nh nữa, Triệu Noãn Noãn đang ở đó ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Xán Xán… sao lại… sao lại có người ngốc như em thê’ hả? Đụng xe biến thành đàn bà?… Ha ha ha ha ha…
Đột nhiên anh dứt cười, ánh mắt họ giao nhau.
- Em khóc sao? – Anh không cười nữa, nhìn thấy mắt cô đỏ lựng, tim đau đớn. Không ngờ cô ngốc này mới vừa kêu khóc… Rốt cuộc cũng là thật. Cô ấy khóc! Cô ấy khóc vì anh! – Đừng khóc! – Anh vội vàng từ trên giường bước xuống, chỗ bị xe va quệt vẫn còn đau, đầu cũng choáng, nhưng anh vẫn ôm trúng cô rất chặt. – Khóc cái gì? Có gì phải khóc chứ? Anh vẫn ở đây mà! Đừng khóc nữa… ngoan nào…
Càng an ủi, người trong lòng anh càng khóc dữ hơn, lúc đầu còn nức nở, dần dần òa lên, Xán Xán như đứa trẻ bị oan uổng khóc tu tu, nước mắt ướt đầm bộ quần áo bệnh nhân, từng giọt rơi lã chã liên tục.
Anh láo toet, láo toet, đồ lừa đảo! Anh… anh làm em sợ chết đi được… hu hu…
- Đừng khóc, đừng khóc… – Anh dịu dàng xoa xoa lưng cô – Anh láo toét, anh láo toét, anh là đổ lừa đảo… ngoan nào đừng khóc nữa mà…
- Tất cả là lỗi của anh… Hu hu hu… – Xán Xán vẫn khóc
Ừ, là lỗi của anh! Đều do anh sai cả! Đùng khóc, đùng khóc nào.- Cứ khóc như thế; anh cũng chẳng biết phải làm gì, cuối cùng anh thì thầm bên tai cô: – Ngoan nào, anh sẽ đền em được không?
Tiếng khóc rốt cuộc cũng yếu đi, cả khuôn mặt vừa khóc não nề ló ra từ ngực anh, mắt híp lại, mũi đỏ ửng, môi càng thảm hơn.
- Đền… thế nào? – Âm thanh đứt đoạn, cơ thể vì khóc dữ quá vẫn chưa hết run rẩy.
Anh chau mày:
- Nói đùa thôi.
Lắm lời! Đúng là đồ láo toét, Xán Xán nổi giận:
- Đùa thế nào? Anh phải đền em chứ!
- Ư ư ư! – Anh dẩu môi, ánh mắt âu yếm như nước hồ thu – Tô Xán Xán, em cưới anh đi!
Vì chỗ nằm trong bệnh viện rất hạn chê’ lại thêm thương tích của Triệu Noãn Noãn không đáng ngại, đến chiều là bác sĩ đồng ý cho về nhà. Xán Xán vốn tưởng Triệu Noãn Noãn không đồng ý nên rắp tâm chuẩn bị mọi lời khuyên giải, kết quả là chưa kịp thuyết phục, anh đã đồng ý luôn.
Vậy là 12 tiếng đồng hồ sau tai nạn xe, Triệu Noãn Noãn ra viện. Xuất viện cùng lúc còn có một nam một nữ bệnh nhân cùng phòng.
- Anh Noãn Noãn, hai người kia lạ quá nhỉ.
Triệu Noãn Noãn tâm trạng râ’t thoải mái, giọng nói cũng vui vẻ hẳn lên:
- Sao mà lạ?
- Sao người đàn ông kia lại như con chim cứ theo sau người phụ nữ vậy?
- Không biết. – Triệu Noãn Noãn nhún vai – Có lẽ người đàn ông đã làm gì đó có lỗi với người phụ nữ.
Rất ít phụ nữ thỏa mãn được khi đang cơn tò mò, Xán Xán càng hiếu kỳ hơn:
- Anh bảo anh chàng ấy đã phạm lỗi gì với cô ấy?
