muốn giết Nhạc nguyên soái là đương kim thiên tử. Bằng sức lực của một mình ngươi, có thể làm được cái gì?”
“Ta cái gì cũng sẽ không làm…” Hàn Khanh cười nói, “Chỉ là tới đưa tiễn thôi.”
“Đưa tiễn?” Thích Hàm nhíu mày.
“Nếu như hắn không muốn hồi triều, thiên hạ có ai có thể ngăn được hắn?” Hàn Khanh cười cười, lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, đưa cho Thích Hàm.
Thích Hàm có chút không hiểu, hắn mở tờ giấy kia ra, nhìn thoáng qua, sắc mặt nháy mắt thay đổi. Hắn kinh ngạc nhìn Hàn Khanh, nói không ra lời.
“Cửu Hoàng hiện thế, thiên hạ thống nhất…” Hàn Khanh tươi cười, có chút bất đắc dĩ, “Thứ này vốn là thuộc về Thích thị, coi như vật về với chủ.”
Thích Hàm nhìn tờ giấy kia, trầm mặc một lúc lâu. Sau đó, đem nó bỏ vào trong lửa. Thích Hàm nhẹ thở dài một tiếng, cầm lấy bầu rượu, “Muốn uống thêm một chén hay không?”
Trong ánh mắt Hàn Khanh, đột nhiên dâng lên ý cười. Hắn đang định trả lời, đột nhiên, chân bỗng chốc bị ôm lấy. Thân hình hắn giật nhẹ một cái, biểu cảm lập tức trở nên dở khóc dở cười.
Hàn Khanh cúi người, ôm lấy tiểu cô nương kia, cười nói, “Tiểu Tiểu, Không phải đã bảo với con là đừng làm vậy sao?”
Nữ hài cười đến vui vẻ, vươn cánh tay nhỏ bé, ôm lấy cổ hắn.
Bức hình kia, khiến Thích Hàm có chút thất thần.
“Nữ nhi của ngươi?” Thích Hàm mở miệng, hỏi.
Hàn Khanh cười cười, lắc đầu, “Coi như đồ nhi đi.”
“Đồ nhi…” Thích Hàm yên lặng lặp lại một lần, không nói tiếp nữa. Quỷ Sư trước mặt, so với nam tử mà hắn gặp năm năm về trước kia, khác nhau một trời một vực. Cho tới bây giờ, hắn cũng chưa bao giờ biết, một người có lệ khí sâu nặng như vậy, cũng có thể có được nét cười trong vắt như vậy.
Lúc này, thanh âm bất đắc dĩ của Hàn Khanh vang lên, “Tiểu Tiểu a, con lấy sách này ở đâu vậy. Sư phụ không phải đã nhắc con… Tranh ảnh tư liệu về Thích thị danh binh? Tiểu Tiểu, còn không mang trả lại…”
Tiểu cô nương bĩu môi, không vừa ý, “Tiểu Tiểu muốn xem đồ…”
Thích Hàm nở nụ cười, “Ha ha, tập tranh ảnh tư liệu thôi, nó thích thì cho nó đi.”
“Này…” Hàn Khanh định nói gì đó, đột nhiên, chân lại bị ôm lấy. Hắn ngẩn người, bất đắc dĩ cúi đầu, chỉ thấy một tiểu cô nương khoảng năm tuổi, học bộ dáng Tiểu Tiểu, ôm đùi hắn.
Hàn Khanh ngồi xổm xuống, “Con cũng muốn ôm?”
Tiểu cô nương buông tay, nhìn hắn, trong mắt có chút khiếp sợ.
Lúc này, Diễm Cơ đã đi tới, ngồi xuống, kéo tiểu cô nương ra, cười nói: “Tiểu hài tử không hiểu chuyện, ngài đừng để ý.”
“Không sao.” Hàn khanh cười, quay đầu nói với Thích Hàm, “Đây là nữ nhi của ngươi nhỉ, tên là gì vậy?”
