nghe được Dật Yên khổ sở mê sảng một tiếng, anh lập tức thức tỉnh, ngay cả gõ cửa cũng tiết kiệm,
trực tiếp mở cửa phòng. Chỉ thấy cô trằn trọc trở mình, thần sắc trên
mặt khổ sở, trong miệng vẫn lật nói "Không" .
"Tiểu Yên? !" Hạo Kiệt vỗ nhẹ gương mặt của cô.
Dật Yên trong mộng khổ sở giùng giằng, giống như nghe được Hạo Kiệt nóng
nảy gọi cô, rốt cuộc cũng mở to mắt ra, đập vào mắt chính là vẻ mặt đầy
quan tâm của Hạo Kiệt.
"Em mơ thấy ác mộng rồi !" .
"Anh đánh thức em!"
"Không sao!" Thấy Dật Yên xấu hổ tựa đầu lệch một bên, ngượng ngùng nhìn anh.
Anh có cảm giác mình bị xa lánh, cự tuyệt."Nằm mơ thấy cái gì? Có thể kể cho anh nghe không?"
Cô vẫn cố ý nghiêng mặt không nhìn anh, Hạo Kiệt quay mặt cô lại, nhẹ nhàng đối mặt với mình.
"Đừng quên, anh là người đáng tin cậy nhất của em, đây chính là do em tự nói!"
Cô nhìn thấy dịu dàng kiên trì trong mắt anh, không thể làm gì khác hơn là cứ nói: "Em nghĩ là em quá lo lắng về tỷ lệ phẫu thuật thành công của
mẹ rồi. Hiện tại lúc này, mẹ đang ở trong phòng phẫu thuật!"
Dật
Yên lã chã chực khóc, một mặt yếu ớt, làm lòng anh loạn cả lên. Ban đầu anh còn tưởng rằng cô đang gạt anh? Nghĩ, cô có thể sử dụng bất kỳ lý
do nào, nhưng tuyệt sẽ không đem sức khỏe của mẹ nuôi ra đùa giỡn.
"Tiểu Yên!"
"Trong mộng em thấy mặt mẹ tái nhợt, yếu đuối nằm ở trên giường, trong mắt
tràn đầy bi thương, thất vọng. Giống như đang nói..., bà vô duyên không
thể nhìn thấy em kết hôn."
Dật Yên đau lòng chảy nước mắt, làm
ướt cả tay Hạo Kiệt đang vuốt má cô. Cảm giác ướt át này, so dùng dao
cắt còn làm anh khổ sở hơn.
"Có phải em đang suy nghĩ lung tung
hay không?" Dật Yên hít sâu một hơi, nín khóc."Từ nhỏ, mẹ đã không bao
giờ ép em làm việc mình không thích, nhưng là. . . . . . Nhưng là. . . . . ."
"Anh hiểu!" Hạo Kiệt cố nén rung động trong lòng."Em muốn hoàn thành ước nguyện của mẹ nuôi."
"Em làm được sao?"
Thấy ánh mắt bất lực của cô, anh cưỡng bách mình mỉm cười khích lệ.
"Có thể, nhất định có thể."
"Cám ơn!"
Dật Yên tựa đầu nghiên nghiên, nhẹ nhàng hôn tay anh đặt trên mặt cô.
Mặc dù chỉ là một cái hôn nhẹ nhàng, nhưng mềm mại, ấm áp làm sao. Cô vừa
nhẹ nhàng chạm vào làm anh cảm thấy có một dòng nước ấm chảy qua toàn
thân.
Thấy đôi môi cô mấp mấy, anh mới giật mình biết cô đang nói chuyện, chờ phục hồi tinh thần lại lắng nghe là đã bỏ sót một chút. Anh chỉ hi vọng mình chỉ bỏ mất vài chỗ râu ria nhỏ nhưng mà anh sai lầm
rồi!
"Đều tại em quen giường, lại không có người hay đồ dùng quen thuộc bên cạnh nên mới như vậy."
"Cho nên em hi vọng anh cùng em!.
"Đã như vậy, anh ngủ cùng em!"
"Thật?"
"Dạ!" Thấy vẻ mặt vui mừng Dật Yên, anh cũng vui mừng."Chỉ là, anh chỉ cho em nắm tay thôi!" Anh đặc biệt thanh minh.
Đêm ở vùng núi lúc nào cũng khá lạnh, hơn nữa lúc này còn là thời điểm
chuyển sang mùa đông, hôm nay lại có gió lạnh thổi qua, do nóng lòng
thăm hỏi Dật Yên nên cũng không khoác thêm một cái áo khoác. Giờ nhìn
thấy cô không có việc gì, tâm tình được thả lỏng, xúc cảm trở nên nhạy
hơn, làm giờ anh cũng thấy có chút lạnh.
"Em chờ một chút, anh lập tức trở về!"
Nếu đồng ý với cô, cho dù chỉ là nắm tay, anh vẫn cảm giác cần có thêm
nhiều tầng ngăn cách thì mới an toàn. Anh trở lại phòng mình, mang chăn
bông đến phòng cô. Một người một cái giường đầy chăn bông, như vậy chắc
cũng đủ ngăn cách đi!
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, nhưng cô
nằm ở bên cạnh anh, bên cạnh hai người bốn phía đều là chăn bông, căn
bản đụng vào không tới người của đối phương, cũng không cảm thấy đối
phương. Mặc dù chỉ duỗi một cánh tay ra nắm chặt tay cô nhưng anh vẫn có thể cảm thấy thấp thỏm, nhịp tim tựa hồ tăng nhanh rất nhiều, biết rõ
bây giờ là khuya khoắt, chỉ có anh và cô ở chung một phòng, loại không
khí này. . . . . .
Loại này không khí, phần nhận thức này, anh có thể rõ ràng cảm thấy bộ phần nào đó trên cơ thể anh đang dừng dừng đứng lên.
"Ngủ trần truồng!"
"Không nên cử động!" Hạo Kiệt cẩn thận hít sâu một hơi. Tựa hồ liền trong
không khí đều có mùi thơm nhạt nhạt của cô. Anh trước cẩn thận lui về
phía sau, tận lực kéo dài cự ly."Đại khái là anh mới vừa phân tâm, không nghe thấy em nói cái gì, nhưng là ngủ trần truồng? Em có thể nhắc lại
không?"
Cô nín cười, dùng giọng điệu vô tội nói: “Em nói là thỉnh thoảng khi em mất ngủ, hoặc không quen giường, em liền ngủ trần truồng. Em phải cởi bỏ toàn bộ trói buộc trên người rồi mới có thể ngủ được.”
“Anh cũng đã đồng ý ngủ cùng với em, em nghĩ bây giờ em sẽ dễ ngủ hơn sao?” Anh hít vào thật sâu rồi thở ra, cô sẽ không nhận ra tiếng thở hổn hển của anh.
“Cũng có thể.”
“Em không nghĩ đến chuyện mặc lại vào sao?”
Giọng nói chuyện vô cùng cẩn thận đó của anh, cô nghe thấy vô cùng thú vị. Anh thực sự không hề chú ý mình đang nói cái gì. Cô sớm đã mặc lại áo ngủ lên người, nhưng nhìn anh khẩn trương như vậy, cô không nhịn được muốn trêu chọc anh.
“Nhưng mà, nói không chừng... nói không chừng dễ dàng hơn...”
“Mặc vào!”
Anh không hề lưỡng lự, giọng cương quyết bắt cô phải nghe theo.
Cô không th