Triệu Noãn Noãn cau mày:
- Xán Xán, em hỏi nhiều thế làm gì?
- Đâu mà! – Xán Xán chớp chớp mắt vẻ vô tư – Linh cảm muốn biết thôi mà, có thể lấy làm đề tài tiểu thuyết đấy chứ.
- Thế thì em viết chuyện anh ta bị đụng xe hóa thành phụ nữ đi. – Triệu Noãn Noãn cười.
Xán Xán đổ mồ hôi:
- Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu? Cũng vì lo cho anh đấy chứ! Anh có biết hôm nay nhận được điện thoại từ bệnh viện em đã căng thẳng thế nào không? Em còn nghĩ rằng anh… – Cô không nói nữa.
- Ngốc thế chứ… – Tim anh mềm ra. Anh tiến đên ôm chặt lấy cô, nhìn đôi môi vì khóc mà sưng mọng, anh cúi xuống, hôn lên.
Nụ hôn này âu yếm gấp bội so với tôi hôm qua, mà hiệu quả cảm xúc lại càng gấp bội, khi anh buông cô ra, đôi mắt cô mơ màng, chân không đứng vững, vẫn nép chặt vào ngực anh. Đạt được hiệu quả đến thê’ Triệu Noãn Noãn vô cùng đẹp lòng: Hai người ôm nhau đứng đó, anh còn muốn cúi xuống hôn nữa, bỗng nhiên cảm thấy có gì khác lạ.
- Xán Xán? Xán Xán! Tô Xán Xán!
- Dạ.- Cô yếu ớt ngẩng lên. – Anh Noãn Noãn… Em thấy.,, nóng quá…
Triệu Noãn Noãn vội vàng áp tay lên trán cô. Hỏng rồi, sốt rồi!
* * *
Mấy ngày liền ăn không đủ, sức đề kháng giảm đáng kể, lại thêm đêm tối nhiễm lạnh và say rượu, Xán Xán đổ bệnh. Bệnh viện khốn khổ vừa tiễn được một bệnh nhân thì lại đón vào một bệnh nhân. Bệnh nhân này bệnh tình không dễ dàng thuyên giảm như bệnh nhân bị thương ngoài da Triệu Noãn Noãn. Xán Xán nằm một lèo ba ngày.
- Xán Xán! – Cửa phòng bật mở, bà mẹ xông vào trước. – Giời ơi con ngốc này! Ai bảo con không ăn hả, giờ thì hay chưa, ốm thế này rồi – B
à mẹ miệng thì trách cứ nhưng ánh mắt tỏ ra rất đau lòng.
- Mẹ, con xin lỗi. – Xán Xán nói, giọng phều phào.
- Được rồi, được rồi, mẹ không trách con đâu. – Trông thấy con gái ra nông nỗi này, bà mẹ còn lòng dạ nào trách cứ nữa. – Con cũng thật là, hẹn hò kiểu gì thế. – Bà nhìn sang Triệu Noãn Noãn ngồi bên, mắt ánh lên. – Thì ra hẹn nhau ở bệnh viện hả!
Xán Xán đỏ mặt:
- Mẹ„ mẹ nói gì thê’..
Con gái phản ứng thế càng khẳng định điều bà mẹ đoán thầm, bà cười ha ha nhìn sang Triệu Noãn Noãn đánh tiếng:
- Noãn Noãn này! Cô ngôc nhà mình lần này lại làm phiền anh đấy.
Triệu Noãn Noãn cũng lúng ta lúng túng:
- Mẹ ơi, mẹ đừng nói thế, chăm sóc Xán Xán… – Anh nói rồi không ngăn được ánh mắt nhìn sang Xán Xán. Hai mắt nhìn nhau, đều ửng đỏ lên mặt – Chăm sóc cô ấy là việc con nên làm mà.
- Nên chứ! Nên chứ! – Bà mẹ nhất thời cười hết cỡ – Con cứ tiếp tục chăm sóc nó đi, mẹ đi rửa ít hoa quả cho ha