Triệu Kỳ theo lời hắn nhẹ nhàng nói.
“Hả?” Tần Nghị khó hiểu
nhìn nàng.
“Tôi không giống sao,
cùng với anh có quan hệ mập mờ?” Triệu Kỳ nhìn hắn, hảo tâm giải thích rõ ràng
cho hắn hiểu, “Lý Hạo cùng Hồ thư ký, tôi và anh, giống nhau, trước hôn nhân
không chung thủy. Tính ra, tôi và anh ấy kẻ 8 lạng người nửa cân. Cho nên, nếu
không có gì khác nhau thì tính toán gì. Mở một mắt, nhắm một mắt, mặc cho ngày
trôi qua, lùi một bước trời yên biển lặng.”
“Như vậy sao được!” Tần
Nghị cố chấp, “Các người không thể như vậy! Các người căn bản không có tình
cảm, sao có thể tùy tiện quyết định kết hôn?”
“Tôi vất vả lắm mới tìm
được một nam nhân tình nguyện vì nhà tôi mà đầu rơi máu chảy, vì sao phải buông
tha?” Triệu Kỳ châm biếm lại, “Hơn nữa, tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng. Tôi
cùng anh ấy ở cũng một chỗ nhiều năm, sớm đã bồi dưỡng tình thân. Nếu không có
tình yêu, tình thân là đủ!”
Cô ấy còn muốn cùng Lý
Hạo bồi dưỡng tình yêu? Vậy hắn cùng cô ấy là cái gì?
“Thế còn anh? Em coi anh
là gì?” Tần Nghị bi phẫn chất vấn.
"Bạn tình."
Triệu Kỳ lạnh lùng phun ra hai chữ.
"Bạn… Bạn
tình." Hai chữ này nói xong, Tần Nghị như sụp đổ.
"Bằng không, còn có
thể là gì?" Triệu Kỳ nhẹ nhàng cười, như thể phun ra một loạt đạn găm
thẳng vào trái tim của Tần Nghị, "Hiện tại, chúng ta không có quan hệ gì,
còn ở trên giường quan hệ. Mỗi lần quan hệ là một đêm, nhiều lần quan hệ, không
phải kêu là bạn tình sao?"
Khẽ liếm liếm môi, tán
thưởng nhìn hắn: "Không thể không thể thừa nhận, mười mấy năm, kỹ thuật
của anh thật điêu luyện."
'"Bạn tình. Bạn
tình … Cô ấy nói tôi là bạn tình… Cô ấy lại nói tôi là bạn tình…."
Nam nhân thất tình ngồi
xổm một góc, điên cuồng uống rượu, lẩm bẩm.
"Thôi nào, không
phải là hai chữ đơn giản sao? Chút khinh địch nhỏ nhoi như thế đánh gục Tần đại
thiếu gia rồi sao?" Nam nhân anh tuấn lãnh khốc hai tay ôm ngực, ngồi ở
trên ghế xoay cao nhìn xuống nam nhân hồn siêu phách tán nói.
Trong góc tối nam nhân
như một oan hồn chậm rãi ngẩng đầu, liếc hắn một cái, hơi thở bạc nhược nói:
"Có thể không đả kích sao? Mười hai năm hôn ước, kết quả là, cô ấy nói tôi
là bạn tình của cô ấy!.... Cô ấy đem ta làm gì? Giấy vệ sinh sao? Dùng qua liền
vứt bỏ?"
"Giấy vệ sinh chỉ
dùng một lần, còn cậu là dùng nhiều lần mà. Hơn nữa dùng một lần hay dùng mười
hai năm nay, đảm bảo chất lượng cũng đủ tốt, cậu nên thỏa mãn." Nam nhân
lãnh khốc cầm chén rượu nhẹ nhấp một ngụm, miễn cưỡng nói.
