mức cả thân hình tôi chấn động. Anh nói muốn buông thả một lần, lo ngại nếu không, sinh mệnh anh sẽ khô héo hoàn toàn. Anh nói đêm nay là giới hạn cực điểm chịu đựng nỗi cô đơn của anh. Lẽ nào tôi lại vậy sao? Rồi những từ ngữ của anh giống như con ngựa hoang đứt dây, lao thẳng vào cánh đồng tâm hồn hoang vắng của tôi, tông thẳng vào thành trì trung trinh mà tôi ra sức giữ gìn bất lâu. Tôi bắt đầu mất khả năng khống chế, cơ thể dường như không là của mình nữa. Trên mạng, tôi bắt đầu gọi anh là chồng, bắt đầu tuyên bố dẹp bỏ cô đơn. Rồi không ngừng dược, tôi đề nghị, "Chồng ơi, có thể đến đây ôm em không? Chỉ tối nay, chỉ bây giờ". Anh không nghĩ nhiều, đáp, "Được".
Sau khi hẹn sẵn thời gian và địa điểm gặp gỡ, tôi thoát khỏi mạng, nhìn đăm đắm vào màn hình máy tính rất lâu. Nghĩ tới việc mình sắp gặp gỡ một chàng trai lạ trong đêm khuya, thoạt đầu cho rằng không thể ngờ được. Đến khi nhận thức được tất cả sắp phải xảy ra, tôi thấy căng thẳng, tự hỏi mình hết lần này đến lần khác sao lại như vậy. Tôi chạy vào buồng tắm, nghi ngờ soi mình trước gương. Mặt đỏ bừng, ánh mắt đầy sắc dục, tất cả đều thể hiện không nuối tiếc. Dục vọng đang nuốt chửng thân hình tôi như một miếng nham thạch, tự nung chảy mình. Tiếc rằng tôi không phải là một kẻ tự yêu mình. Để tỉnh táo, tôi tắm nước nóng, cẩn thận chải mớ tóc dài mềm mại và gợn sóng. Ngón tay nhè nhẹ vuốt ve làn da trơn bóng và đầy nhục cảm, cơ thể lại bùng lên phẫn nộ. Tôi cầu xin mình hết lần này tới lần khác, hãy buông thả một lần để nuôi dưỡng cơ thể mình.
Mình trần bước ra khỏi buồng tắm, lòng ngập tràn sảng khoái. Tôi muốn mặc một bộ đồ gợi cảm nhưng không có. Chọn một chiếc áo len cao cổ với những vệt màu sắc, một chiếc quần bò, chải lại tóc, khoác túi, tôi bước ra cửa.
Sự buông thả phiền muộn
Lúc đó đã hơn bốn giờ sáng, tôi đi xuống cầu thang một mình, chậm rãi đi bộ dọc dãy phố, tới nơi đã hẹn.
Bắc Kinh lúc sáng sớm đông đúc hơn tôi tưởng. Có xe bán sữa chạy qua đường, đèn đường rất sáng, không gian cũng rất mới mẻ. Không kịp hỏi mình rốt cuộc đi làm gì, một chiếc tắc xi đã chậm rãi lướt tới cạnh tôi rồi đỗ lại. Anh bước xuống. Một người đàn ông rất sạch sẽ, ngoài ra không có ấn tượng nào khác. Anh khác hẳn lúc trên mạng, rất lịch sự mời tôi lên xe. Mùi thuốc lá nồng nặc trong xe khiến tôi ngất ngây. Tôi mở cửa sổ. Anh hỏi tại sao. Tôi đáp chóng mặt quá. Anh vội thanh minh do căng thẳng quá, vừa hút một điếu thuốc. Tôi cười. Trên đường chúng tôi không trò chuyện. Thậm chí, tôi không dám nhìn anh nhiều. Bầu không khí trĩu nặng khiến tôi càng căng thắng. Tôi chọn một đề tài nhẹ nhàng nói chuyện với anh. Anh luôn cho tôi cảm giác cẩn thận và hướng nội tâm. Mãi cũng tới khu anh ở. Anh nói nhà anh trên tầng mái. Cầu thang tối thui, anh dắt tay tôi, bước từng bước. Tôi có cảm giác được anh cứu thoát khỏi vũng bùn tối tăm. Anh im lặng, như thể chúng tôi quen nhau từ rất lâu. Anh bước từng bước vững chắc. Tôi đi đằng sau. Nghe tiếng bước chân chúng tôi hài hòa, lòng tôi nhẹ nhõm dần, bắt đầu chú ý tới hình dáng trước mặt. Anh cao hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Bờ vai rộng khiến thân hình nom cường tráng. Cuối cùng cũng tới nhà anh, tôi vội vàng buông tay anh ra. Anh mở cửa, bên trong vẫn bật đèn. Là nhà thuê nên đơn giản, trong phòng ngủ chỉ có sa lông và giường. Không biết nên ngồi đâu, tôi ra ngoài ban công đứng. Anh đi tới, vẫn cách một đoạn. Anh nói, có cần dặt túi xuống không. Tôi cười, đúng thế. Rồi đặt túi xuống sa lông, tiện thể ngồi luôn xuống. Anh mở túi của anh, đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Anh đùa, để bên công an có manh mối tìm ra tội phạm. Tôi cũng cười, anh lại giống như lúc trên mạng.
Phòng anh ngập mùi thuốc lá và mùi của người đàn ông độc thân. Giường rất rộng nhưng không có drap bọc. Không biết từ lúc nào, chúng tôi bắt đầu ôm nhau. Anh ôm tôi rất chặt, khiến tôi không thể thở nổi. Tôi kêu, không, không. Miệng tuy nói vậy nhưng cơ thể đã mất phương hướng. Anh ngừng ôm, nhìn tôi dịu dàng. Lúc này tôi mới nhìn kỹ tướng mạo anh. Khuôn mặt vuông vức, đôi mắt sáng long lanh, mày rậm, môi dầy khiến người ta mê đắm. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu cảm giác xa lạ dần tan biến. Thay vào đó là nhục cảm mãnh liệt. Anh ôm nhẹ eo tôi, đôi môi ẩm ướt hôn lên mặt tôi từng tí một. Rồi chúng tôi bắt đầu hôn nhau đắm đuối. Khi lưỡi anh thọc vào miệng tôi, tôi tìm được cảm giác quen thuộc đã xa cách bấy lâu. Cơ thể tôi dần mềm nhũn, nép sát vào anh. Hôn nhau xong, chúng tôi chìm đắm rất lâu, đều không biết phải nói gì. Rồi anh ôm tôi lên. Giường rất to nhưng tấm nệm quá cứng khiến người tôi đau như dần. Chúng tôi ghì xiết lấy nhau, cơ thể tôi trở nên rực lửa. Anh vội vàng cởi quần áo của tôi, xúc động khen người tôi rất đẹp. Rồi đôi môi của anh bắt đầu chuyến du lịch như một con rắn phàm ăn, nuốt trọn thân hình tôi.
Lúc anh sắp đi vào người tôi, tôi chợt nhớ tới bạn trai tôi. cảm giác như anh đang quan sát mọi việc bằng ánh mắt lạnh lùng. Tôi cố sức đẩy anh ra, cự tuyệt. Anh nhìn tôi, gật đầu rất chân thành, nói, không ép em nữa. Rồi anh trở lại bình
