Duck hunt
Cô Gái Tháng Sáu

Cô Gái Tháng Sáu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326762

Bình chọn: 9.00/10/676 lượt.

oảng có việc gì, chồng cô liền tầng hai lên tầng bốn, nếu gặp các đồng nghiệp nữ Trung Quốc như Điền Bân, bao giờ cũng đùa vui mấy câu.

Vương Quân không còn thấy lạ trước những chuyện này, vì chồng cô được mọi người công nhận là Don Juan, mặc dù chỉ là Don Juan trong giới người Hoa và cũng chỉ có người Hoa công nhận, nhưng số Don Juan trong giới người Hoa cũng ít, đến tuổi trung niên mà vẫn được gọi là Don Juan thì lại càng ít hơn, chính vì thế vẫn được coi là rất có tiếng, đến đâu cũng có phụ nữ bắt chuyện, làm quen.

Đã từ lâu bản thân cô không còn cảm thấy rung động trước tướng mạo của chồng, không còn hào hứng muốn gọi lại bắt chuyện mấy câu nữa, nhưng nhớ lại ngày xưa, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Vương Thế Vĩ, thậm chí nghe thấy mấy chữ “Vương Thế Vĩ”, người cô đã sô lên sùng sục.

Hồi ấy, cứ đến giờ ăn là cô lại ngồi trước cửa sổ ký túc xá giả vờ đọc sách, thực ra là ngó con đường nhỏ ngoài cửa sổ, vừa nhìn thấy anh đến nhà ăn mua cơm, cô lại mang cặp lồng chạy ra nhà ăn, tất cả chỉ là để gặp anh trên đường, mặc dù hồi ấy anh không hề biết cô, cũng không chào hỏi cô, nhưng được ngắm anh một lát, cô cũng cảm thấy vui mấy ngày liền.

Hồi ấy, những cô gái ngốc như cô không phải là ít, chỉ riêng phòng cô đã có ba người, đều là những nhân vật nhìn thấy Vương Thế Vĩ là hưng phấn suốt ba ngày.

--- ------ ------ ------ ------ ------

1. Sola Aoi là một người mẫu, diễn viên khiêu dâm, thần tượng phim người lớn của Nhật Bản.

2. Ở Mỹ, thông thường, sau khi sinh viên tốt nghiệp tiến sĩ và sau ít nhất là hai năm nghiên cứu hậu tiến sĩ, họ có thể xin đề bạt vào ngạch giáo sư. Có ba bậc giáo sư được xếp theo thứ tự thấp nhất đến cao nhất: Asisstant Professor (giáo sư trợ giảng), Associate Professor (phó giáo sư) và Professor (giáo sư).

3. Hoàng Kế Quang là liệt sĩ được phong danh anh hùng của Trung Quốc vì đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai khi quân đội Trung Quốc trợ giúp Triều Tiên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày 19-10-1952.

4. Mao Phiến phát âm là Mao Pian, Mao Bình Nhạn phát âm là Mao Ping Yan. Từ “Mao Phiến” vốn có nghĩa là đĩa sex.

Hồi học đại học, Vương Quân học lớp I, Vương Thế Vĩ học lớp II, nếu không có đợt tập huấn quân sự, chắc là cô sẽ chẳng bao giờ chú ý đến anh.

Năm ấy, thời tiết khá nóng bức, đã sang tháng Chín mà trời vẫn nóng như đổ lửa. Các sinh viên mới khoác trên người bộ quân phục màu xanh dày bịch, đứng dưới trời nắng chang chang, hết nghiêm lại nghỉ, nhìn trái thẳng, nhìn phải thẳng, những ngày tháng đó thật sự chẳng phải dành cho con người!

Lúc đầu, Vương Quân chẳng để ý đến Vương Thế Vĩ.

Cũng không thể trách cô, trời nóng như vậy, từng giờ, từng phút chống chọi với các nội dung tập luyện, giữ cho mình không gục đã là tốt lắm rồi, làm gì còn đầu óc nào để ngắm Don Juan?

Hơn nữa, sinh viên nào cũng đóng bộ quân phục rộng dài thùng thình chẳng thấy dáng đâu, kể cả có chiếc thắt lưng quân trang cũng không thể tạo dáng, rồi suốt ngày đầu trần đứng dưới nắng, ai cũng đen như thợ mỏ, sao còn có thể nhận ra ai đẹp trai, ai xấu trai?

Thế mà lại có người để ý đến anh chàng Don Juan Vương Thế Vĩ.

Đôi mắt sắc sảo này là của chị cả Bùi Tiểu Bảo phòng cô.

Bùi Tiểu Bảo là sinh viên thi trượt đại học hai năm nên hơn tuổi tất cả các sinh viên đỗ năm đầu, Bùi Tiểu Bảo cũng không ngại ngùng trong chuyện này mà tuyên bố với các cô bạn trong phòng một cách quang minh chính đại: “Tớ thi trượt hai năm nên lớn tuổi hơn các cậu, tớ là chị cả của phòng.”

Chẳng mấy chốc Vương Quân phát hiện ra chị cả có đầu óc uyên bác, hiểu biết sâu rộng hơn cô, việc gì cũng biết, lần đầu tiên đi học xa nhà, được gặp một người chị năng nổ như vậy, cô thật sự phục sát đất, mọi chuyện đều nghe theo răm rắp.

Tối hôm ấy, trước khi tắt đèn, cô nghe thấy chị cả và mấy cô bạn trong phòng bàn luận:

“Chính là anh chàng đội trưởng của lớp II đó! Tớ để ý hắn ta từ lâu rồi!”

“Chân dài quá nhỉ….”

“Động tác chuẩn ghê….”

“Không chuẩn sao được làm đội trưởng?”

“Tiếc thật, gã đội trưởng lớp mình xấu quá…”

“Đội trưởng lớp mình là ai vậy?”

“Ngay cả đội trưởng của lớp mà cậu cũng không biết à? Thế trong giờ tập, mỗi lần nhìn sang trái nhìn sang phải thẳng, cậu nhìn sang ai?”

“Tớ nhìn sang người đứng cạnh mình thôi.”

“Hơ hơ, tớ thì chỉ nhìn sang đội trưởng lớp II thôi.”

“Nếu đội trưởng lớp mình động tác cũng chuẩn như đội trưởng lớp II thì chắc chắn hội thao năm nào lớp mình cũng giành giải nhất.”

“Thế sao lớp II không đoạt giải nhất trong kỳ hội thao nhỉ?”

“Bọn họ có mắt mà không biết núi Thái Sơn.”

“Có tài nguyên mà không biết khai thác!”

Ngày hôm sau hội thao, Vương Quân thử để ý đội trưởng của lớp II. Đứng hơi xa nên cô không nhận ra điểm gì đặc biệt, đúng là chân rất thẳng, động tác rất chuẩn, nhưng chui trong ống quần rộng thùng thình đó, chân ai không thẳng cơ chứ? Mà không thẳng thì cũng chẳng nhận ra! Còn về động tác, tập quân sự từng ấy ngày rồi, động tác của ai mà không chuẩn? Không chuẩn thì phải chuyển sang nhóm khác, tăng thời lượng huấn luyện đến khi nào động tác chuẩn thì thôi.

Tuy nhiên đám con gái tr