo, giặt không sạch được đâu.”
Ninh Phi nhíu mày nhìn
cô, đột nhiên hỏi: “Cô vẫn chưa chia tay với anh ta sao?” Chu Dạ không
vui, nói: “Vì sao lại muốn chia tay?” Ninh Phi dùng ánh mắt không thể
giải thích nổi nhìn cô, cười lạnh: “Anh ta qua lại cùng nhiều phụ
nữ, người đàn ông như vậy mà cô cũng muốn sao? Chẳng lẽ vì anh ta có
tiền?” Dùng ánh mắt khinh thường nhìn cô, dường như rất tức giận.
Chu Dạ hầm hầm nhìn
cậu ta, một lúc sau tức giận nói: “Chuyện của người lớn, trẻ con
đừng xen vào.” Việc này đâu thể cùng cậu ta nói rõ. Chuyện tình cảm,
ngay cả người trong cuộc chưa chắc đã có thể nói rõ, huống chi chỉ
là một cậu nhóc tuổi vị thành niên. Vả lại, chuyện này cũng không
cần thiết phải giải thích với cậu ta.
Ninh Phi đứng lên, nhìn
chằm chằm cô, ánh mắt gấp gáp. Chu Dạ nghĩ thầm, đồng ngôn vô kỵ[58'>, giọng cũng hòa hoãn
hơn: “Đây là buổi học cuối cùng trong năm nay, mọi người đã về hết,
không còn sớm nữa, em cũng mau về nhà đi. Tôi cũng muốn về nhà đón
năm mới, chúc em học tập tiến bộ, sớm đạt được ước nguyện, thi đỗ
đại học mơ ước.”
Nói xong muốn đi, Ninh
Phi đi tới, dùng tay ngăn cô. Chu Dạ buồn cười, hỏi: “Em muốn làm gì?”
Cậu ta lạnh lùng nhìn cô, không nói lời nào. Chu Dạ bất đắc dĩ,
nói: “Việc này có liên quan gì tới em cơ chứ?” Bỗng nhiên cậu ta
nói: “Có phải con người chỉ cần có tiền thì sẽ xấu xa phải không?
Cha tôi cũng vậy. Tôi tình nguyện không có tiền, vì sao cô lại muốn ở
bên cạnh một kẻ có tiền?”
Chu Dạ dở khóc dở
cười,Có tiền và hư hỏng không phải lúc nào cũng liên quan tới nhau.
Em đã từng học chính trị chưa? Nguyên nhân bên trong mới là nguyên nhân
chủ yếu, mà nhân tố bên ngoài chỉ là nhân tố tác động, nhân tố bên
ngoài vì nguyên nhân bên trong mà phát sinh tác dụng, hiểu chưa? Còn
không mau cho tôi về, tôi muốn khóa cửa!” Tên nhóc này làm cô tức
chết! Nhưng xem ra vấn đề gia đình của cậu ta rất nghiêm trọng, suy
nghĩ cực đoan, cũng rất đáng thương.
Chuyện về nhà, lại
ầm ĩ một trận với Vệ Khanh mới thông suốt. Chu Dạ khóc lóc đòi về
nhà, Vệ Khanh không còn cách nào khác, đành phải nhượng bộ, nói:
“Để em đi một mình anh rất không yên tâm. Đợi anh hoàn thành xong công
việc cuối năm, sẽ cùng em trở về, được chă?” Lúc này Chu Dạ mới
ngoan ngoãn im lặng, còn cố ý tới siêu thị mua đồ ăn nấu cơm lấy
lòng hắn. Hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, trong đầu toàn
đường ngang ngõ tắt, đương nhiên Chu Dạ không đồng ý. Dưới tình thế
cấp bách nói: “Vệ Khanh, dù sao sớm hay muộn em cũng là người của
anh, anh gấp cái gì?” Vệ Khanh đành chịu.
Chu Dạ vừa từ nhà Vệ
Khanh về, muốn vào kí túc, đột nhiên từ hành lang có một người lao
ra, cô nhìn kỹ, mới thấy là Ninh Phi, giật mình, sửng sốt nửa ngày,
mới hỏi: “Em tới đây tìm tôi sao? Có việc gì à?” Còn nói: “Nếu có
việc, gọi điện thoại là được.” Cậu ta có số điện thoại của cô.
Ninh Phi cúi đầu, có
chút xấu hổ, nửa ngày mới nói: “Tôi xin lỗi.” Chu Dạ nghĩ có thể
cậu ta muốn xin lô