c 25gì gấp 1liên quan cftới mạng fngười hay8esao?” Chu fDạ cười dflạnh: “Không 9khiến anh cexen vào.”
Vệ d3khanh đánh 5agiá cô, dcngả ngớn 1nói: “Có 2hẹn sao? 6eVề sau còn 36nhiều cơ8hội.” fĐem xe dừng c6lại trước 3một nhà 6ehàng cơm 17Tây cao cấp. 4 Việc đã 6đến nước 55này, nói 7bcho cùng, 7đại bộ 93phận nữ d5sinh đành 83phải cố 4mà làm, fcùng hắn 8ăn bữa 2tối, tiến cthêm một dbước làm csâu sắc 4cảm tình. 8 Chiêu nàyc7đều dùng 9dđể đối 62phó với 6những nữ 5sinh không 8có tính 6quyết đoán, 6ftrăm trận 3không sai.
Nhưng 5Chu Dạ lạnh bblùng mở 2cửa xe bước 6xuống, không bnói hai lời, 45chạy ra 93bên ngoài 11đường 4lớn. Không fđợi cho 29Vệ Khanh d3có thời 89gian phảnaứng, đã 1vẫy taxi, b7nghênh ngang emà đi.
Vệ 4dKhanh lần 1này xem như 3mặt mày eexám tro.
Chu 09Thị vẫn 98còn chưa bhết giận, c3tên Vệ d1Khanh này ddthực sự 78là bá đạo, 49về sau tốt 93nhất không 0nên chọc 7agiận hắn. 0 Vừa xuống d1taxi, liền 3thấy Lý9Minh Thành 7cùng một babạn học 1 Vệ 6eKhanh sao 16có thể 3để cho 6fcô một b0lần nữa ckhông coi 8hắn ra gì 0mà công 2ekhai bỏ 96đi, liền 2nhanh chân bđuổi theo. 7 Chu Dạ nghe efđược bước b4chân phía 1sau, nhìn 2lại, liên 1tục lùi d9về phía fsau, ánh mắt ecảnh giác 5nhìn hắn,ftrên mặt 6nước mắt 0vẫn chưa 8khô. Tháng 38 âm lịch, b0trời có 7bchút lạnh,ebtrăng tròn, 4len lỏi chút 60ánh trăng echiếu trên emặt cô, 66nước mắt 8như hạtbmưa sa, càng 2bkhiến lòng 98người thương 17cảm.
Cơn egiận của 22Vệ Khanh 36nhất thời 9biến mất bnhư chưa 91từng tồn 91tại, ôn3nhu hỏi: e“Làm sao 8fvậy? Cãi cdnhau với 4cbạn trai 17rồi chia b7tay sao?” bĐộng tới3cnỗi đau 0của Chu Dạ.
Chu bDạ sợ hắn 5amưu đồ 8gây rối, dvừa hận c8hắn chạm 32vào nỗi 4đau củae2mình, nổi d2giận đùng 19đùng nói: 1“Kiền c2khanh hà sự!” 3aSợ hắn 1lại đuổi cdtheo, khiến 0mọi người dfchú ý, nhanh 3dnhư chớp adchạy đi.
Vệ f8Khanh đứng a2yên một dfchỗ, kìm alòng không dđược mà 5cười ra 07tiếng. ChuecDạ lúc chửi 7bậy cũng 92lôi điển dccố ra mà 2nói. Thời 85Ngũ Đại[3'>, 4một bài ctừ của 63Phùng Duyên 8Kỷ khá nổi 00tiếng, trong 2đó có câu 02” Phong 9sạ khởi,5axuy trứu 2nhất trì 85xuân thủy[4'> fc“, Nam Đường a9trung chủ 0cLý Cảnh 3có một lần e2nói đùa 16: ” Xuy 2btrứu nhất 3trì xuân 7thủy, kiền ekhanh hà sự[5'>!” 51Chu Dạ sáng 63tạo nhanh 51nhẹn, dùng clời này 63châm chọc f5Vệ Khanh, amà vừa đúngcctrong tên 54tự của 06Vệ Khanh a9lại có một 51chữ “Khanh”, 4akhông thể 3akhéo léo28hơn. Bởi dvì hắn hiểu adđược ngụ b3ý trong đó, 77cho nên nhịn 3bkhông được5cười cười.
