Cố Chấp Cuồng

Cố Chấp Cuồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323831

Bình chọn: 9.00/10/383 lượt.

ng chuông gió lanh lảnh.

Không biết vì sao, Lục Tắc Linh đựng tại chỗ thật lâu không muốn đi,

nhìn qua cửa kình thấy hai người thật hạnh phúc lực chọn nhẫn đến khi họ rời đi, cô như cũ đứng im một chỗ không hề rời đi, cô không biết vì sao chính mình lại cảm thấy hâm mộ như thế.

Tình yêu thì ra là như thế sao? Một người nhân nhượng, một người tùy hứng; một người cưng chiều, một người hưởng thụ.Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Còn cô và Thịnh Nghiệp Sâm? Cô còn không nghĩ ra được câu trả lời cũng đã

bị chính mình hù dọa cái cách nghĩ hoang đường, cô cùng Thịnh Nghiệp

Sâm, làm sao có thể có tình yêu chứ?Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Đứng một lát, Lục Tắc Linh vào trong mua một đôi cùng một kiểu như cặp

tình nhân kia. Cô ngồi ở bậc thềm ven đường, tự mình đeo cho mình chiếc

nhẫn, đối với bầu trời âm u lạnh lẽo trong một thời gian dài so với

chiếc nhẫn nhỏ nhỏ trên ngón áp út kia cũng khiến cho cô thỏa mãn vô

tận.

Đem chiếc nhẫn còn lại vào trong hộp cho vào túi , mang theo thật cẩn thận có phần mừng thầm, Lục Tắc Linh trở về nhà, cô lại không

nghĩ tới Thịnh Nghiệp Sâm cư nhiên lại ở nhà, vửa đổi dép ngẩng đầu nhìn thấy anh trong tích tắc, cô sợ đến mức hô hấp bị kiềm hãm, cả buổi mới

bình ổm lại, cô khẩn trương xuyên hai tay vào túi, đầu ngón tay trùng

hợp đụng vào chiếc hộp nhẫn, theo bản năng nắm chặt, chiếc hộp nhẫn

trong lòng bàn tay cũng hoàn toàn chưa phát giác ra.

Thịnh Nghiệp Sâm không hề động, đưa lưng về phía cô hỏi: "Cô đi đâu hả?"

Lục Tắc Linh hít một hơi, nhỏ giọng Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôntrả lời: "Đăng ký tài sản, cái kia, công ty bên bất động sản bên chúng ta có thay đổi, hôm nay đang chuẩn bị và anh nói......."

Thịnh Nghiệp Sâm không nghe thâm, không kiên nhẫn cắt ngang: "Đi đăng ký mà

lâu như vậy?" Anh cười châm biếm: "Nếu không muốn trở về mà còn quay lại đây để làm gì?"

Lục Tắc Linh không nói gì, chỉ cảm thấy đáy lòng tràn lan đau sót, cô giống như một người tong một chất độc hại, lần

lượt độc phát, lần lượt nhẫn nại, cô cũng không biết chất khi nào thì sẽ giết chết chính mình, chỉ nghĩ có thể sống thêm một ngày nữa.

Cô đứng tại chỗ không nhục nhích, thấy Thịnh Nghiệp Sâm không có nói thêm

gì nữa, cô nhẹ nhàng từ từ bước đến nhà bếp, ai ngờ Thịnh Nghiệp Sâm

nghe thấy tiếng động, nhạy cảm tăng lên, vô cùng chuẩn xác đi tới trước

Lục Tắc Linh, mang theo hơi thở nặng nề, đồng thời nhắc một tay Lục Tắc

Linh lên, lực đạo của anh thật lớn, những đốt ngón tay Lục Tắc Linh đều

trở nên trắng, cô cảm thấy đau khó chịu, vùng vẫy người, Thịnh Nghiệp

Sâm trượt tay, chạm được chiếc nhẫn trên đốt ngón tay của chính cô, sau

khi mất ánh sáng, thính giác cùng xúc giác của anh đầu mẫn cảm khác

thường, sau khi đụng tới chiếc nhẫn. anh lập tức xiết chặt chiếc nhẫDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônn kia, kiềm chế cánh tay của Tắc Linh, không cho phép cô rút lại.

Lục Tắc Linh sợ hãi cực kỳ, cô biết bản thân đã hành động bao nhiêu sai

lầm, nhưng chiếc nhẫn có ý nghĩa là tốt đẹp đối với cô, cô không muốn

làm hỏng nó.

"Nghiệp Sâm..... đau......." Giọng nghẹn ngào của Lục Tắc Linh gần như sắp khóc.

"Gọi Thịnh Nghiệp Sâm!" Anh vẫn giọng nói lạnh lùng như thế.

"Là...... Thịnh Nghiệp Sâm, xin anh, buông em ra?"

Thịnh Nghiệp Sâm không cho bất kỳ hòa hoãn nào, không hề báo trước bưởng Lục

Tắc Linh ra, người cô lảo đảo lùi lại hai bước, suýt té xuống đất.

Thù hận từng chữ một trong miệng Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônThịnh Nghiệp Sâm nói ra, giờ khắc này, Lục Tắc Linh chỉ muốn tự mình che lỗ tai lại.

"Như thế nào? Động tâm xuân lại còn đi mua nhẫn? Thu hồi những cái ý nghĩ hoang đường cửa cô lại."

"Em không có..... Em chỉ là cảm thấy chiếc nhẫn này rất đẹp, em... Em chỉ là có chút yêu thích."

Thịnh Nghiệp Sâm cười châm biến: "Cô thật sự là một người phụ nữ đáng sợ, cảm thấy đẹp có phần yêu thích liền chiếm lấy, mặc kệ có thích hợp hay

không."

Lục Tắc Linh biết Thịnh Nghiệp Sâm là đang ám chỉ điều

gì, ba năm trôi qua, anh vẫn còn hận cô, cô rất muốn vì chính mình giải

thích, nhưng nghĩ lại rồi thôi, cũng không cần thiết? Trước nay anh cũng không nghe những gì cô nói.

Cho dù anh vẫn hận đi nữa, không phảiDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn có người nói đã từng sao? Trên thế giới này hận là thứ tình cảm vững chắc nhất, anh hận cô.

Lục Tắc Linh vô cảm nghe anh thù hận nhục nhã, sau một lúc lâu, thấy anh

lần mò ngồi xuống ghế sofa, cô cũng trốn tránh, nhỏ giọng nói: "Đói bụng sao? Em nấu cơm cho anh."

Cô không nói lời nào thì tốt, vừa nói

lại khơi mào Thịnh Nghiệp Sâm nói, anh nói lời khinh miệt: "Như thế nào, thật là đem chính mình thành bảo mẫu?"

Lục Tắc Linh kinh ngạc

ngẩng đầu nhìn anh, không nghĩ tới anh vậy mà biết những chuyện này,

miệng mở rộng hồi lâu muốn nói cái gì nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Thịnh Nghiệp Sâm hừ lạnh một tiếng, cầm một bức thư trên bản trà phía trước

ném xuống dưới đất: "Hôm nay ta vừa đến, có người cho ta cái này để ta

giao cho bảo mẫu, có tình ý, xem ra cô cũng biết thân phận của mình."

vẫn không dừng lại, anh còn nói: "Đáng tiếc là, cô tự đánh giá cao chính cô, với ta mà nói, cô không xứng làm bảo m


Duck hunt