i ba mươi, anh sẽ không chút do dự rời khỏi nơi nhỏ bé này, bay về phía bầu trời tươi đẹp rộng lớn. Nhưng mà, khi còn trẻ anh đã đi ngao du khắp thế giới, anh đến rất nhiều nơi, nhưng cũng mất đi rất nhiều thứ.
Thấy được rất nhiều loài hoa xinh đẹp, tất cả hồng trần, anh phát hiện nơi mình muốn nhất chính là hòn đảo nhỏ này, cái thành phố không sạch sẽ này, màn mưa mờ ảo, và cả lối sống hỗn loạn.
Nhớ nhà sẽ về lại quê hương, huống chi, anh đã tìm được bến đỗ của chính mình.
Tuy rằng đôi tay nhỏ như vậy, nhưng khi Bạc Hà mở rộng vòng tay, lại là bến cảng yên bình nhất của anh.
Cuộc sống, không phải là nghìn bài một điệu. Chỉ cần có tâm, mỗi sự chuyển biến đều có thể mang đến sự vui mừng ngoài ý muốn. Như là Bạc Hà chỉ cho anh xem, giọt sương đọng trên mạng nhện ở hàng cây bên đường, vầng trăng lưỡi liềm trên bầu trời đen, và nụ cười yên bình thường thấy trên gương mặt cô.
Tim luôn phiêu bạt, cuối cùng cũng đã có thể tìm đường về.
Những chuyện này, anh đều không nói, nhưng anh biết Bạc Hà biết, Bạc Hà biết hết. Bạc Hà hiểu anh cũng giống như anh hiểu Bạc Hà, dù cho bề ngoài họ khác nhau một trời một vực, nhưng lại có thể sưởi ấm tâm hồn nhau.
Những ngày yên bình trôi qua, hết thảy đều vô cùng tự nhiên. Người sợ trói buộc như anh, đã bắt đầu lên kế hoạch mua nhà, kết hôn, hết thảy đều tự nhiên như vậy.
Điều làm cho người ta kinh ngạc chính là, Tự Vân và Gia Tề lại trở thành bạn thân.
Quen biết từ sau đêm ngoài ý muốn đó, Gia Tề gọi điện cho Bạc Hà, Tự Vân nhận điện thoại dùm có tán gẫu vài câu, lại cảm thấy rất hợp. Dần dần, Gia Tề gọi điện thoại đều trực tiếp tìm Tự Vân, hai người còn hẹn nhau đi xem phim, dạo phố.
Hai người kia có những điểm rất giống: Yêu thích tự do, không sợ dư luận, hoạt bát, dễ dàng mở lòng, hơn nữa, hai người bọn họ đối với đàn ông đều là vừa yêu vừa hận.
“Thật sự là yêu đến chết thân thể của bọn họ…” Hai người này ở nhà uống say chếnh choáng cùng nhau gào thét: “Nhưng mà lại hận cái đầu heo của bọn họ vô cùng!”
Loại tình cảm “chị em” này mặc dù có chút quái dị, nhưng Tự Vân lại vô cùng anh dũng chấp nhận làm bia đỡ “bạn gái”, trở thành bạn gái giả thứ hai của Gia Tề.
“Làm vậy được không?” Bạc Hà vẫn có chút lo lắng, “Tự Vân, tình cảm không phải giả, em…” Cô thực lo lắng thay hai người bạn này.
“Chị có sợ không nếu em yêu chị?” Tự Vân nâng mi, hỏi.
“Em đùa hả?” Bạc Hà có chút choáng váng.
“Ừ đó, vậy sao chị lại sợ em yêu Gia Tề?” Tự Vân ngáp một cái thật lớn, “Cho dù có ngủ cùng anh ta, anh ta cũng chỉ khen ngực em thật ghê gớm. Tuy rằng loại ‘bạn tốt’ này của chúng em không giống người thường, nhưng nguyên chất trăm phần trăm, sẽ không lẫn bất kỳ tạp chất nào.”
Quen biết với Gia Tề khiến cho Tự Vân cảm thấy rất thú vị. Một người đàn ông sẽ không yêu cô, quan tâm chăm sóc cô còn chu đáo hơn cả người nhà, mỗi khi cô cần một cái ôm, lúc nào cũng có, hơn nữa cũng không đeo bám phiền phức như người yêu.
Cô rất thích loại quan hệ nhẹ nhàng dễ chịu này. Nếu có khả năng, tốt nhất là không lấy ai cả, có thể vui vẻ ở cùng nhau đến già.
“Chị không hiểu đâu!” Tự Vân cười to, “Chị muốn an phận kết hôn sinh em bé, nhưng đám ‘người ngoài hành tinh’ bọn em không giống chị!”
Cô chịu đựng đủ đám đàn ông ngu ngốc nhàm chán rồi. Gia Tề thông minh, Gia Tề sẽ không yêu phụ nữ, Gia Tề cái gì cũng có thể làm, cái gì cũng có thể nói, mới là người bạn lý tưởng của cô.
Loại suy nghĩ kỳ quái này, đại khái cũng chỉ có Gia Tề chấp nhận được, còn Bạc Hà cho dù có suy nghĩ một ngàn năm cũng không thể lý giải?
Tuy rằng Bạc Hà thực không thể hiểu, nhưng cô vẫn chấp nhận chuyện này, người duy nhất oán hận chính là Ứng Nguyên. Bởi vì hai người này luôn chạy đến quấy rầy cuộc sống của bọn họ, cho dù bọn họ muốn đi dạo phố, hai người này cũng sẽ kiên quyết chen lên chiếc xe jeep tồi tàn của Ứng Nguyên, vô cùng hào hứng đi cùng.
Hôm nay, Ứng Nguyên muốn lén đưaBạc Hà đi Hồ Điệp cốc, kết quả vẫn bị phát hiện, trên xe lại xuất hiện thêm hai cái bóng đèn.
Đến nơi, hai người bạn không mời mà đến này đùa giỡn điên cuồng hơn ai hết, nghịch nước ầm ĩ, ngay cả Ứng Nguyên muốn nói chuyện với Bạc Hà cũng không yên, ánh mắt luôn phải lo lắng nhìn xung quanh, động một chút là lại nhảy dựng lên, hô lớn: “Bên kia là nước sâu, nước sâu! Đã nói với các cậu hơn trăm lần rồi, không được đi qua bên kia! Các cậu không hiểu tiếng người có phải không? Có cần tôi dùng dao Thụy Sĩ cắt hết lỗ tai của các cậu không?”
Tuy rằng đôi lúc Bạc Hà sẽ bị tiếng rống giận của anh dọa cho nhảy dựng lên, nhưng vẫn nở nụ cười.
“Quen nhau lâu như vậy, em vẫn còn sợ sao?” Ứng Nguyên gãi gãi đầu, “Làm sao bây giờ? Giọng của anh luôn lớn như vậy, sau này kết hôn cần phải sửa lại….”
Kết, kết hôn?! Mặt Bạc Hà đỏ lên, cô cúi đầu, “Cùng… với ai chứ?”
“Em đó!” Ứng Nguyên nói vô cùng tự nhiên, chỉ là lỗ tai có hơi hồng, “Nếu sau khi kết hôn không sửa, lỡ khi em mang thai, sẽ không tốt cho việc dưỡng thai.”
….Anh có thể không nghĩ xa như vậy không?
Thấy Bạc Hà chỉ lo cúi đầu, Ứng Nguyên ho một tiếng, “Gả cho anh đi, Bạc Hà. Anh biết câu này r
