Chồng Ngốc Của Tôi

Chồng Ngốc Của Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325472

Bình chọn: 8.5.00/10/547 lượt.

ngực rồi từ từ nằm xuống giường.

“Vậy bao giờ cục cưng mới ra đời?” Bĩu môi tỏ ý không vui, anh quyết định sẽ không thích cục cưng trong bụng Nhung nhung, bởi vì nó mà anh không thể chơi cùng Nhung nhung nữa.

Dựa vào lòng anh, nghe tiếng tim đập rộn ràng của anh, cô khẽ nói: “Vẫn còn mấy tháng nữa...”

“Nó ra đời, anh sẽ không chơi cùng nó đâu.” Giọng nói làm nũng như trẻ con.

Tựa đầu trong lòng anh, cô dịu dàng hỏi: “Vì sao vậy?”

“Nó cứ quấn lấy Nhung nhung làm cho Nhung nhung không thể chơi với anh.”

Bày ra vẻ mặt như đứa trẻ bị người ta lấy mất món đồ chơi yêu thích, anh ôm cô càng thêm chặt hơn.

“Nhung nhung là của anh.”

“Nó là con anh mà.” Ha ha, về sau chắc anh sẽ bắt nạt con mình mất.

“Anh chỉ cần Nhung nhung, không cần cục cưng.” Đây là sự kiên định của anh.

Anh hoàn toàn không biết, nếu không phải do anh chăm chỉ cầy cấy thì sẽ

không có cục cưng trong bụng cô.

“Ừm....” Mệt mỏi quá.

“Vậy Nhung nhung cũng chỉ có thể cần anh, không thể cần cục cưng đó.” Anh

cho rằng đó là tất nhiên, anh chỉ cần nhung nhung vậy nhung nhung cũng

chỉ có thể cần anh, không thể cần những người khác nữa.

“Vậy sẽ

chẳng ai cần cục cưng rồi.” Cô mỉm cười, anh luôn đáng yêu như thế,

nhưng nếu cô đồng ý chỉ cần một mình anh thì cục cưng của bọn họ không

phải sẽ quá đáng thương sao.

Khẽ nhíu mày, anh cố tưởng tượng ra hình ảnh sẽ chẳng có ai cần cục cưng nữa.

“Vậy, nó...hình như...vô cùng đáng thương...”

“Đúng vậy, một mình nó sẽ vô cùng đáng thương.” Gật gật đầu, ngáp một cái, cô thật sự buồn ngủ rồi.

“Vậy...” Phải làm sao bây giờ.

“Em buồn ngủ...” Để mình anh phiền não đi, cô không muốn để ý đến anh đâu. Ha ha, đôi khi bắt nạt anh một chút cũng không tệ.

“Ừ, em ngủ đi.” Duỗi cánh tay còn lại chưa bị cô gối ra, anh vỗ nhẹ lưng cô.

“Ừm...”

Chỉ một lát sau, cô đã chìm vào giấc ngủ. Thế nhưng, người nằm bên cạnh cô

thì không ngủ ngon được như thế, anh còn đang bận suy nghĩ vấn đề cô đưa ra.

Nhung nhung nói một mình cục cưng sẽ rất đáng

thương...Vậy...Nhưng anh lại không muốn ai cướp mất Nhung nhung...Nhung

nhung chỉ có thể là của một mình anh...Làm sao bậy giờ đây...Đem cục

cưng đưa cho người khác thì nó sẽ không cô đơn nữa...Thế nhưng...Nhung

nhung có tức giận hay không...Thật đau đầu...Anh không hề muốn Nhung

nhung giận...(đáng yêu quá!)

Ôm lấy Kiều Nhung Ngọc đã tiến vào

mộng đẹp, Phong Vũ Vọng lại chẳng thể xoay người nên đành phải giữ

nguyên tư thế cũ. Suy nghĩ đến hơn nửa đêm, rốt cục anh cũng không thể

cưỡng lại được tiếng gọi của Chu công, trầm trầm tiến vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, Mạnh Triết liền gọi điện thoại cho người bạn thân làm cảnh sát của mình.

"A lô? Ai vậy?" Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng gầm nhẹ đầy ngái ngủ. Mẹ nó, cô vốn không ngủ ngon giấc lại còn bị quấy rầy lúc sáng sớm nữa, có phải tên đó chán sống rồi không?

"Mạnh Triết." Nghe được

tiếng gầm quen thuộc, anh khẽ mỉm cười rồi trực tiếp báo tên. Chỉ có

điều, nếu cô nghe được tên của anh thì chắc sẽ càng không vui.

Quả nhiên, ở đầu dây bên kia, người đang mất kiên nhẫn gầm nhẹ liền biến thành vô cùng tức giận rống to.

"Con bà nó, Mạnh Triết, cái đồ xấu xa này, làm gì mà sáng sớm đã gọi điện

thoại cho tôi hả?" Cái tên gian thương kia, mỗi lần gặp đều làm cô điêu

đứng, cô nghe thấy giọng anh ta mà vui mừng mới là lạ đó.

Anh đưa điện thoại ra xa một chút để tránh cho lỗ tai gặp họa. Đợi đến khi cô dừng lại, anh mới đưa điện thoại lại gần.

"Cô nhóc Tiểu Ưu, tôi không phải là tên xấu xa."

Hàn Ưu mặc kệ anh, tiếp tục mắng: "Đồ xấu xa, tôi đã bảo anh bao nhiêu lần

rồi, không được gọi tôi là cô nhóc Tiểu Ưu. Tai anh bị điếc hay biến

thành ông già ngốc rồi, nghe không hiểu tiếng người à?" Tên gì mà xấu

hoắc, Mạnh Triết là đồ đại xấu xa.

"Thân là cảnh sát nhân dân,

sao cô lại mắng chửi công dân lương thiện như vậy chứ!" Mặc dù có chuyện quan trọng nhưng anh vẫn không quên trêu chọc cô một chút.

"Tôi

khinh, anh mà gọi là công dân lương thiện thì mọi người trên thế giới

này đều thành thiên sứ hết rồi!" Cô khinh thường nói. Có lẽ anh ta thật

sự rất đẹp trai, nhưng trong mắt cô, anh chỉ là một tên đại xấu xa mà

thôi.

"Cô nhóc Tiểu Ưu, tôi nhớ số của cục trưởng các cô là..."

Lại dám nói anh như thế, ha ha, xem ra lâu rồi anh không quan tâm đến cô nên cô đã quên mất thủ đoạn của anh rồi.

"Rốt cuộc là có chuyện

gì?" Vội sửa lại thái độ nói sang chuyện khác, cô không muốn mới sáng

sớm đã bị thủ trưởng phê bình đâu. Lần trước, cũng chỉ vì cô hơi tỏ thái độ một chút mà anh ta dám gọi điện trực tiếp cho cục trưởng tố cáo cô,

hại cô bị cục trưởng mắng suốt ba tiếng liền.

Anh khẽ nhếch khóe miệng nhàn nhạt cười.

"Có chuyện muốn nhờ cô giúp." Anh vẫn không hề quên mục đích cuộc gọi này.

"Hơ, không phải anh rất vạn năng sao? Sao lại cần tôi giúp chứ?" Mới vừa

nhẫn nhịn chưa được một phút, cô lại chứng nào tật nấy, lập tức châm

chọc anh.

"Tôi thấy tôi nên mời thẳng cục trưởng của các cô giúp đỡ thì tốt hơn." Anh lập tức có biện pháp trị cô.

"Được rồi, được rồi, có chuyện gì cứ nói thẳng đi."

Nói


XtGem Forum catalog