n Ngọc Minh, với mặc cảm tội lỗi, đã trở nên ít nói hẳn, suốt ngày chỉ quanh quẩn trong nhà với những đứa con của mình.
Năm Thuỵ Khanh hai tuổi, Hán Khanh ra đời, là đứa con chính thức thứ hai của Ngọc Minh và chồng mình. Những tưởng sống gió đã qua, và gia đình ấy sẽ có thể mỉm cười nắm tay nhau, ngày ngày ngắm mặt trời mọc.
Nhưng bóng tối đau thương lại lần nữa kéo đến.
Thuỵ Khanh qua đời. Cũng không ai dám kể rõ vụ tai nạn thảm khốc đó diễn ra như thế nào. Chỉ nghe người ta nói loáng thoáng rằng hôm ấy, cô bé đó đã chạy nhanh qua đường để mua một cây kẹo bông gòn, và một chiếc xe tải do người tài xế gà gật trên vô lăng bất thần trờ tới…
Máu đỏ tươi. Mặt đường xám xịt, chết chóc.
Sau vụ tai nạn thương tâm ấy, Ngọc Minh đã phát điên. Người phụ nữ tội nghiệp này vẫn không tin đứa con gái ngoan ngoãn của mình mới ngày hôm trước còn ôm lấy mẹ thì thầm: “Con sẽ mua kẹo bông cho mẹ!”, vậy mà hôm nay đã trở thành một thân xác lạnh ngắt vĩnh viễn không cử động được nữa.
Lúc đó, Thiện Khanh đang đi du học. Và thế là Ngọc Minh, trong cơn hoảng loạn và đau đớn tột độ, đã mặc nhiên xem đứa con trai út Hán Khanh của mình là cô bé Thuỵ Khanh đã mất, thậm chí ngày nào cũng bắt anh ấy phải mặc áo đầm và chơi búp bê.
Vài tháng sau, người nhà phải đưa bà vào nhà thương điên.
Và cứ mỗi lần Hán Khanh đến thăm, bà lại mừng rỡ nở một nụ cười:
- “Thuỵ Khanh, con đến thăm mẹ rồi đấy à?”
.oOo.
Lúc câu chuyện kết thúc cũng là lúc nước mắt tôi trào ra.
Cảm giác không được chính mẹ ruột công nhận sự tồn tại của bản thân, sẽ tuyệt vọng và đau đớn đến mức nào?
Tôi thật là một đứa con gái vô tâm, có điều từ trước đến nay Hán Khanh chưa bao giờ kể với tôi câu chuyện phức tạp này, rốt cuộc là vì lý do gì?
Thiện Khanh khịt mũi, sau đó nghiêm túc quay sang nhìn tôi, nói rành rọt:
- “Hán Khanh là thằng bé tốt, nó yêu Thuỵ Khanh và mẹ mình hơn bất cứ thứ gì. Tuy nhiên chuyện thương tâm này đã để lại cho nó một vết thương lòng. Nó từng nói với chị, yêu nhiều quá thì có thể làm những chuyện dại dột, có khi cái giá phải trả là rất đắt. Tuy ngoài mặt tỏ ra cao ngạo, nhưng thực chất nó vẫn cô đơn.”
Tôi ngẩn ngơ.
Ngừng một lúc, chị ấy kết luận:
- “Em là cô gái đầu tiên và sẽ là duy nhất mà nó dẫn đến đây.”
.oOo.
Một lúc lâu sau, đã đến lúc phải ra về. Tôi rón rén bước vào phòng. Mẹ Hán Khanh vẫn liên tục nói, giống như nếu bà ngừng lại thì anh ấy sẽ tan biến vào không khí, và bỏ rơi bà.
Thấy tôi đi vào, bà ấy ngẩng lên và lại cười:
- “Thuỵ Khanh là một con bé yếu đuối, nhờ con chăm sóc nó giúp bác.”
Khoé miệng tôi giật giật mấy cái, cuối cùng tôi cũng đành ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc:
- “Vâng, con sẽ chăm sóc, sẽ chăm sóc cẩn thận.”
Khuôn mặt xinh đẹp của người phụ nữ ấy bừng sáng một nụ cười vui sướng:
- “Ngoan lắm. Rất cảm ơn con.”
Không xong rồi, tôi thật sự sắp oà khóc tới nơi rồi. Nụ cười của bà ấy hoàn toàn bóp ghẹt trái tim tôi, cổ họng nghẹn ứ, đau đớn như sắp vỡ oà.
Hán Khanh chậm rãi đứng dậy, tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt ướt đẫm mồ hôi của anh, lắc lắc.
Cả hai chúng tôi chào tạm biệt bà rồi bước ra khỏi phòng. Khi đi tới ngưỡng cửa, sực nhớ ra một chuyện, tôi lấy hết sức bình sinh, quay lại nhìn người phụ nữ đang ngồi ngẩn ngơ trên giường, nói bằng giọng run run:
- “Khanh rất yêu bác.”
Ta đaa, vấn đề là ở chữ Khanh. Nếu tôi chỉ nói một chữ Khanh cụt lủn thì bà ấy sẽ không phân biệt được là ‘Thuỵ Khanh’ hay ‘Hán Khanh’, biết đâu vẫn còn cơ hội.
Bà nghiêng đầu, mừng rỡ nói:
- “Mẹ cũng yêu Khanh nhiều lắm.”
Hơi thở của Hán Khanh chậm mất một nhịp.
Sau đó, anh ấy lôi tôi ra ngoài, băng qua hành lang và xuống lầu nhanh như chớp, thậm chí không thèm dùng thang máy và tôi cũng chưa kịp chào chị Thiện Khanh đang ngơ ngác ở cửa lấy một tiếng.
Mãi đến khi chúng tôi đã ra khỏi bệnh viện, đứng thở gấp trên con đường vắng vẻ tràn ngập ráng chiều, Hán Khanh mới lên tiếng:
- “Cảm ơn cậu.”
Í?
Trong ánh nắng vàng cam buồn bã cuối ngày, tấm lưng gầy gầy của anh ấy đổ dài xuống nền đất thành một cái bóng cô độc và trơ trọi, đem lại cho người ta cảm giác đau thương khó nói thành lời.
Không kìm được, tôi vòng tay ôm lưng anh ấy từ phía sau, dụi dụi đầu, khịt mũi nói:
- “Có tôi ở đây.”
Hán Khanh cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, một lát sau mới gọi khẽ:
- “Khiết Du…”
- “Hở?” Tôi hơi ngẩng đầu lên.
Anh ấy thình lình xoay người lại nhìn tôi, miệng nở nụ cười yếu ớt:
- “Sau này…Dù cho có chuyện gì xảy ra, chỉ cần nắm tay tôi như lúc nãy là đủ rồi.”
Tôi cười tít mắt, hăm hở gật đầu:
- “Tôi hứa.”
Đúng vậy, em hứa với anh.
Sẽ luôn ở bên cạnh anh, nắm chặt tay anh. Sẽ cho anh thấy nụ cười của anh diệu kỳ đến mức nào.
Sẽ không để anh phải cô đơn nữa.
Em hứa.
Nhà Hán Khanh. Sáng sớm.
Đây không thể nào là sự thật.
Hán Khanh thầm rên rỉ trong lòng khi nhìn hệ thống dữ liệu của tập đoàn được thay thế một bình địa trống rỗng - bằng chứng hết sức hùng hồn cho chiến thắng vẻ vang oanh liệt của Kẻ Mộng Du. Rõ ràng là tên hacker lập dị và điên khùng đó đã sử dụng virus.
Và quỷ tha ma bắt hắn