h.
Sự thật chứng minh, TV và truyện tranh đều lừa người. Cô đau đến sắp chết, vết thương lại đông lại không chảy máu nữa. Cô không biết nên cười hay nên khóc, không thể làm gì khác hơn là yên lặng đến bệnh viện khám, khâu vết thương trên cổ tay lại.
Tuy nhiên cơn đau này lại khiến cô tỉnh táo. Mặc dù thời điểm cô đau đớn nhất đã gọi mẹ, rất muốn có thể về nhà…………
Nhưng cái nhà đó, đã không còn vị trí cho cô nữa.
Không có nhà cũng không sao, cô đã không cần về nhà nữa rồi.
“…………Tôi nói với chị nửa ngày, rốt cuộc chị có nghe hay không vậy?” Giọng nói lớn tiếng của mẹ Lưu xuyên thấu qua suy nghĩ của cô.
Bạc Hà chậm rãi để chén đũa xuống: “Chuyện gì ạ?” Không, không cần sợ mẹ. Hiện tại ở nơi này cô chẳng qua chỉ là khách, hơn nữa phần lớn tiền lương của cô đều cầm về trả tiền thuê nhà, thực tế là để trả lại công ơn nuôi dưỡng.
“Tôi nói, chị chuyển về đây đi!” Bà Lưu càng tức giận: “Nói với chị lâu như vậy chị lại không chịu nghe!”
“Chuyển về nhà?” Bạc Hà sửng sốt: “Tại sao? Con ngủ ở đâu?” Thỉnh thoảng cô có về nhà ngủ qua đêm, ngay cả phòng sách cô cũng không được ngủ, bởi vì anh trai thường làm việc trong phòng rất khuya. Bình thường cô đều ngủ trên ghế salon trong phòng khách.
“Tôi định chi một khoản tiền thuê người sửa lại ban công phía sau. Tốn rất nhiều tiền đấy!” Bà Lưu nghiêm nghị nói: “Vì để cho chị có thể chuyển về nhà, tôi phải tiêu nhiều tiền như vậy, chị đừng không biết điều………… “
Là ban công sau ngay cả cái giường đôi cũng không đặt vừa đó sao?
“Không cần phí tiền, con sống ở bên ngoài rất tốt.” Bạc Hà ăn canh, tính toán mau chóng chuồn về.
“Dĩ nhiên tôi biết chị sống rất rốt, ở bên ngoài hưởng không biết bao nhiêu hạnh phúc!” Bà Lưu nổi giận: “Cũng không nghĩ lại xem bà già này ở nhà mệt gần chết, chị chỉ nghĩ cho mình thôi à! Ở bên ngoài phải tốn bao nhiêu là tiền. Không bằng tiết kiệm số tiền đó, đưa cho tôi giữ để làm đồ cưới. Hơn nữa bé con cũng dần lớn rồi, chị dâu chị phải đi làm, chị không về nhà giúp đỡ tôi, chẳng lẽ muốn nhìn thấy mẹ chị mệt chết? Sao tôi lại sinh ra một đứa con gái ích kỷ như vậy………… ”
Bạc Hà chùn bước, sợ hãi trong thời gian dài khiến cho cô suýt chút nữa đã nghe theo. Nhưng mà, chuyển về nhà, cô sẽ không thể cùng đọc sách với Gấu tiên sinh trải qua đêm dài yên tĩnh.
“Mẹ à, là mẹ bảo con dọn ra ngoài!” Thái độ cô khác hẳn bình thường, run rẩy phản kháng.
“Lúc đó là lúc đó, bây giờ là bây giờ! Rốt cuộc thì bao giờ chị chuyển về nhà?”
“Con không muốn chuyển về nhà.” Dũng khí của cô đột nhiên dâng lên: “Con không muốn chuyển về nhà.”
Đúng, giọng nói của cô đang run rẩy, sợ hãi và vâng lời từ nhỏ đến lớn tích lũy thành bản năng khiến cho cô chịu áp lực vô cùng lớn. Nhưng cô vẫn muốn từ chối.
Gấu tiên sinh không có cô vẫn có thể sống rất tốt, nhưng nếu cô không có Gấu tiên sinh…………Cô không biết phải làm gì, cô sẽ không sống được.
Cô không muốn trở lại cái nhà đã vứt bỏ cô.
“Ở bên ngoài tốn bao nhiêu là tiền? Chị về nhà có ăn có ở, cần gì lãng phí tiền bạc ở bên ngoài? Sửa cái ban công đó mất đến mấy vạn, ngay cả quần áo tôi cũng không có chỗ phơi, phải dùng máy sấy, tiền điện tăng lên tôi cũng chưa đòi chị………… ” Bà Lưu dừng một chút, kinh ngạc nhìn con gái từ trước đến nay luôn sợ sệt.
“Chị nói gì? Chị không muốn chuyển về?” Giọng bà Lưu cao lên: “Chị thật là to gan, dám nói không chuyển về?!” Bà giận đến phát run, cầm chiếc đũa đánh mạnh vào tay Bạc Hà: “Chị là cái thứ gì, dám không nghe lời tôi? À, tôi biết rồi, chị lại không biết xấu hổ bám theo thằng đàn ông nào rồi, nên mới dám không nghe lời tôi đúng không? Không biết xấu hổ, thật đúng là không biết xấu hổ! Chị còn muốn bỏ bao nhiêu đứa nhỏ nữa mới biết sợ?”
Tức giận quá độ khiến cho bà Lưu bắt đầu sử dụng những từ ngữ ô uế, tức giận la mắng, giống như đang chửi kẻ thù mà không phải là đang mắng con gái mình, từ ngữ khó nghe hơn cũng không chút nể mặt mà nói ra.
Bạc Hà chỉ cảm thấy đầu óc mờ mịt, hốc mắt thấm lệ, chỉ có thể cúi đầu nghe, mặt đỏ đến không thể đỏ hơn nữa, xấu hổ đến mức hận không thể chết đi.
“Đã đủ chưa?” Ông Lưu lạnh lùng để chiếc đũa xuống: “Bạc Hà, đi mua đồ với ba.”
Bà Lưu bị ông Lưu ngăn lại, sửng sốt một chút, khóc lên: “Tôi vì cái nhà này tận tâm tận lực, ông lại không biết giúp tôi, luôn đứng về phía người khác…………Trước kia thì đứng về phía mẹ ông, bây giờ lại đứng về phía con gái, tôi không phải là vì cái nhà này hay sao? Ông chỉ biết giúp người khác………… “
Ông Lưu không kiên nhẫn nhìn bà ta mấy giây: “Bạc Hà, đi thôi.”
Bạc Hà cầm ví, vội vã mang giày, giống như chạy nạn đi theo sau lưng ba ra ngoài.
Ba vẫn luôn là một người trầm lặng ít nói lại lạnh lùng. Mỗi ngày ông đi làm bảy giờ về nhà ăn tối, xem TV, tắm, ngủ, tiền kiếm được đều đưa hết cho mẹ. Hàng xóm đều nói, ba là một người đàn ông tốt có trách nhiệm.
Nhưng mà cô vẫn cảm thấy, ba cách bọn họ rất xa. Rõ ràng người ngồi trong nhà, lại giống như người ngoài cuộc. Cho dù bà nội tranh chấp với mẹ, hay là mẹ dạy dỗ cô, ông cũng chỉ thờ ơ quét mắt nhìn họ tranh cãi ồn ào, sau đó lại đưa mắt nhìn TV.
Từ nhỏ đế