n giúp nó nhưng không biết
phải giúp như thế nào.Chưa bao giờ cậu thấy mình vô dụng thế này,ngay
đến làm cho người con gái cậu "thương" vui vẻ hạnh phúc cậu cũng không
làm được.thấy cô ấy đau khổ ngay trước mặt mà cũng phải giả vờ như không thấy.cái mạnh mẽ của vỏ bọc bên ngoài nó còn
quá dày khiến cho không ai có thể tiến đến gần được.nghĩ đó rồi cậu cũng chỉ biết lắc đầu chán nản rồi cố gắng tập trung và việc làm đang dở
Còn windy,trong lòng anh hôm nay có 1 cảm giác lạ...rất lạ...báo trước
sẽ là 1 chuyện không hề tốt đẹp sẽ xảy ra...không biết có phải thái độ
đó của nó làm anh suy nghĩ nhiều nên ra vậy hay là...cái sự việc sắp xảy ra sẽ là thật.nhìn nó mắt cứ chăm chú đọc,không thèm nhìn anh lấy 1 cái như mọi khi,anh sai...đúng thực sự người sai là anh...nhưng không lẽ nó không nhìn thấy sự thành khẩn xin lỗi trong anh sao?...nó buồn,anh làm
sao có thể vui được đây,huống gì...huống gì đó là tại anh nữa.nghĩ đó
thôi mà anh giận quá,nó làm cho không khí quanh anh gần như ngạt thở,y
như là anh đang trong 1 căn phòng,mà ở đó người ta đang rút dần ra hết
khí oxi...quá ngột ngạt,anh không thể chịu
đựng được sự thờ ơ,lạnh lùng của nó,thà như nó khóc,nó đánh anh,nó nói
thẳng là nó rất giận anh....còn hơn là nó cứ giữ thái độ yên lặng như k
có chuyện gì xảy ra.quá bức bối,anh quay đầy lại phía nó,đang định hỏi
cho rõ ràng thì..tiếng ngài hiệu trưởng đằng hắng phía trên lớp,tất cả
mọi người ai cũng dừng các hoạt động của mình lại mà ngước lên,duy chỉ
có nó vừa thấy ngài hiệu trưởng xong là lại cúi đầu xuống,tỏ ra không
quan tâm,vì thật sự,nó biết ngài sắp thông báo chuyện gì....còn chuyện
gì khác nữa đây,ngoài chuyện sẽ khiến cho windy thực sự sẽ rất vui khi
bên cạnh người con gái mà anh thích
-tôi rất hân hạnh được giới thiệu với các bạn rằng tập thể lớp này sẽ có thêm 1 học sinh mới-nói xong,ngài quay ra phía cửa lớp,học sinh trong
lớp thì nhốn nháo lên xem đó là ai-mời em vào-nói rồi ngài hiệu trưởng
tiếp lời-các em làm quen với nhau đi
Lời ngài hiệu trưởng vừa dứt,cả lớp như sắp vỡ tung bởi những tiếng la
hét,đập bàn rầm rộ của những học sinh nam quá khích,còn đám học sinh nữ
thì bí xị,bởi đó không phải là "bạch mã hoàng tử"
-Hồng Khôi,Hồng Khôi,Hồng Khôi.....
Tiếng tung hô cái tên đó khiến gia gia thật sự khó chịu,chưa bao giờ tâm trạng nó tồi tệ như thế này,nó đứng dậy và ra trong sự ngỡ ngàng của
nhiều người,trong đó ngỡ ngàng nhất là windy và N.Duy,không ngờ nó lại
tỏ ra quá khích như thế...1 người hiểu nguyên nhân và 1 người...mụ mờ
không rõ.
Phía trên lớp có 1 nụ cười nửa miệng đang tỏ ra đầy đắc thắng,môi mấp máy mở lời
-chào các bạn,mình là Hồng Khôi,từ nay sẽ học cùng các bạn,mình còn rất nhiều thiết sót...mong các bạn giúp đỡ
Nói xong cô ta cúi đầu chào rất lịch sự,những tràng pháo tay rầm rầm
vang lên,cô ta nhếch miệng cười sau đó tiến xuống phía dưới lớp,những
ánh mắt ngây ngất nhìn theo dáng điệu bước đi của cô ta nhưng cô ta cũng chỉ cười rồi lại tiếp tục đi,ánh mắt luôn hướng về 1 phía...
-em có thể ngồi dây được không ạ
Cô ta dùng 1 ngữ điệu hết sức uốn ** để nói.windy đang mãi suy nghĩ và
nhìn theo hướng gia gia đi ra ngoài mà không để ý đến câu nói của Hồng
Khôi khiến cô ta thực sự tức giận,nhưng cô ta cố kìm nén cảm xúc lại,và
nhắc thêm lần nữa
-em có thể ngồi đây được không?
Nhiều người phải nín thở để xem những diễn biến tiếp theo,vì ai cũng
biết chỗ trống đó là chỗ của ai,mặt cô ta dần dần nóng lên,2 tay nắm
thành quyền nhưng đang gắng gượng lắm để không phải...
-xin lỗi,chỗ này đã có người ngồi rồi ạ
N.Duy thấy hết biểu hiện của cô ta,và cũng thấy được thái độ củ
windy,tuy là có chút không hiểu nhưng cậu vẫn mở lời mong cô ta sẽ chọn
một chỗ khác để ngồi,nhưng không ngờ...không ngờ cô ta lại mặt dày đến
độ đó
-vậy ạ,nhưng sao không thấy chủ nhân ngồi đây nhỉ...à mà không,nếu người ngồi đây không có thì người khác ngồi vào là bình thường mà
Nói rồi cô ta bước tới ngồi vào ghế của gia gia mà không chút do dự.môi
thì vẫn cười với N.Duy nhưng trong lòng thì đang chưởi cậu thậm tệ,"đồ
kì đà,mày nghĩ là gì mà có thể nói thế với tao"
.....
phía dưới có 6 con mắt đang nhìn Hồng Khôi mà cô ta không hề biết..."thế thì quá tốt,cô cứ biểu hiện thế đi nhé"-Tống Phương nghĩ rồi nhéch môi
cười...không biết cô ta đang tính toán chuyện gì nữa...thật khó đoán
windy nãy giờ đang suy nghĩ về nó,"gia gia và Hồng Khôi đã gặp nhau bao
giờ đâu mà cô ấy tỏ ra...khó chịu như thế"...rồi nhắc đến cái tên Hồng
Khôi,anh như kéo về hiện tại,tiếng cô ta đang nhí nhéo bên tai anh,tay
thì đang quàng vào tay anh,đầu thì tựa vào một cách như không có chuyện
gì.
-windy,hôm nay mình cùng đi ăn nhé,em muốn ăn ở nhà hàng karika...đã lâu lắm em chưa ăn ở đó
-windy,chốc nữa anh dẫn em đi tham quan sky nhé,em mới đến nên chưa quen
....
Windy giờ thì thấy thật sự khó chịu,một dòng suy nghĩ vụt qua khiến anh
tỉnh khỏi những suy nghĩ đó,nhận ra cô ta đang ngồi vào ghế của gia
gia,và làm những hành động quá thân mật sẽ dễ khiến người khác hiểu
lầm,anh quay đầu lại,d
