nắm lực lượng khổng lồ ngang nhau.
Đêm qua Kiều Bân đến nơi hẹn trước, đã tức giận, định phẩy tay áo bỏ đi, vấn đề là lợi dụng cơ hội có thể đạt tới hiệu quả lớn nhất.
Cho nên, khi thấy Tả Hữu Nam, Kiều Bân đã điều tra tìm hiểu rõ bối cảnh của anh, tình trạng gần đây.
Cũng vì điều tra qua, vì vậy Tả Hữu Nam và Hàn Phỉ Vũ có quan hệ gì, Kiều Bân rất hiểu rõ.
Mới gặp Hàn Phỉ Vũ, Kiều Bân liền quyết định làm bộ cố ý với cô, mượn điều này khơi lên lửa giận của Tả Hữu Nam, tiếp theo mình tức giận rời đi, để anh có thể hướng Thần Thoại ép nhiều điều kiện có lợi hơn.
Thành công không chừa thủ đoạn, là tác phong nhất trí của Tả Hữu Nam và Kiều Bân.
"Kiều tổng, thật thật xin lỗi! Xin ngài đại nhân đại lượng, bất kể hiềm khích lúc trước." Hàn Phỉ Vũ cúi đầu thấp hơn.
"Hàn tiểu thư, mời ngẩng đầu lên." Kiều Bân dùng giọng nói ôn hòa, "Tôi đồng ý với cô, sẽ cùng Tả tổng giám đốc gặp mặt thương lượng, chỉ là mấy ngày nay hành trình tôi rất kín, sợ rằng không có thời gian , nếu cuối tuần tôi có thể trống một ít."
Nghe anh chịu gặp Tả Hữu Nam, Hàn Phỉ Vũ cao hứng được lập tức ngẩng đầu lên.
"Cám ơn ngài, Kiều tổng! Thật rất cảm tạ ngài!"
Một khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười, Kiều Bân cảm thấy cô cũng rất đáng yêu .
Nữ nhân như vậy lại theo Tả Hữu Nam căn bản không hiểu được thương tiếc người, thật sự thật là đáng tiếc! Chỉ là, cảm giác anh đối với Hàn Phỉ Vũ , cũng chỉ vẻn vẹn dừng ở đây.
Anh đối với phụ nữ, tình yêu đã có sức miễn dịch cao, ví dụ của em gái duy nhất, làm anh chợt biến thành lãnh khốc vô tình, đồng thời, cũng làm anh hiểu được: tình yêu chỉ là một loại độc dược bọc đường .
Cả đời này anh không cần ảo mộng đó, tình yêu không chạm tới được nhưng lực sát thương lại khổng lồ!
Hiện nay thứ đáng giá với anh, chỉ có Kiều thị.
Ngày thứ hai, Hàn Phỉ Vũ đặc biệt đến công ty sớm, bởi vì cô có lời muốn nói với Tả Hữu Nam.
Tả Hữu Nam bình thường đến công ty sớm hơn nhân viên khác, làm thư ký của anh hơn một tháng, điểm này cô rất rõ ràng.
Hàn Phỉ Vũ hít thở sâu một hơi, sau đó gõ gõ phòng Tổng giám đốc.
"Đi vào."
Cô đẩy cửa vào, Tả Hữu Nam không ngẩng đầu lên.
"Tả tổng giám đốc. . . . . ."
" Chuyện gì?" ánh mắt Tả Hữu Nam vẫn khóa ở văn kiện trước mặt anh.
"Kiều tổng giám đốc nói buổi tối Chủ nhật này có thể gặp ngài."
Nghe vậy, Tả Hữu Nam chậm rãi ngẩng đầu lên.
"Anh ta chịu gặp anh?" Trầm giọng hỏi, đồng thời hình ảnh Kiều Bân đối tốt với Hàn Phỉ Vũ nhanh chóng xẹt qua đầu, một ngọn lửa đố kỵ bùng lên trong cơ thể anh
"Đúng vậy."
"Em làm gì?"
