ta hỏi thật đó. »
« Ta cũng trả lời thật mà. »
« Thực xin lỗi, chúng ta qua bên này nói chuyện 1 chút » Quan Chi Yên đột nhiên quay đầu hướng nhân viên trả lời, sau đó kéo bạn mình đến 1 góc « Bách Huệ, ngươi xác định Tán
Lâm có tiền đến [bao nhiêu cũng được'> sao ? »
« Nhẫn kết hôn chỉ mua 1 cái, nếu còn phải vì tiền mà tính toán chi ly không phải thật làm mất vui sao ? » Dương Bách Huệ tỏ vẻ.
« Nhưng cũng phải theo khả năng làm được nha. »
« Yên tâm, tác phẩm mới đây của
hắn đột nhiên rất đắt hàng, không chỉ có tiền nhuận bút gia tăng thêm
không ít, tiền xuất bản cũng thu về nhiều hơn trước. Ngươi không cần
phải thay hắn lo lắng. » Tề phú hào, Tề đại ca, đại thiết kế sư, lễ cho
phù dâu của ngươi tốt nhất cũng phải lớn 1 chút nha, nếu quá nhỏ ta
không tha cho ngươi !
« Bách Huệ, đặt tiệc cũng cần dùng rất nhiều tiền, ngươi không lo lắng đến điểm này sao ? »
« Ây da, tóm lại chúng ta cứ lấy ra những cái mình thích trước đã, còn về vấn đề giá tiền thì đến cuối
cùng có thể xem xét lại là được. Đi, chọn trước nói sau, dù sao cũng
không có người quy định chọn rồi thì nhất định phải mua. » Dương Bách
Huệ kéo nàng trở lại quầy.
Quan Chi Yên bất đắc dĩ nhìn người bạn này liếc mắt 1 cái, thôi thì cứ chiều theo ý cô nàng cũng được.
Tia sáng lấp lánh ánh lên từ cặp nhẫn kim cương làm cho người ta động tâm, Quan Chi Yên bất giác chú ý
đến, cẩn thận chọn ra 2 cặp.
« Mang vào thử xem nào. » Dương Bách Huệ nhìn nàng nói.
Nàng trừng mắt nhìn, ban đầu tỏ vẻ mờ mịt, lập tức bật cười thành tiếng.
« Ngươi đang nói cái gì vậy, muốn mang thử cũng nên là ngươi chứ sao lại bảo ta thử ? » Nàng cười cười từ chối.
« Tay ngươi thon dài như vậy,
mang vào nhất định rất đẹp, ta muốn ngươi mang thử cho ta xem thôi. »
Dương Bách Huệ hăng say lộ rõ nói « Được rồi, mang thử xem nào, dù sao
thử cũng đâu có mất tiền. »
« Bách Huệ, ngươi thật là…… » Quan Chi Yên nhịn không được liếc nhìn nhân viên phục vụ của cửa hàng l cái, có chút xấu hổ.
« Vị tiểu thư này nói đúng đó,
mang thử không mất tiền, tiểu thư cứ đeo vào xem. » Nhân viên cửa hàng
mỉm cười, tính tình hảo tốt cổ vũ nàng.
« Ngươi thấy không, người ta là
nhân viên còn nói như vậy, ngươi liền đeo vào cho ta xem nào. » Dương
Bách Huệ nóng ruột nói nàng.
Không còn cách nào khác, Chi Yên đành phải ứng theo yêu cầu của mọi người mang nhẫn đeo vào ngón áp út.
Nhẫn cưới nha, cả đời này có 1 ngày nàng sẽ đeo nó sao ? Nàng kinh ngạc nhìn chiếc nhẫn trên tay.
« Thế nào, lớn nhỏ vừa vặn chứ ? » Dương Bách Huệ hỏi.
« Vừa vặn. » Nàng hoàn hồn trả lời.
« Đưa ta xem xem. » Dương Bách
Huệ đem tay nàng kéo tới, cẩn thẩn xem xét kỹ lưỡng 1 chút « Viên kim
cương này không phải là nhỏ quá đấy chứ ? »
« Không đâu, ta cảm thấy rất cân xứng vừa vặn, thanh tú rất đẹp a. » Quan Chi Yên nhìn nhẫn trên tay nói.
« Cái này mấy carat ? » Dương Bách Huệ hỏi nhân viên cửa hàng.
« Đại khái khoảng 0.5 carat. »
« Không được, ít nhất cũng phải 1 carat. » Dương Bách Huệ nhíu mày nói « Tiểu thư, loại này có đính viên 1 carat không ? »
(Nếu ta mà là BH, hô 3 hay 5 carat lun…chi mà có 1 carat trời…TT.TT vẫn nhỏ xíu à…>.<)
« Có. Các ngươi muốn xem qua không ? » Nhân viên cửa hàng tỏ vẻ thân thiết.
« Tốt. » Dương Bách Huệ gật đầu nói.
« Bách Huệ, ngươi thật có nhiều tiền mua nhẫn như vậy sao ? » Chi Yên vẫn như cũ cảm thấy không ổn.
« Xem thử cũng không phải mất tiền a. » Dương Bách Huệ lại mang lý lẽ không cần tiền lý luận.
Quan Chi Yên chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
« Đây, trước đem chiếc này đổi
lấy viên cỡ lớn hơn mang lại đây. » Thừa dịp nhân viên cửa hàng đi lấy
chiếc nhẫn khác, Dương Bách Huệ cầm tay nàng ra 1 chỗ khác chọn 1 chiếc
nhẫn kim cương đeo vào tay nàng.
« Ngươi không cần lại phải dùng tay ta để thử, nhẫn này là ngươi muốn đeo nha. » Chi Yên cảm thấy dở khóc dở cười.
« Ta biết. Ta sẽ thử, nhưng
trước đó ngươi phải mang vào cho ta xem đã. » Không để ý tới phản ứng
của nàng, Dương Bách Huệ còn thật sự xem kỹ chiếc này trên tay nàng, sau đó – « Ta cảm thấy chiếc này so với chiếc kia có vẻ đẹp hơn, chỉ có
điều vẫn là viên kim cương quá nhỏ. »
Quan Chi Yên đã không muốn nói gì nữa.
« Tiểu thư, kiểu này có viên lớn hơn 1 chút không ? » ngay khi nhân viên quay lại nàng liền hỏi.
« Hình như có, ngươi chờ 1 chút
ta sẽ đi tìm thử xem, đây là chiếc nhẫn cùng kiểu với chiếc kia, 1
carat, các ngươi xem thử xem. » nhân viên cửa hàng tỏ thái độ siêu tốt.
« Cám ơn. » Dương Bách Huệ nhếch miệng nói, lập tức lấy chiếc nhẫn Chi Yên đang đeo ra và thay vào chiếc 1 carat này « Ngươi cảm thấy thế nào ? » Nàng ngẩng đầu nhìn hỏi.
« Cũng không tệ lắm. » Quan Chi Yên nhìn ngón tay đeo nhẫn trả lời.
« Cái chính là so với cái trước thì cái nào tốt hơn là được rồi. » Dương Bách Huệ chỉ vào cô bạn của mình giơ ra 2 chiếc nhẫn.
« Quan trọng là ngươi thích, không phải là ta thích, Bách Huệ. » Quan Chi Yên nhịn không được nhắc nhở nàng.
« Ta không phải mới nãy đã nói
rồi sao ? Con mắt của ngươi so với ta nhìn tốt hơn, ngươi thích, ta
đương nhiên cũng sẽ thích. » Tề phú hào,