Thích Hàm trầm mặc một lát, trả lời: “Chưa đặt.”
Tươi cười của Hàn Khanh bị kiềm lại, nhìn Diễm Cơ.
Diễm Cơ vẫn dịu dàng cười như cũ, “Đứa nhỏ còn nhỏ, không vội.” Nàng ôm lấy nữ hài kia, lại nói với Tiểu Tiểu trong lòng Hàn Khanh, “Nghịch lâu như vậy, có muốn đi ăn chút điểm tâm không?”
Tiểu Tiểu lập tức giãy ra khỏi lòng Hàn Khanh, nhảy xuống, kéo kéo vạt váy Diễm Cơ, gật đầu thật mạnh.
Diễm Cơ cười dịu dàng, dẫn hai tiểu hài tử đi ra ngoài.
Hàn Khanh thấy các nàng đi xa, mở miệng nói: “Giang hồ đồn đãi, ta cũng có nghe thất một chút. Tuy rằng đây là việc của gia đình ngươi, nhưng mà, trẻ nhỏ vô tội…”
Thích Hàm nâng chén rượu, nói: “Vinh hoa phú quý, cẩm y ngọc thực. Ta không hề bạc đãi các nàng.”
Hàn Khanh nhìn hắn, thấp giọng nói: “Trên đời này, có một số thứ, không thể đổi.”
Thích Hàm không trả lời, yên lặng uống rượu.
Hôm sau, Hàn Khanh dẫn theo Tiểu Tiểu, rời khỏi sơn cốc.
Thích Hàm đứng ở cửa cốc, nhìn bóng họ biến mất trong gió tuyết.
“Đương gia, nếu hắn nói ra vị trí sơn cốc, vậy…” Bên người, có người mở miệng nói.
Thích Hàm lại cười cười, lắc đầu.
“Ta muốn xuất cốc một chuyến.” Hắn mở miệng, nói.
“Đương gia, ngài chưa đúc đao, tại sao?”
Thích Hàm xoay người, cười nói: “Cũng đến lúc ta phải thu một đồ đệ rồi…”
“Đương gia, tuyệt kỹ của Thích thị, truyền nam không truyền nữ, truyền cho người trong nhà không truyền cho người ngoài. Ngài muốn nhận đệ tử, cũng nên tuyển người trong thôn mới đúng.” Môn hạ nói.
“Đám đệ tử này, tư chất bình thường, khó trở thành châu báu được.” Thích Hàm ngước mắt, nhìn mẹ con Diễm Cơ trong rừng mai, bình tĩnh nói, “Còn về chuyện trong ngoài… Muốn đem người ngoài biến thành người nhà, còn nhiều cách mà…”
……..
Thiệu Hưng cuối năm thứ mười một, Thích Hàm rời khỏi sơn cốc, đi dạo thiên hạ, tìm truyền nhân có đủ tư chất để kế thừa tài nghệ của mình. Chỉ là, hắn chưa từng bao giờ đoán được, lần rời đi này, sẽ làm cho hắn hối hận cả đời.
Một năm sau, khi hắn mang theo đồ nhi trở lại sơn cốc, sơn cốc, dường như không hề thay đổi. Suốt ngày tiếng rèn sắt vang lên không dứt, thanh âm vui đùa ầm ĩ của đám hài đồng, tiếng chim hót … Tất cả những thứ đó, vẫn giống hệt với lúc hắn rời đi. Chỉ là, có vài thứ lại thật sự thay đổi rồi.
Lúc người trong thôn nói cho hắn biết, mẹ con Diễm Cơ đã mất tích. Một thời gian rất lâu sau đó, hắn đều không biết bản thân mình đã nghe được cái gì.
Lúc hắn trở lại nhà, tất cả mọi thứ trước mắt vẫn quen thuộc như vậy. Trên chiếc bàn trang điểm của nàng, vẫn là phấn son