Ánh mắt Tả Hữu Nam đột nhiên sắc bén, khiến Hàn Phỉ Vũ có chút khiếp sợ.
"Em không có làm gì." Cô không muốn anh biết, cô lén lút đi tìm Kiều Bân.
Nhưng, Hàn Phỉ Vũ chối bỏ quá nhanh! Càng lộ vẻ cô đang nói dối.
"Em không làm gì, lấy chiến thuật tâm lý nổi tiếng thương giới như Kiều Bân sẽ đồng ý gặp anh nhanh như vậy?" Tả Hữu Nam cười nhạt vài tiếng ."Hàn Phỉ Vũ, em cho a là đứa trẻ ba tuổi?"
"Tả tổng giám đốc. . . . . ." Lời nói dối bị vạch trần, thanh âm Hàn Phỉ Vũ không tự chủ được run lên.
"Em làm gì? Đừng để anh hỏi một lần nữa!" Con ngươi Tả Hữu Nam lạnh lẽo càng ngày càng kinh người, làm Hàn Phỉ Vũ sợ tới mức ngay cả đứng cũng không vững.
Cô càng không chịu nói thực! Tả Hữu Nam càng nhận định, cô lén lút cùng Kiều Bân có bí mật!
"Em không có. . . . . ."
"Em dám nói với anh một câu nói dối nữa xem?"
"Em. . . . . ." Hàn Phỉ Vũ cúi đầu, lại không dám nhìn thẳng ánh mắt của Tả Hữu Nam.
"Em không nói?" Tả Hữu Nam đã không còn kiên nhẫn.
"Em chỉ đi Kiều thị tìm anh ta, khẩn cầu anh ta không nên so đo đêm đó, chỉ như vậy." Mắt thấy Tả Hữu Nam càng không vui, Hàn Phỉ Vũ vội vàng nói chuyện gặp gỡ.
" Chỉ như vậy?"
Rõ ràng , Tả Hữu Nam không tin lời Hàn Phỉ Vũ nói.
" Đơn giản như vậy có thể làm Kiều Bân trong ngoài bất nhất, tác phong cường ngạnh đồng ý chủ nhật gặp anh? Hàn Phỉ Vũ, em cho anh là đầu óc tối dạ?"
Đã nhận định gặp mặt cuối tuần này là Hàn Phỉ Vũ hy sinh nhan sắc đổi lấy, Tả Hữu Nam quả thật bị lửa ghen ép điên rồi!
"Em không có. . . . . ." Cô vội vàng giải thích, "Sự thật chính là như vậy. . . . . ."
"Sự thật? Cái gì là sự thật!" Tả Hữu Nam rống lên, sóng dữ bên trong thân thể đã bành trướng đến điểm giới hạn, "Dám làm phải dám thừa nhận, em dứt khoát đàng hoàng nói cho anh, gặp mặt cuối tuần này là em dùng sắc dụ Kiều Bân đổi lấy!"
"Sắc dụ! ?" Không tin mình nghe được, Hàn Phỉ Vũ kinh ngạc.
"Làm gì kinh ngạc như vậy? Anh chỉ nói những chuyện em làm mà thôi." Cô kinh ngạc, làm lửa giận của Tả Hữu Nam tăng thêm một thùng dầu, khiến anh bức bối hơn.
"Em không có!" Cô dùng lực lắc đầu, chờ mong Tả Hữu Nam đừng hiểu lầm cô.
"Em đến lúc này còn không chịu thừa nhận? Không nghĩ tới công phu mở mắt nói mò của em cũng không tồi ." Anh cười lạnh một tiếng.", nói cho anh biết, biểu hiện trên giường của Kiều Bân như thế nào? Là tốt hơn, hay kém hơn anh?"
"Anh. . . . . . Tại sao lại nói như vậy?" trong hốc mắt Hàn Phỉ Vũ nước mắt cũng không nén được nữa, một giọt lại một giọt rơi xuống."Em chưa cùng Kiều tổng. . . . . . Em không c