ành lấy
máy ảnh trong tay nhìn xuống, nhìn vẻ mặt ngốc nghếch của mình, muốn xóa đi.
Trương Suất dịu dàng nói là rất đẹp, nhưng Chu Dạ cười không nổi, nói: “Cậu
đừng để tớ làm hỏng cảnh xuân của cậu chứ, thực ra vừa rồi tớ rất muốn hái,
nhưng do dự nửa ngày, vẫn là buông tay.” Trương Suất lắc đầu cười, không nói
gì.
Hai người cúi lưng đứng
sau bụi hoa nói chuyện phiếm, chợt nghe Lưu Nặc lớn tiếng gọi: “Chu Dạ, Chu
Dạ!” Cô phủi phủi bùn đất trên tay, nửa ngồi nửa quỳ đứng dậy: “Chuyện gì thế,
sao gọi lớn tiếng vậy?” Nhìn thấy mặt người đi theo phía sau, đôi mắt trợn
tròn, suy sụp ngồi xuống.
Đúng như mọi người vẫn
nói, không phải oan gia không đụng đầu.
Vệ Khanh mặc áo sơ mi
trắng quần âu, dưới chân đi giầy da, dáng bộ nhàn hạ, lộ ra dáng vẻ thanh niên
ưu tú không ít, đạp lên đám đất vụn đi về phía Chu Dạ.
Chu Dạ không có cách nào
khác, nhìn hắn mà thấy đau đầu, đành đứng dậy, nghiêm mặt hỏi: “Sao anh lại tới
đây? Bọn em đang vẽ vật thực.” Giọng điệu không vui, trách Vệ Khanh liều lĩnh.
Hắn cười cười nói: “Anh biết, nhưng có việc cần tìm em.” Quay đầu nhìn thấy
Trương Suất ở bên cạnh, sắc mặt trầm trầm, không nói gì.
Trương Suất khách sáo
nói: “Vệ tiên sinh, xin chào.” Vệ Khanh nhìn hắn, ra vẻ ngạc nhiên, vươn tay
cười nói: “Trương thiếu gia, xin chào.” Sắc mặt Trương Suất thay đổi, nhưng
cũng đưa tay ra bắt. Ở một số nơi chào hỏi nghi thức, mọi người đều gọi hắn là
Trương thiếu gia, thật lòng thì hắn không thích bị gọi như vậy, nhưng không có
cách nào khác. Thế nên nhiều người không hiểu, thấy hắn cũng gọi như vậy, làm
cho hắn rất bối rối. Nhưng Vệ Khanh không phải là không hiểu, mà là cố ý, cố ý
gây khó dễ c
Vệ Khanh còn nói: “Sao
Trương thiếu gia lại ở đây vậy? Ồ… suýt nữa thì quên mất, cậu là bạn học của
Tây Tây.” Lần đầu tiên trước mặt người ngoài, hắn gọi Chu Dạ như vậy, giọng
điệu thân mật. Đừng nói là Trương Suất nghe xong cảm thấy có chút khó chịu,
ngay cả Chu Dạ cũng giật mình, cả người nổi đầy da gà, dùng mắt trừng hắn. Vệ
Khanh ra vẻ như không có gì xảy ra, phủi cánh hoa trên vai cô, động tác thân
thiết. Trương Suất nhìn thấy, vẫn không nói gì, lấy cớ rời đi.
Tâm địa Vệ Khanh thật
độc, không thể chống đỡ nổi, đả kích người ta như vậy, Trương Suất căn bản
không phải là đối thủ của hắn. Cho dù có ý muốn thế nào, cũng chỉ có thể biết
khó mà lui, huống cho bản thân hắn đã có nhiều chuyện không thể tự giải quyết.
Lưu Nặc cười nói: “Chu
Dạ, sao cậu lại trốn ở đây, hại Vệ tiên sinh tìm cậu khắp nơi.” Chu Dạ vội nói:
“Tớ có trốn đâu, thấy bên này hoa nở rất đẹp, mới ngồi xuống.” Chuyện này nên
nói rõ ràng, cô cũng không có ý trốn tránh ai, không biết Vệ Khanh sau lưng đã
nói chuyện gì nữa. Quay đầu lại, hỏi hắn: “Anh tìm em có việc gì?” Nghiêm túc.
Vệ Khanh dẫn cô đi về phía trước, thở dài nói: “Anh phải về gấp, nên trước khi
đi cố ý tới gặp em một chút. Em cũng không thèm cười với anh một cái, cứ như có
thù oán gì với người ta không bằng.”
Chu Dạ "Hừ" một
tiếng, cũng không phải là có thù oán sao, rầu rĩ nói: “Lúc sáng có nghe anh nói
phải về đâu?” Người này nói đến là đến, nói đi là đi, giống như một cơn gió,
không thể nào đoán trước được. Vệ Khanh nhìn xung quanh không có ai, ôm cô cười
nói: “Có nhớ anh không?” Cô xoay ngang xoay dọc cũng không tránh được, nổi giận
đùng đùng nói: “Đang ước anh đi thật mau đi!” Chưa từng thấy ai có da mặt dày
như hắn, lì lợm.
Vệ Khanh cười hì hì trêu
cô: “Thật sao? Hôm qua hình như có ai ấp úng gọi điện cho anh hỏi có phải anh
đã đi rồi không ấy nhỉ? Nói đi, có nhớ anh không?” Cô đỏ mặt quát: “Quỷ mới nhớ
anh! Ban ngày ban mặt, đừng có ôm ấp lung tung!” Lắc mình tránh khỏi móng vuốt
của Vệ Khanh. Hắn lại lò dò tới gần cô: “Đột nhiên công ty có việc gấp, anh
phải trở về xử lý. Xe dừng ở bên ngoài, anh phải đi ngay, em có muốn nói gì với
anh không?”
Chu Dạ cúi đầu không nói
lời nào. Vệ Khanh thở dài, bỗng nhiên nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, tối qua em đã
nói thích anh, coi như chúng ta làm hòa. Sau này đừng có động chút lại đòi chia
tay, anh giận lắm.” Cô lắc đầu: “Vệ Khanh, không phải em nói đùa, em nói thật
mà.” Trong mắt ánh lên tia bi thươngVệ Khanh kéo cô ngồi xuống, dịu dàng nói:
“Chu Dạ, anh tới gặp em, chính là muốn biết rốt cuộc trong lòng em nghĩ gì.
Trước kia anh từng hẹn hò với nhiều cô gái, mọi loại đều đã gặp qua, đều là đôi
bên tình nguyện, không hợp thì chia tay. Nhưng tới khi gặp em, chưa bao giờ anh
thật lòng như vậy. Anh thừa nhận, lúc đầu anh không có ý tốt, nhưng dần dần, đi
vào quỹ đạo, vô hình chung có một loại cảm giác, không chịu sự khống chế của
anh. Anh cũng không sao hiểu nổi bản thân, vì sao lại kiên trì với em đến vậy.
Chuyện tình cảm, giả thành thật thì thật cũng thành giả, thói quen là do lâu
ngày mà hình thành nên, không thể nói rõ. Chu Dạ, anh đã trải qua nhiều chuyện,
mới hiểu được, hai người đều có tình cảm với nhau, đã là không dễ dàng, huống
chi là thích. Cho nên, mới không thể dễ dàng buông tay, không thể nói chia tay
đơn giản như vậy được. Anh là thật lòng,