dựng lên, cô ấy còn không biết sống chết
dám từ chối! Nửa ngày mới có phản ứng lại: “Cái gì? Xuất ngoại?” Nói như vậy,
nghĩa là Trương Suất phải đi! Hôm nay hắn ănia chẳng phải vô ích rồi sao? Nhưng
nhớ tới buổi tối Chu Dạ nhu thuận, mềm mại như vậy, nhíu mày, coi như cũng đáng
giá!
Nghĩ về Trương Suất giống
như giặc ngoại xâm, cứ như vậy tự rút lui, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nói
thật, hắn ước gì Trương Suất kia vĩnh viễn không cần trở về, tuổi trẻ của cậu
ta so với hắn mà nói là mối lo ngại lớn nhất. Như vậy thì, vấn đề lớn nhất hiện
nay chính là chuyện ra mắt rồi, đầu óc lại bận suy nghĩ làm thế nào thuyết phục
được Chu Dạ tới gặp cha mẹ hắn. Hắn cảm giác được Chu Dạ không thực sự muốn như
vậy, nếu muốn thuyết phục cô, e rằng còn phải tốn một phen tâm tư.
Tắm rửa xong đi ra, không
ngờ Chu Dạ lại chủ động gọi điện thoại tới, hỏi hắn ngủ chưa, có thể nói chuyện
chút không, thái độ rất ân cần. Hắn hừ một tiếng, cô cũng rất thức thời, kiến
phong sử đà[40'>, thấy
hướng gió không đúng, vội vàng nói chuyện mềm nhẹ, đúng là hắn chẳng có biện
pháp nào với cô cả. Thở dài, hỏi: “Về đến trường chưa? Trên đường không bị cơ
động tóm đấy chứ?” Chu Dạ nghĩ mà sợ, nói: “Lúc đi qua đường vành đai thành
phố, thấy cơ động đang xử lý một tai nạn, sợ quá, sợ họ chặn em lại. Không dám
tiếp tục lái xe, ngày mai anh tới trường lấy được không?”
Vệ Khanh nói: “Nếu em
thật sự muốn lái xe, vậy đi học bằng lái cũng tốt, không thì anh giúp em lấy
một cái.” Chu Dạ thấp giọng nói: “Em không nghĩ đi thi bằng lái, em chỉ muốn đi
tiễn Trương Suất… tuần sau…” Hắn không nhiều lời, lập tức cắt ngang: “Không
được!” Không chút nể mặt, không thương lượng.
Chu Dạ chuyển sang chính
sách dụ dỗ, nhõng nhẽo nói: “Cậu ấy sang Italy học vẽ, không biết khi nào mới
có thể trở về. Bạn học với nhau bốn năm, không đi tiễn sao được, anh thấy có
đúng hông? Vệ Khanh, em biết anh tốt nhất mà, anh cho em đi được không? Em với
cậu ấy chỉ là bạn bè mà thôi, anh cho em đi…” cố tình dài giọng, mê hoặc lòng
người.
Cô rất ít khi làm nũng
với hắn, Vệ Khanh liền không chịu nổi: “Hôm nay vẫn còn chưa nói đủ sao?” Khẩu
khí vẫn còn cứng rắn, nhưng thực ra đã mềm đi rất nhiều. Cô liền không ngừng cố
gắng: “Vệ Khanh, em nói thật mà, Trương Suất nói, cậu ấy thích em, nhưng phải
đi, cho nên hi vọng em tới tiễn cậu ấy. Cho tới nay, cậu ấy đều rất tốt với em,
em chỉ giống như bạn bè đi tiễn cậu ấy, không được sao?”
Cô thành thật như vậy,
hắn cũng không thể từ chối. Đành phải hờn dỗi nói: “Đi thì có thể, nhưng anh có
một điều kiện…anh đi cùng em.” Hắn muốn đi theo giám sát. Đàn ông có một chút
tâm tư thôi cũng rất đáng sợ rồi. Đương nhiên Chu Dạ không muốn, nói: “Anh và
Trương Suất đâu có thân quen, đi tới nói chuyện lại không thoải mái.”
Cô đúng là được một tấc
lại muốn tiến một thước. Vệ Khanh ngáp một cái, lười biếng nói: “Chu Dạ, anh
nói cho em biết, nếu em không cho anh đi cùng ra sân bay thì em phải tới nhà
anh ăn một bữa cơm.” Chu Dạ im lặng, cuối cùng không thể không nhượng bộ, ủ
rũ nói: “Được rồi, chúng ta cùng ra sân bay.”
Chu Dạ nhìn người đến
người đi ở sân bay, chậm chạp không xuống xe, chần chừ nói: “Vệ Khanh, anh ở
trong xe chờ em có được không?” Lắc lắc cánh tay hắn, chớp chớp mắt. Nhưng lần
này Vệ Khanh không mềm lòng, nhún vai nói: “Nếu không xuống xe, quay về cũng
tốt.” Hắn thì chẳng có gì bất tiện cả.
Chu Dạ bất đắc dĩ đi theo
hắn xuống xe, ánh mắt nhìn ngó xung quanh. Trương Suất đang cầm một hộp giấy
lớn ngồi đằng kia, bên cạnh còn có mấy bạn học, mọi người đang nói chuyện. Chu
Dạ vội chạy tới chào hỏi. Vệ Khanh mỉm cười bắt tay: “Cục trưởng Trương, phu
nhân.” Vô cùng trầm tĩnh, ổn trọng, bộ dáng sự nghiệp thành đạt.
Cục trưởng Trương không
ngờ hắn sẽ tới, sửng sốt một chút, vội nói: “Vệ tiên sinh, xin chào, xin chào.”
Nói xong đưa mắt nhìn Chu Dạ. Vệ Khanh vội giải thích: “Chu Dạ và Trương công
tử là bạn học, tôi đưa cô ấy tới đây.” Cục trưởng Trương gật đầu, không nói gì,
nhưng vợ ông lại không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, nhìn Chu Dạ cười hỏi Vệ
Khanh: “Như vậy, vị tiểu thư xinh đẹp này là bạn gái của Vệ thiếu sao?” Trước
mặt công chúng, không tránh được tai mắt là điều đương nhiên.
Vệ Khanh lại cười lắc
đầu, tiếp theo bật ra ra một câu kinh người, "Là vị hôn thê của tôi."
Chẳng những mọi người
sững sờ, ngay cả Chu Dạ cũng trợn to mắt nhìn hắn, giống như sợ hãi. Người có
phản ứng đầu tiên là cục trưởng Trương, vội cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng,
chúc mừng Vệ thiếu, Vệ lão tiên sinh chắc rất vui vẻ.” Vợ ông còn thân thiết
khen Chu Dạ xinh đẹp.
Chu Dạ ngơ ngác, không kịp
phản ứng. Một vài bạn học cùng lứa tuổi giật mình đi tới cười rộ: “Chu Dạ,
không thể tưởng tượng được cậu đã đính hôn, lại còn là một rể kim quy nha! Hâm
mộ chết đi được! Cậu thật xấu tính, không chịu tiết lộ thông tin, giấu kín quá
nha…” Đều oán giận
Chỉ có Trương Suất không
nói gì. Chu Dạ nhìn ánh mắt cô đơn, bi thương của hắn, có chút khổ sở. Mặc dù
cô cũng bất mãn khi Vệ Khanh giới thiệu như vậy, nhưng cũn