Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Cô Dâu Thất Lạc

Cô Dâu Thất Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328385

Bình chọn: 9.00/10/838 lượt.

...cướp

Hạ Quyên và làm ông mất chàng rể quý Nguyễn Hải Thanh. Trái ngược với

ông, bà Lam lại rất thương Nguyên. Đối với bà ai làm rể cũng được, miễn

sao chăm lo thật tốt cho con gái bà. Nguyên làm rất tốt nhiệm vụ của một người chồng lẫn vai trò người con rể, thế nhưng ông bố vợ lại cứ khó

tính, thích khích tướng ăn thua đủ với cậu. Vậy nên năm nào về thăm nhà

của Hạ Quyên cũng toàn chuyện dở khóc dở cười.

------------

------------

-Bin chúc Tết ông bà đi con!

Bin ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Ông bà rất vui lì xì cho cậu bé tờ tiền có mệnh giá 500000. Bin cầm tờ tiền vẫy vẫy khoe với Nguyên:

-Ba ơi, ông ngoại lì xì cho con nhiều chưa này! Con giàu rồi!

-Ừ, con về bỏ vào heo đất để dành nhé!

Nguyên thích chí xoa đầu thằng bé. Với một đứa nhóc mà ông già đã lì xì như thế thì với người lớn chắc phải gấp đôi rồi. Nghĩ đến đó mà cậu

sướng rơn cả người, ngồi cười hí hí một mình. Cảnh đó đã được thu hết

vào mắt của ông Quân, ông bỏ hai tay ra đằng sau len lén trao đổi phong

bì.

-Năm mới con mừng sức khỏe cho ba mẹ. – Hạ Quyên đưa một phong bì cho mẹ mình.

-Ừ, ba mẹ cũng chúc con ngày càng xinh đẹp, giỏi giang, đạt nhiều thành công trong công việc và mau mau cho ba mẹ thêm đứa cháu nữa nhé! Con rể đâu lại đây nào! – Bà Lam lì xì lại cho con gái, xong liền gọi Nguyên

ngay.

Tính trẻ con của Nguyên không gì có thể thay đổi được. Được gọi tên, cậu chạy vụt đến ngay trước mặt nhạc phụ và nhạc mẫu:

-Con chúc bố mẹ năm mới dồi dào sức khỏe, sống lâu trăm tuổi ạ!

-Ba mẹ cũng chúc con rể năm mới nhiều sức khoẻ, thành công hơn trong

công việc nha. – Bà Lam cười dịu dàng, quay qua huých tay ông Quân – Kìa ông, lì xì cho con nó đi!

Nhìn bản mặt hớn hở đến khó ưa của Nguyên, ông chép miệng rồi đặt phong bì vào lòng bàn tay cậu.

Nguyên quay lưng đi để mở phong bì ra, không biết rằng ông Quân ở đằng

sau đang nở nụ cười cực gian. Bà Lam ngồi cạnh thắc mắc:

-Sao ông lại ngồi cười một mình thế? Lại giở trò gì với thằng Nguyên hả?

-Có đâu. Ngày tết nên tôi vui thôi ấy mà.

Đã xé xong đầu phong bì, Nguyên hồi hộp đút ngón tay trỏ và cái vào trong rút tờ tiền ra một cách nhẹ nhàng và chậm rãi...

Một số không!

Hai số không!

Ba số không!

Và...

Một!

Nguyên hoá đá rồi!

-BỐ!!!!!!

-Gì? – Ông Quân bề ngoài rất thờ ơ, nhưng bên trong thì đang cười lăn

lộn trước cái mặt ngố tàu đang đỏ bừng vì hụt hẫng và giận dỗi của

Nguyên.

-TẠI SAO BỐ CHO CON CÓ 1000 THÔI Ạ? CON CỦA CON ĐƯỢC TẬN 500000!

