hòng hội nghị thì có thể chứa đến
ba mươi người dự, lại có camera đặt ở cuối phòng.
Lúc này đã là rạng sáng một chút, trong
phòng làm việc của công ty vẫn đang có sáu con người đang nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính đang không ngừng nhảy số, Từ Á Phu cũng là một
trong số đó.
Tất—từ chỗ cánh cửa vang lên thanh âm mở cửa, cửa chính xoát một tiếng mở ra, Niếp Huân mang theo đồ ăn khuya từ cửa đi vào.
Anh vẫn ăn mặc quần áo vẫn giống như mọi
khi, áo sơ mi với quần bò nhẹ nhàng tiện lợi, không hề giống với người
quản lý tài chính nắm trong tay hàng triệu tiền đầu tư, ngược lại giống
như là một nghiên cứu sinh đại học, hơn nữa trên bộ mặt hắn còn là một
khuôn mặt bình thường không có vẻ gì là kinh khủng như vậy, hơn nữa cặp
kính trên mắt lại che đi phần nào mâu quang sắc bén thông minh.
“đồ ăn khuya để ở đây, ai muốn ăn thì tự đến lấy nha.”
Anh đem đồ ăn đặt ở trên bàn giữa phòng, ở
đấy còn có để một quả trứng gà chưa ăn hết, cùng với hai ly cà phê sủi
bọt đã nguội lạnh. Anh cầm lấy một ly, xoay người đi vào văn phòng riêng của mình.
Bên trong căn phòng vẫn là một mảnh im lặng không tiếng động, mọi người chăm chỉ làm việc, không ai để ý đến anh.
Đây là đội ngũ nhân viên của Niếp Huân, chuyên tâm, còn thật sự trời có
sụp xuống cũng không quan tâm.
Rạng sáng 2h, Từ Á Phu đói khát đứng dậy đi đến chỗ bàn kiếm cơm ăn, hắn cầm lấy cái hamburger cùng một ly côca đi
trở về chỗ ngồi cũ vừa ăn vừa nhìn màn hình.
Hôm nay, cổ phiếu ở bên thị trường tài
chính Mỹ thật sự không thấy tiến chiển gì, mọi người đều đang chờ đợi ,
nửa điểm tiến công cũng không có, thật sự là chán nản.
Ngây ngốc một chút, hắn đột nhiên nhớ tới
cái gì đó đem ánh mắt chuyển về văn phòng lão đại. bên trong lộ ra ánh
sáng chứng tỏ lão đại có đến! có chút đăm chiêu lo lắng, hắn cầm lấy
thức ăn khuya của mình đứng dậy đi qua đó.
Cốc cốc—gõ cửa trước hai tiếng sau lại trực tiếp đẩy cửa mà vào.
“lão đại.” hắn giương giọng kêu lên, sau đó đóng cửa lại.
Niếp Huân ngẩng đầu nhìn hắn, nhếch miệng cười: “hôm naycổ phiếu bên Mỹ không có gì thú vị đúng hay không?”
Từ Á Phu bất đác dĩ gật đầu.
“có việc sao?” hắn hỏi.
“hoàn hảo. có việc tìm tôi.?” Niếp Huân mỉm cười đáp lại.
Hắn gật đầu. “có chuyện riêng.”
Niếp Huân khinh hạ mày liễu, tháo kính mắt trên mũi xuống, đem thân thể dựa vào lưng ghế phía sau nhìn hắn.
Từ Á Phu chủ động tìm một cái ghế ngồi
xuống. hắn cắn một miếng hamburger, một bên nhai nuốt kỹ một bên suy
đoán nên bắt đầu nói từ đâu cho tốt.
“lão đại, anh có nghĩ tới chuyện kết hôn chưa?” hắn hút một ngụm cooca nuốt vào bụng, thong thả mở miệng hỏi.
“tôi nghĩ việc tư này là phải hỏi cậu chứ không phải hỏi tôi.” Niếp Huân lại hạ mày.
“lão đại, cô ấy biết chúng ta đem cô ấy ra làm đề tài giải trí.” Từ Á Phu bất đắc dĩ thở dài.
“cho nên?” khinh sửng sốt, vẻ mặt biểu tình hoài nghi. Á Phu sẽ không nói với anh, muốn anh phải chịu trách nhiệm
đi? Nếu không, vừa rồi vì sao hắn lại nhắc đến chuyện kết hôn?
“cô ấy muốn cùng anh gặp mặt.”
“chỉ có gặp mặt đơn giản như vậy sao?” đáy mắt anh hiện lên một chút tinh quang nghi ngờ.
Từ Á Phu nhịn không được lộ ra vẻ mặt, anh cũng không cần phải lộ ra biểu tình như vậy.
“cô ấy thực sự có mục đích, bất quá lấy—“
“mục đích gì? Sẽ không phải muốn tôi cưới cô ấy chứ?” Niếp Huân đánh gãy lời hắn đoán.
Thâm thúy! Có đủ thần. hắn trợn to hai mắt: “lão đại, nói thật đi, anh có thuật đọc tâm đúng không?”
“cô ấy thực sự muốn tôi vì đem cô ấy ra làm đề tài giải trí nên bắt tôi cưới cô ấy?” hai mắt sáng lên, vẻ mặt biểu
tình cảm thấy hứng thú. Người phụ nữ này quả nhiên rất thú vị!
“mặc dù không gần cũng chẳng xa. Cô ấy thực sự cũng có ý niệm này trong đầu, nhưng mà hai người phải gặp nhau rồi
mới có cơ sở đưa ra quyết định.” Từ Á Phu thở dài nói.
Niếp Huân nghe vậy cười khẽ. Cảm tính của
cô còn phải gặp qua anh, đánh giá diện mạo bề ngoài cùng cá tính của
anh, mới có thể quyết định anh có xứng hay không xứng đáng với cô?! Thật sự là thú vị.
“thực xin lỗi, lão đại. cô ấy thật sự là
không coi ai ra gì, cho dù bình thường cô ấy luôn có đám công tử nhà
giàu chúng tinh cùng nguyệt theo đuổi, nhưng cô ấy cũng không thể đánh
đồng anh với bọn chúng như thế, thật không có ánh mắt.” Từ Á Phu thanh
âm áy náy nói.
“không sao. Tôi cũng cảm thấy tò mò, cô ấy
có nhiều đại phú hào nhiều tiền theo đuổi như vậy, vì sao lại động não
nghĩ đến tôi?” trong mắt hắn lóe lên quang mang thú vị.
“về điểm này, hẳn có thể nói ra chê cười
đi.” Hắn tổng cảm thấy Hà Xảo Tình giống như nữ nhân nắm quyền trong
tình yêu, có thể sống bình an đến tận bây giờ cũng coi như một loại phúc phận đi.
“nha?” Niếp Huân cảm thấy hứng thú chờ nghe.
Từ Á Phu than nhẹ một hơi, liền đem tất cả những gì Joe đã nói, nói hết thảy toàn bộ ra.
Niếp Huân sau khi nghe vậy, rốt cuộc nhịn không được cất tiếng cười to lên.
Chồng tôi thật thông minh? Nữ nhân này thật sự là rất thú vị, đáng giá gặp mặt cô một lần. tuy rằng, anh chưa từng
nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng cũng không kiên trì ôm chủ nghĩa độc thân suốt đời,