Chu 26Dạ trở 07về ký túc cxá, không 4có ai trong 9phòng. Mọi cngười đều fđi ra ngoài dmừng ngày 5lễ, có một 77đôi tình 45nhân còn 05ồn ào muốn 6đi Thiên 1aAn Môn xem 47kéo cờ. 6f Giờ này d4còn đi xem 5kéo cờ, 1fchẳng khác 2nào đi chịu 5tội, muốn cđòi nửa 7cái mạng 4con nhà người 67ta đây mà. c9 Người người 25tấp nập,edường như 5đi không e5chạm đất, clơ lửng 64giữa không 0trung.
Ký 90túc xá lập 5tức an tĩnh 7trở lại, 2có chút không 5quen. Chu Dạ 06ủ rũ nằm19trên giường, 75trong miệng elẩm nẩm 34” Tầm 93tầm mịch 2mịch, lãnh 7lãnh thanh 9thanh, thê 2thê thảm 6cthảm thích 2thích. Sạ 6noãn hoàn achàn thì hậu,18tối nan tương btức…..[6'>” f6Thực cảm athấy có ađiểm thê felương. Vì 2thế bật94máy tính 99lên xem “Võ 8lâm ngoại 9etruyện”, 4aphần đông 06diễn viên 4dbiểu diễnbkỹ càng, 96chuyện xưa 1hài hước, 5clàm người 8fta phải ôm ebụng cười bdto, ưu phiền ctạm vơi 55đi, tâm 8tình tốt e7hơn rất fnhiều.
Vì d0thế trong abuổi tối 9bngày quốc 6khánh, Thiên aeAn <ôn fpháo hoa bay 4đầy trời, cgiống như 9mưa tinh quang 88vậy, mà 9Chu Dạ một 8mình ở kí 84túc vừa6dxem “ Võ 6blâm ngoại dtruyện” 8vừa cười 13ầm ĩ, ngủ 2tới tối 4ngày hôm a3sau mới tỉnh cdậy, lúc 4cô đầu 52bù tóc rồi 6ngóc đầu 5cdậy thì 1đã là nửa aađêm. Bênc3ngoài ban 71công, từng eđợt gió e9vẫn thổi, 7bánh trăng drơi đầy 2bên sân, bthật khó 8bcó thể ngủ d0tiếp được. 77 Cô trằn etrọc tới 32nửa đêm, 6thở dài, 5bắt chước4Hách Tư Giai fftự an ủi 3amình, ngày 56mai sẽ là 6một ngày 5mới.
Ngày bcuối nghỉ 8lễ Quốc akhánh, cô c9từ thư viện 19trở về 6gặp Lâm b2Phỉ đang5exách một 85đống hành 7lý trong tay. 5 Vội hỏi: 9“Ngươi 0về nhà sao? deCó mang đồ 2dăn lên không dthế?” Đa 9phần sinh bviên nơi 3đây đều fxa nhà, phần 2clớn đều1tận dụng 02dịp nghỉ 53quốc khánh d4về nhà một 07chuyến..
Lâm 1Phỉ không dchút khách 3khí đưa ctúi xách 29trên tay cho 43cô cầm, 5blau mồ hôi 79trên trán 0nói nói: 0“Không 9phải, mới 7từ Thượng 7Hải bay trở e6về, nóngcmuốn chết!”
Chu 4Dạ nhìn e3túi xách 8acủa bạn, c9cùng với dvaly là nguyên 07một bộ, 3sợ hãi kêu e0lên: “LV! 48Lâm Phỉ, 8ngươi rất 30xa xỉ ! Nữ 6phá gia!”
Lâm aPhỉ lộ 88ra biểu tình 5đắc ý, anói: “Được 42rồi, lần 5sau cho ngươi bmượn dùng 0là được!” c6Chu Dạ vội 7vàng gật 53đầu, nàng 6còn chưa 0bao giờ được62chạm vào 2một cái 55túi LV! Lại 4tiến lên 7hỏi: “Hành eflý của ngươi 8ít thế ethôi sao?”
Lâm 2Phỉ thản 3enhiên nói: 6“Không, 1bcó người d6mang bớt 0lên rồi 7.” Chu Dạ54lập tức akhông lên 33tiếng, thức 61thời không 67tiếp tục 28truy vấn. a Người có fthể mua túi 7aLV, không cdcần nói 7cũng biết. a2 Lập tức 52chuyển đề 6