-Đòi hỏi gì nữa. Lấy hên thôi. Hừm! Mặt người lớn to đầu thế mà đi tị nạnh với trẻ con.

-Hừ, sao bố khó thế? Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn không thay đổi nếp nghĩ... – Nguyên quay phắt mặt ra chỗ khác.

-Ừ, tôi là người bảo thủ như vậy đấy. Anh làm gì được tôi nào!??

-BỐ!!! Bố thấy gia đình con hạnh phúc lẽ ra phải vui chứ... Sao bố cứ làm khó dễ con vậy???

-Phải! Để trừng phạt cái tội cướp con gái của tôi! – Ông Quân bĩu môi.

-Cướp! Bố nói vậy mà nghe được à???

-Hơhơ.

Ông Quân thản nhiên ngồi cười đắc ý, một tay chặn đầu Nguyên trong khi

cậu cố gắng xấn tới quạt tay lung tung như là đang tập bơi.

Bà Lam đi ra gỡ rối:

-Thôi, hai bố con cãi nhau mãi không chán à. Vào ăn cơm!

Nguyên đứng thẳng lại, toàn thân bốc ra khí nóng hừng hực:

-Con sẽ thách đấu với bố để đòi lại quyền lợi cho mình!

-Xì, xin mời!

-Ai ăn nhiều cơm nhất người đó thắng!

-Ồ, xưa nay ông già này chưa ngán ai.

Thế là không cần hẹn gì, ông Quân và Nguyên cùng phóng vù vào bếp. Hạ

Quyên và bà Lam chỉ biết trố mắt ra nhìn. Cái trò “thách ăn cơm” này của Nguyên đã diễn ra từ lúc cậu và Hạ Quyên về thăm nhà lần đầu tiên sau

khi cưới. Và lần nào...cậu cũng phải thất bại dưới ông bố vợ khó tính

gian manh. Lần này chắc không ngoại lệ đâu...

Bé Bin không biết ba và ông ngoại của mình đang chơi trò gì nhưng cũng hí hửng lại gần vỗ tay cổ vũ. Nhìn số chén cơm đang dần được chồng chất lên nhau, Hạ Quyên thở dài không biết chừng nào cuộc chiến giữa hai người đó mới kết thúc

đây. Chợt...

-Oẹ!

Âm thanh lạ vang lên khá lớn khiến

cho Nguyên và ông Quân tạm ngừng cuộc chiến nảy lửa lại, ngẩng đầu lên

nhìn chủ nhân của tiếng “ọe” vừa rồi.

Hạ Quyên đưa tay lên bụm

miệng xô ghế chạy ngay vào toa-let. Bà Lam lo lắng đi vào theo con gái,

tất nhiên các đấng mày râu cũng tò mò buông đũa xuống.

5 phút sau.....

-Hạ Quyên, có sao không con?

Rửa miệng và tay sạch sẽ xong, Hạ Quyên nhăn nhăn:

-Con không biết nữa, mấy ngày nay con thấy khó chịu lắm, cứ buồn nôn mãi thôi.

-A...không lẽ... – Bà Lam thốt lên vui mừng.

-Không lẽ gì hả mẹ? – Hạ Quyên nhìn mẹ khó hiểu.

-Tháng này con có chưa?

-Dạ...hình như trễ 3 tuần rồi....con đang định kiếm thuốc uống. Mà khoan...ý mẹ là...

Nguyên và ông Quân đứng ngoài cửa nghe hết tất cả. Mắt Nguyên mở to

tròn hết cỡ, niềm vui dâng trào kín hết cả mặt. Cậu hớn hở xông vào

toa-let ôm chầm lấy cô:

-Vợ ơi!!!! Em có baby nữa rồi!!!

-THẰNG KIA! BỎ CON GÁI ÔNG RA!!!!!!!!

Tiếng hét ầm lên của ông chủ tịch đáng kính vang vọng khắp khu dinh

thự Hoàng gia. Một màn cãi nh