món quà ra, Trân ngồi
nhìn càng làm cậu rối hơn. Chiếc hộp được mở ra..... Nguyên nhăn mặt
liếc Trân:
-Vậy là sao?
-Là vậy đó! – Trân cười nhăn răng.
Món quà của Trân là một con khỉ nhồi bông, mặt nhìn rất chi là.....gian. Trân nhắc Nguyên:
-Mặt như thế là sao? Anh thử ấn vào bụng nó xem!
Nguyên làm theo. Bất giác con khỉ phát ra tiếng nói của Trân:
“Happy birthday cây sào di động”
Nguyên ngẩng mặt nhìn Trân, cô thì ngồi cười tủm tỉm. Cô chỉ là người
chọn con khỉ thôi, còn ý tưởng cho thêm cái đoạn kia là do Dương bày ra. Nguyên cúi xuống nhìn con khỉ, mỉm cười dịu dàng. Mái tóc của Nguyên
che đi làm Trân tưởng cậu đang xụ mặt ko thích món quà, Trân nhảy xuống
khỏi ghế, giật phăng con khỉ lại:
-Ko thích thì trả lại tôi!
-Ai bảo ko thích, quà tặng rồi ko được lấy lại! – Nguyên cũng kéo con
khỉ nhồi bông về phía mình rồi đứng dậy gom giấy gói quà bỏ vào thùng
rác. Lấy một lon coca ra, Nguyên uống một hơi xong nhìn Trân:
-Khuya rồi, lo đi ngủ đi.
-Chưa buồn ngủ!
-Chưa buồn ngủ cũng vào phòng! Nhanh lên, ko là từ nay tôi ko cho cô
mượn điện thoại nghe nhạc nữa. – Nguyên giở giọng nghiêm nghị.
Trân chu môi ra giận dỗi, đứng dậy ngúng nguẩy đi vào phòng. Trước khi đóng cửa phòng, cô quay lại lè lưỡi trêu Nguyên:
-Đồ cây sào khó ưa!
Xong cô đóng sập cửa lại.
Nguyên ngồi xuống chiếc ghế sofa, tay ôm con khỉ vào lòng. Cậu đặt lon
nước ngọt lên bàn, lấy tay ấn vào bụng con khỉ. Tiếng nói trong trẻo của Trân vang lên, Nguyên cứ cười mãi khi nghe thấy nó. Trân nằm trong
phòng nghe thấy tiếng cười cũng mỉm cười theo. Cô vùi đầu vào cái gối ôm êm ái, hàng mi dài nhẹ nhàng khép lại. Ở ngoài kia, Nguyên đứng bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm.
-Chúc mẹ.....cô Thu....và mọi người ngủ ngon!
Bóng người cạnh cửa sổ biến mất, biển gợn sóng nhẹ nhàng như muốn đáp
trả lại câu nói kia. Nguyên nằm trên chiếc ghế sofa nhìn con khỉ nhồi
bông.
-Đồ lùn đáng yêu!
Màn đêm tĩnh lặng bao trùm lấy căn nhà nhỏ. Ngày mai.........sẽ là một ngày mới! Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường được nghỉ từ thứ 5 đến cuối tuần
và theo yêu cầu của toàn bộ sinh viên khoa Kinh tế Tài chính, Khối
trưởng của khoa quyết định tổ chức riêng một buổi cắm trại kèo dài 2
ngày 1 đêm. Hải Thanh ko hề muốn tham gia một chút nào, chỉ vì bọn bạn
anh “khủng bố” quá thôi, hết đón đường rồi gọi điện nhá máy cả đêm, ở
lớp thì vây lấy ép buộc đi cho bằng được. Ba mẹ Hải Thanh cũng khuyến
khích con trai mình nên đi để thư giãn đầu óc nên anh miễn cưỡng gật
đầu.
*Hội trường thể thao phía Tây:
-Hôm nay chúng ta
tập trung ở đây là để thống nhất địa điểm và thời gian cho buổi cắm trại khoa mình. Mọi người hãy đóng góp ý kiến đi nào.
Liễu Phi – Khối trưởng khoa Kinh tế đứng trên bục cầm micro nói.
Ở bên dưới xôn xao hắn lên, một cậu có mái tóc nhuộm highlight lên tiếng:
-Liễu Phi quyết định luôn đi, đi đâu mà đẹp, vui và thoải mái ấy!
-Hay lên rừng đi!
-Khùng hay sao mà đi lên rừng, đi đến khu du lịch sinh thái Shanshi đi!
………….
Phòng hội trường trở nên thật rối loạn và ồn ào, mỗi người một ý. Liễu
Phi vén mái tóc dài thướt tha qua một bên, nhìn sang Hải Thanh:
-Hải Thanh, cậu có ý kiến gì ko?
Mọi người chợt im lặng quay xuống nhìn Hải Thanh đang đứng trầm ngâm ở góc phòng. Anh tháo headphone ra, nói ngắn gọn:
-Biển thì sao?
-Mọi người nghĩ thế nào? – Liễu Phi nhìn đám đông mỉm cười.
-Được đấy!
-Ừ, sao tụi mình ko nghĩ là biển nhỉ?
Đa số sinh viên sau một hồi bàn tán đều nhất loạt đồng ý đi biển.
-Tôi biết có một bãi biển rất đẹp, tôi từng đi du lịch ở đó. Tuy đẹp
nhưng nó rất vắng người, chúng ta dễ dàng “độc chiếm” cả 2 ngày!
-Ở đâu vậy Liễu Phi?
-Các bạn biết trung tâm thương mại Hana Plaza chứ?
-BIẾT!!!!!
-Bãi biển đó cách Hana Plaza khoảng gần 2km thôi. Nếu đi bằng xe du
lịch từ trường mình đến đó cũng chỉ mất hơn 1 hoặc 2 tiếng. Xe du lịch
thì nhà tôi lo, đồ ăn thức uống thì mọi người tự túc. Mọi người muốn ở
khách sạn hay ngủ lều?
-Này, ngủ lều đi cho nó thú vị, cắm trại mà!
-Thôi, lỡ có con gì nó bò vô thì sao? Khách sạn cho an toàn.
-Haiz, cái quan trọng là mấy bà có đủ tiền để thuê khách sạn ko? Biết
là khoa mình ai cũng khá giả, nhưng như thế thật tốn kém!
……
Một lần nữa cả phòng lại rộn ràng lên. Hải Thanh chẳng thèm để tâm, vẫn cứ đứng trong góc mà nghe nhạc. Rốt cuộc chiến giữa lều và khách sạn
cũng đã có kết quả. Lều chiến thắng. Sau khi một vài vấn đề nữa đã được
giải quyết xong, Liễu Phi dặn dò thêm lần nữa:
-Nhớ là sáng ngày mai 7 giờ tất cả đều phải có mặt trước cổng trường nhé!
Mọi người hô hào ý nói đã nhớ, Liễu Phi cười rồi cho mọi người ra về.
Hải Thanh thấy thế cũng nhanh chóng bước ra. Phi ôm lấy túi xách của
mình chạy theo níu Hải Thanh lại:
-Hải Thanh, trông cậu ko có vẻ gì là hứng thú nhỉ?
-Ừ, tôi vẫn phải đi tìm Hạ Quyên! – Hải Thanh thở dài.
-Vẫn chưa có tung tích gì sao?
-Chẳng có gì cả.
Cả 2 người cùng chìm vào im lặng. Liễu Phi học chung với Hải Thanh từ
năm lớp 10, họ là bạn khá thân nhưng đây là lần đầu tiên cô
