Thịnh Nghiệp Sâm không phải uống say quá, lúc lên xe tài xế
hỏi anh về đâu anh cũng chỉ im lặng không trả lời, nên tài xế trực tiếp
đưa anh đến nhà trọ của anh. Anh không biết rốt cuộc mình có muốn về đó
hay không, sáng sớm lúc anh ra khỏi cửa, Lục Tắc Linh vui vẻ lấy lòng
anh, thậm chí cô còn lớn gan mang vớ và giày giúp anh, ngày trước, cô
tuyệt đối không dám đến gần đụng vào người anh như vậy.
Tất cả đều là lỗi của anh, là do đầu óc của anh không tỉnh táo, là do
anh không biết mình đang làm gì, là do anh cho cô tia hy vọng mong manh. Thậm chí, lúc rời đi, anh rất muốn đi tới ôm cô, ôm lấy cơ thể gầy gò
của cô…
Suy nghĩ đáng sợ đó làm anh không khỏi giật mình. Anh cảm thấy dáng vẻ
vui mừng của Lục Tắc Linh thật sự là quá chói mắt, vậy mà anh lại còn
cảm thấy có điểm tầm thường, nghĩ đến việc yêu thương cô ta cũng đủ làm
anh mệt mỏi, mấy năm nay, ngay cả cười anh cũng phải kiềm chế. Thứ tình
cảm này thật sự quá ghê tởm, ít nhất anh còn có thể cùng cô ta chung
đụng, trừ cách dùng những từ ngữ ác độc nhất để chặt đứt cơ hội giữa bọn họ, anh nghĩ không ra cách nào khác nữa. Con người luôn hèn yếu, như
anh vậy, lúc nào cũng bị khuất phục bởi hiện tại, khuất phục cảm giác
hèn mọn ở trong lòng.
Anh tự cảm thấy mình thật đáng xấu hổ, cảm thấy mình rất hạ tiện, rõ
ràng anh yêu Diệp Thanh, lại có thể làm chuyện ti tiện như vậy, phóng
túng để cho Lục Tắc Linh tiến vào thế giới của anh.
Tài xế chạy gần đến nơi thì ngừng lại, nói với Thịnh Nghiệp Sâm: “Thịnh tiên sinh, hình như Lục tiểu thư đang ở phía trước.”
Thịnh Nghiệp Sâm cái gì cũng nhìn không thấy, đương nhiên cũng sẽ không
bao giờ nhìn thấy bóng dáng đơn độc đứng trong bóng tối của cô. Mái tóc
dài của cô bị vén ra phía sau, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, sắc mặt cô tái
nhợt, không có chút máu nào, chỉ khoác một cái áo lông màu trắng, trông
rất gầy, giống như một Du Hồn đang tức giận, cô ôm lấy tay, vẫn nhìn đi
nơi xa. Có lẽ là do xe của anh chạy hướng ngược lại, cho nên cô không
nhìn thấy xe của Thịnh Nghiệp Sâm.
Thịnh Nghiệp Sâm ngồi trên xe chạy ngang qua đó, Lục Tắc Linh nhanh
chóng nhảy xuống lối đi bộ, chuẩn bị đi đón xe, có lẽ là do xe đến gần
nên cô nhìn thấy rõ bảng số xe, cô lại thất hồn lạc phách lùi trở về.
Việc như thế này, đã xảy ra rất nhiều lần.
Ánh trăng hơi lạnh, chụp lên trên người cô, làm cô trông giống như có
thể biến mất bất cứ lúc nào, kỳ ảm làm cho người ta không khỏi hoảng sợ.
“Có nên gọi không?” Tài xế không nhịn được, ban đêm trời lạnh như thế
này, cơ thể cô ấy lại gầy yếu như vậy thì làm sao chịu được.
Thịnh Nghiệp Sâm trầm mặc một hồi, khoát tay áo: “Không cần, chở tôi về nhà chính đi, hôm nay tôi ngủ ở đó.”
……….
Liên tiếp gần một tháng trời, Thịnh Nghiệp Sâm cũng không trở về, Lục
Tắc Linh giống như thê tử thời xưa chờ đợi trượng phu xuất chinh trở về. Mỗi ngày nấu một bàn đầy thức ăn, chỉ ngóng trông có một ngày anh sẽ
trở về. Mà điều cô sợ nhất chính là, ngày này sẽ không bao giờ xảy ra.
Tất cả ảo tưởng, hy vọng, tham niệm đều bị sự chờ đợi trong vô vọng hủy
diệt, nghiền thành tro bụi. Rốt cuộc cô cũng khắc sâu được lời dạy dỗ.
Thịnh Nghiệp Sâm sẽ không bao giờ yêu cô, cô vĩnh viễn cũng không thể
chỉ vì sự cuồng dại của mình mà có được thứ gì, tất cả đều là báo ứng,
là do cô bất chấp mọi thứ để có được người đàn ông này nên mới bị báo
ứng.
Báo ứng này, thật đau quá.
Một mình ngồi ở trước bàn cơm, gắp từng miếng từng miếng thức ăn trên
bàn ăn vào. Cô có chút lơ đãng, tay cọ quẹt phải đĩa ngó sen, làm nó đỗ
tung tóe trên mặt bàn, giống như một bàn cờ bị đỗ, người đánh cờ cùng
cô, đã sớm không rõ tung tích, không, có lẽ, cho tới bây giờ cô đều ở
đây một mình.
Cô từng đũa từng đũa gắp những thứ tán lạng trên bàn cho vào miệng. Mặn
quá, cô thật ẩu tả, sao lại cho nhiều muối đến như vậy, mặn như thế này, khó trách vì sao Thịnh Nghiệp Sâm lại không muốn trở về . Là do cô, do
cô không chịu chuyên tâm, ngay cả một việc đơn giản như thế này cũng làm không xong.
Cô gắp từng miếng từng miếng đồ ăn nguội lạnh cùng với cơm đã cứng cho vào miệng.
Tay cô run run cầm đũa, hơi lạnh từ ngón tay thấm vào trong lòng,
trái tim cô như bị thủy triều bao phủ, cô đau đớn mức không thể nào thở nổi.
Cô không biết mình đã sai ở đâu, có lẽ, chỉ cần do cô làm thì tất cả đều là sai. Sai là do cô. Cô để tóc giống Diệp Thanh, bắt chước cách nói
chuyện của Diệp Thanh, ngay cả tác phong làm việc cũng bắt chước nhưng
không cách nào giống được.Lỗi ở chỗ cô là Lục Tắc Linh, chứ không phải
Diệp Thanh.
Căn phòng trống trải gợi cho cô nhớ cảm giác không an toàn lúc nhỏ, cô
không chịu được nữa, liền gọi điện thoại cho Thịnh Nghiệp Sâm. Cảm tạ
trời xanh, vì anh đã nghe điện thoại của cô.
Cô kkhông sợ anh nói lời ác độc, cô chỉ sợ anh khinh thường không muốn nói chuyện với cô nữa.
Giọng điệu của cô rất đáng thương, giống như chú chó langthang bị chủ
vứt bỏ, thận trọng hỏi: “Nghiệp Sâm...Hôm nay... Hôm nay anh có về
không? Lâu rồi anh chưa có về nhà.”
Giọng nói châm chọc của Thịnh Nghiệp Sâm vang lên: “Nhà? Tô