Đang buồn bực trong lòng
Tần Nghị không có tâm trạng nghe hắn liên miên cằn nhằn, hắn đắm chìm trong tâm
trạng của mình, mỗi ly rượu là một lần xót xa cho thân mình.
Ngửa đầu, nâng chén rượu
cuối cùng rót vào miệng, hắn đột nhiên ném vỡ tan chiếc ly, sau đó nhảy dựng
lên, giống như một con gà chọi nhảy vọt tới bên nam nhân lãnh khốc, níu chặt
vạt áo của hắn, lớn tiếng hỏi: "Cậu nói đi, nói đi, tôi có gì thua kém?
Cậu nói xem, tôi có gì không so bì được với hắn? Cậu nói đi, vì lý do gì mà cô
ấy kiên quyết chọn Lý Hạo kết hôn? Cậu nói đi, nói đi, cả tiểu nha đầu cũng ở
một bên với chúng! Tôi tứ cố vô thân ! Cậu nói đi nói đi…"
Nói nói… Không nói tôi sẽ
đánh cậu.
Nam nhân lãnh khốc khẽ
khinh động vẻ mặt.
Cậu có gì thua kém? Cậu
tứ cố vô thân? Vậy cậu nghĩ tôi thì sao? Tuy rằng tôi luôn giúp đỡ cậu, nhưng
cũng không ít lần cậu coi tôi như đồ bỏ đi? Trả lại cho cậu đó, cậu không có
chút gì cảm tạ ta, mà có chuyện gì ủy khuất đều chạy tới, thậm chí lấy rượu đầu
độc ta?
Hơn nữa, vừa mới ngay tại
đây lại còn đập vỡ ly uống rượu !
Đẩy hắn ra, nam nhân lãnh
khốc lạnh lùng nói: "Mặc Mặc phản bội cậu, đó là chuyện bình thường. Khi
cô bé năm, sáu tuổi, ngày nào cậu cũng cho ăn bánh bao, sau đó mặc cô bé khóc
lóc vẫn đẩy tới Triệu gia một thời gian, cậu hiểu chưa."
"Không có cách nào
khác! Tôi đâu biết chăm sóc tiểu hài tử!" Tần Nghị mềm nhũn ghé vào bàn
làm việc, tôi đã làm hết sức tôi có thể làm rồi."
"Cho nên tôi nói,
đáng đời cậu." Nam nhân lãnh khốc vui sướng khi thấy người gặp họa.
"Này, cậu có phải
anh em của tôi không đấy?" có cần thiết nói những lời như thế ? Tần
Nghị trừng hắn.
"Hảo hảo, không nói
nữa!" Nam nhân lãnh khốc vỗ vỗ vai hắn, lấy trong tủ rượu một chai XO, mở
nắp bình, rót đầy một chén cho Tần Nghị, "Nào, uống rượu uống rượu !
Anh em ta mượn rượu giải sầu."
"Aizz, nâng chén
tiêu sầu càng sầu thêm." Tần Nghị thở dài một hơi, nói như đọc thơ.
Tay cầm bình rượu của nam
nhân lãnh khốc run lên, thiếu chút nữa tự tay làm bể một bình rượu quý.
Người này, thật sự bị
những đả kích liên tiếp khiến cho đầu óc không bình thường sao?
"Minh nguyệt kỷ thì
hữu, bả tửu vấn thanh thiên!"*
("Mấy lúc có trăng
thanh? Nâng chén hỏi trời xanh!". Một câu thơ trong bài "Thủy Điệu
Ca" của Tô Đông Pha)
Nam nhân thất tình tiếp
tục rung đùi đắc ý phì ra một câu thơ, nâng cao chén rượu lên trước chùm đèn thạch
anh treo trên trần nhà hào hùng nói, "Cạn ly!"
Nói xong, uống một hơi
cạn sạch.
Thật sự điên rồi.
Nam nhân lãnh khốc lắc
đầu không nói gì.
"Uy, rượu đâu? Ông
chủ