Polly po-cket
Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Cô Dâu Bất Đắc Dĩ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325234

Bình chọn: 8.00/10/523 lượt.

g đóng, cô nhìn thấy Cố Học Văn đang bước ra bên hông chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm. Cũng không đợi cô có phản ứng, Cố Học Văn liền bước tới bên giường nằm xuống ngủ.

Tả Phán Tình trợn tròn mắt, cô ngồi ở trên sô pha không dám động đậy, nhìn thấy thời gian càng lúc càng khuya, mà Cố Học Văn ngủ ở trên giường vẫn không hề nhúc nhích.

Cảm giác buồn ngủ cứ thi nhau ùa tới khiến Tả Phán Tình rốt cuộc không chịu nổi, cô nhanh tay nhanh chân lấy đồ ngủ từ trong đống hành lý ra. Trong lòng còn nguyền rủa bản thân tại sao lúc trước còn tùy tiện mang váy ngủ hai dây đi nữa chứ.

Hô, cẩn thận nhìn ngó Cố Học Văn, phát hiện anh có vẻ như đang ngủ thật. Tả Phán Tình cũng không quan tâm nhiều, chạy nhanh vào phòng tắm, đóng cửa, chốt khóa dùng tốc độ nhanh nhất để tắm rửa.

Lúc quay ra, Cố Học Văn vẫn còn duy trì tư thế ngủ như lúc trước.

Tả Phán Tình làm một cái mặt quỷ, lặng lẽ không một tiếng động nhẹ nhàng đến bên tủ quần áo, mở ra, quả nhiên tìm được thứ mình cần, một tấm chăn mỏng.

Cầm chiếc chăn mỏng đến phòng làm việc bên ngoài một lần nữa, Tả Phán Tình thả mình cuộn tròn trên ghế sô pha.

Hôm nay đúng là một ngày quá mệt mỏi, buổi chiều lại gặp phải ác mộng, Tả Phán Tình vừa nằm xuống liền tiến vào giấc ngủ.

Một lát sau khi cô đã ngủ, Cố Học Văn mới từ trong phòng đứng dậy, đi đến phòng làm việc, nhìn thân hình đang cuộn tròn trên ghế một lúc lâu. Cuối cùng vươn tay bế Tả Phán Tình lên.

Trong lúc ngủ mơ Tả Phán Tình bất giác xoay người, đem cơ thể ghé sát vào trong lòng Cố Học Văn. Động tác đó lại khiến cho khóe môi Cố Học Văn khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng ôm cô vào phòng, sau đó đặt ở trên giường. Tả Phán Tình lại trở mình, miệng lẩm bẩm một câu gì đó.

Ghé sát lại gần, Cố Học Văn mới nghe được rất rõ ràng câu nói mớ kia là: “Cố Học Văn, anh là đồ khốn nạn”.

Nét cười trên mặt bỗng thu hồi lại, độ ấm trong đôi mắt anh phút chốc trở nên băng giá. Edit : Sakuraky

Beta : Phong Vũ

Tả Phán Tình ngủ say đến mức không buồn mở mắt ra, ở nhà trọ nhỏ cô có một chiếc gối ôm rất to. Đêm qua cô cảm giác như mình được quay về nhà trọ

ôm gối ngủ một cách rất thoải mái.

Lúc này, trong mộng đẹp của cô, không có những chuyện phiền não, dễ chịu đến mức khiến cho cô khẽ thở phào.

Khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào gối ôm, chân gắp quanh một vòng, ôm lấy toàn bộ

chiếc gối. Lại thầm than trong lòng: thật sự là rất thoải mái mà.

Cố Học Văn đã sớm thức giấc, cuộc sống của anh vẫn luôn rất quy củ. Nhớ

tới người trên giường, cái cô nàng kia ban đầu còn ngủ ở bên kia giường

từ lúc nào đã lăn một vòng rúc lại gần anh. Tiện thể còn đem hai tay đặt lên ngực anh nữa.

Cái chăn cũng vì động tác của cô mà trượt

xuống giường, váy ngủ cũng đã sớm lộn xộn, bị vén lên tới tận bắp đùi,

cặp đùi trắng ngần của Tả Phán Tình lúc này lại đang vắt ngang qua hai

chân anh. Không chỉ có như thế, cô còn cọ tới cọ lui ——

Ách. Cơ

thể Cố Học Văn không thể tránh khỏi việc có phản ứng. Nhìn thấy dưới

quần đùi đã dựng lều trại, anh muốn gỡ tay Tả Phán Tình ra thì cô lại

càng ôm chặt.

Dán vào trong ngực anh, đôi môi đỏ mọng của cô lướt nhanh qua phần nhô lên trên ngực anh. Cố Học Văn hít một hơi thật sâu.

Trừng mắt với người con gái đang say ngủ trong lòng.

“Tả Phán Tình ——” Nếu cô còn không buông anh ra, anh tuyệt đối sẽ không ngại cho cô biết thế nào gọi là dê xồm.

“Mẹ, đừng ồn mà.”

Tả Phán Tình khua khua tay, đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Giọng nói của Ôn Tuyết Phượng từ khi nào lại ồ ồ như vậy?

Mở to mắt, đầu tiên chỉ nhìn thấy một làn da nâu vàng màu tiểu mạch, đây là chuyện gì vậy?

Hậu tri hậu giác vươn tay chọt chọt, đang khi quan sát hai cái chỗ tròn

tròn gồ lên thì đột nhiên mở to hai mắt nhìn, ánh mắt hướng về phía

trước, liền nhìn đến khuôn mặt lạnh lùng của Cố Học Văn, ánh mắt chớp

cũng không chớp nhìn cô chằm chằm.

“A.” Không thể tránh khỏi một

tiếng thét chói tai, lúc tỉnh ra mới phát hiện hai tay mình đang ôm lấy

ngực người ta, hai chân còn quấn quanh anh ta nữa ——

“A ——” lại là một tiếng thét chói tai, âm lượng còn lớn hơn khi nãy.

“Ngừng.” Một tiếng thản nhiên, vậy mà có tới mười phần hiệu quả. Tả Phán Tình

ngừng hét, vươn tay chỉ vào Cố Học Văn: “Anh, anh làm gì tôi vậy?”

“Vì sao cô không nói, là cô đã làm gì với tôi?” Cố Học Văn nhướn mi, ánh

mắt hiện lên một chút tinh quái: “Cô ngủ đến nửa đêm thì trèo lên giường của tôi, sáng sớm lại còn ăn đậu hủ của tôi. Tôi thật không biết, cô

lại thèm khát tôi đến vậy.”

“Anh. Anh mới thèm khát.” Khuôn mặt Tả Phán Tình đỏ như gấc, lúc này quả thật là cô đang ở trên giường của anh. Cô ——

“Không có sao?” Ánh mắt Cố Học Văn đảo qua người cô: “Ý cô muốn nói là, tôi

bảo cô cô đến ngủ trên giường tôi, tôi để cho cô quấn lấy tôi như bạch

tuộc không chịu buông?”

“Tôi, anh ——”

Tả Phán Tình đã tỉnh táo hoàn toàn, tay chân phối hợp đứng dậy rất nhanh, không quên kéo lại váy ngủ của mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn.

Bộ dáng cô xấu hổ, Cố Học Văn thì sung sướng.

“Tôi thật không ngờ cô lại khao khát tôi đến vậy?” Vươn tay kéo lấy tay cô,