Duck hunt
Cố Chấp Cuồng

Cố Chấp Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325624

Bình chọn: 7.00/10/562 lượt.

ngày trước tôi thích anh ấy.”

Bạch Dương cười: “Nhìn dáng vẻ của anh ta, giống như là có ý với em?”

Lục Tắc Linh khổ sở cười cười, rõ ràng đau lòng nhưng vẫn còn muốn giải

thích: “Không biết, anh ấy cũng đã có bạn gái rồi, sẽ nhanh kết hôn

thôi.”

“Ai cha!” Bạch Dương trêu nói: “Em bị tổn thương? Người yêu muốn kết

hôn, tân nương lại không phải là mình!” Anh ta đứng lên, đi đến bên cạnh Lục Tắc Linh, cọ xát nói: “Chỉ là không sao, tim em vỡ thanh từng mảnh

thì anh sẽ đến tu bổ cho.”

Lục Tắc Linh cảm thấy rất mệt mỏi, vô tâm cười giỡn với anh ta, lúng

túng nói: “Có đói bụng không? Tôi nấu cho anh tô mì?” Nói xong, liền

xoay người vào trong bếp, mở tủ ra, phòng ốc ở đây đã quá cũ, lúc nào mở thứ gì đó ra thì nó không ngừng kêu cọt kẹt, hai người không nói thêm

gì nữa, cả hai đều như đang suy nghĩ việc gì đó.

Bạch Dương đứng ở trong phòng khách nhìn Lục Tắc Linh chuyên tâm cắt thịt, có chút hoảng hốt.

Cô không phải là người phụ nữ xinh đẹp nhất mà anh từng gặp, nhưng cô

làm anh không thể nào dời mắt được, tóc cô rất dài, vừa đen lại thẳng,

giống như một mảnh lụa màu đen, cũng cùng màu với màu mắt của cô, thường làm cho anh nhìn đến mất hồn.

Cô không kiểu cách, anh tốt với cô thì cô nhất mực từ chối, không hề đề

phòng anh, mỗi lần cô mời anh vào nhà ngồi chơi, thì luôn nấu cho anh

ăn, không hề thay đổi, trứng gà, thịt băm, cải bẹ cùng với mì.

Khó trách cô luôn cô đơn, cô thật sự không hiểu được niềm vui của đàn

ông là gì. Một người như anh thì làm sao có thể thích món này được?

Nhưng việc anh không thể tin được chính là, mỗi lần như vậy, anh đều ăn

sạch không chừa lại bất cứ thứ gì.

Có lẽ, là do anh quá mệt mỏi, anh sẽ không giống như trước kia, oanh

oanh liệt liệt mà yêu một người, nói lời hùng hồn “Hoặc là yêu, hoặc là

chết”. Anh bây giờ mới hiểu được cuộc sống giống như nước chảy đá mòn,

người đã chết, có thể lấy cái gì mà yêu?

Thanh xuân chính là thứ ngu xuẩn như thế.

Có lẽ, cuộc sống thật sự vốn nên là như vậy, không tai họa, không đau mà sống hết một đời. Mà phụ nữ thì nên giống như cô ấy vậy, bình thường

không làm người khác chán ghét.

Anh xong tô mì, Bạch Dương liếc mắt nhìn thời gian, đã mười hai giờ, suy nghĩ kĩ một chút thì người phụ nữ này quả thật quá ngốc, lúc trước anh

không làm gì, cô ta lại thật sự cho rằng anh cái gì cũng không biết làm, lại dám cho một người đàn ông ở trong nhà mình đến mười hai giờ.

Anh nghĩ, may là gặp phải anh.

Nghĩ xong như vậy anh lại thấy tức cười, chưa bao lâu, mà anh đã trở thành một người chính nhân quân tử rồi sao?

Anh cầm chìa khóa xe, đứng dậy muốn đi, Lục Tắc Linh lấy cái áo khoác màu trắng đưa cho anh, yên lặng đi theo phía sau anh.

Lúc cánh cửa sắt cũ nát kia mở ra, Bạch Dương đột nhiên quay đầu lại,

anh từ trên cao nhìn xuống Lục Tắc Linh, cô cúi đầu, anh không nhìn thấy nét mặt của cô, chỉ nhìn được đỉnh đầu cùng với sống mũi của cô, ở dưới ánh đèn, chúng dường như bừng sáng lên.

Anh nhếch miệng cười cười, đằng hắng một cái, dịu dàng hỏi: “Đang suy

nghĩ gì mà cúi đầu thấp như vậy? Không khí ở dưới đó có đủ không? Có cần hô hấp nhân tạo hay không?” Đứng trước phòng

khách quen thuộc, nền nhà lát gạch men sứ, dẫm lên trên lành lạnh, Lục

Tắc Linh không biết vì sao lại có chút không thực. Máy điều hòa trên cửa sổ mặc dù cũ kỹ, nhưng sưởi ấm cũng rất tốt. Gió lạnh thổi tới , cánh

tay của Lục Tắc Linh liền nổi da gà.

Bạch Dương hài hước: "Thế nào, bị tôi làm cho buồn nôn đến vậy hả?"

Lục Tắc Linh cười cười: "Mới biết sao, anh nói xem anh thấy ghê tỏm không hả?"

Bạch Dương lắc đầu: "Theo đuổi phụ nữ thì không cần bất cứ phương pháp gì,

tôi có bí quyết của mình, thứ nhất, không biết xấu hổ, thứ hai, kiên trì không biết xấu hổ."

Lục Tắc Linh đột nhiên đưa tay giống như một đồng chí cách mạng vỗ vỗ vai anh: "Cái bí quyết này của anh quả thật

được thi hành triệt để."

"Vậy cô cảm động sao?"

Lục Tắc Linh chẳng hề để ý gật đầu một cái: "Cảm động đến sắp khóc rồi."

Hai người cùng nhau nở nụ cười, rõ ràng là nói đùa, không biết vì sao cười xong lại nói không nên lời.

Bạch Dương chậm rãi dạo bước ra bên ngoài, dáng người của anh cao lớn, bóng

dáng màu trắng như hòa vào bóng đêm, hiện rõ lên trước mắt Lục Tắc Linh. Anh dừng lại một chút, đột nhiên xoay đầu lại, đôi mắt hoa đào hơi híp

một cái, nụ cười nhạt nhòa, không chút để ý mang theo vài phần nghiêm

túc, Lục Tắc Linh ở trong sương mù, không thể nhìn thấy rõ.

Anh

đột nhiên mở miệng, nói rất chậm, đâu ra đấy , "Lục Tắc Linh, tôi đã

từng nói qua là tôi đã từng yêu một người đến tận tâm can chưa, kéo dài

dây dưa trong nhiều năm, cho nên tôi không muốn cùng người khác nói

chuyện yêu đương, không hao tổn tình cảm của mình nữa."

Lục Tắc Linh nhìn anh mấy giây, không hiểu nổi ý của anh ta là gì.

Anh bỏ cái nhìn của cô qua một bên, nhìn về phía xa, có chút khóc nức nở mà nói: "Mấy năm nay, tôi giống như đang đi trên một cây cầu Độc Mộc (1),

phía dưới là sóng to, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đùa đến chết, thế

nhưng kiểu chết như thể này rất kích thích, tôi không thể bỏ