là trưởng bối của Lâm Nguyệt Nha.
"Nguyệt Nha, xin chào, chú tên Tô Y Đường là bạn của ba cháu, rất hân hạnh được biết cháu."
Lâm Nguyệt Nha mở to mắt tỉ mỉ đánh giá Tô Y Đường vài lần, trên khuôn mặt ngăm đen nở rộ 2 lúm đồng tiền nhỏ, " Chú Đường, Nguyệt Nha rất thích chú nha!"
"Ha ha, đây mới đúng là con gái của tôi, thật nhiệt tình!" Lâm Ân Tùng hãnh diện mà vui vẻ đến không thể ngừng được, thân là một người cha, mọi hành động tiếng nói trong mắt ông đều cực kỳ đáng yêu, con gái của ông là bảo bối giỏi nhất thế giới.
Tô Y Đường lại thấy cô gái nhỏ thú vị lấy tay xoa xoa đỉnh đầu của cô, lòng bàn tay dịu dàng cọ xát những sợi tóc
Lâm Ân Tùng cứ hai, ba năm lại có cơ hội quay về Đài Bắc, cùng trường đại học báo cáo kết quả nghiên cứu, năm ấy Lâm Nguyệt Nha được tám tuổi lại một lần nữa được gặp Tô Y Đường.
Lâm Ân Tùng bận rộn việc nghiên cứu, nhờ Tô Y Đường chăm sóc Lâm Nguyệt Nha nửa tháng, mỗi ngày ăn cơm với bé, dạy bé học phụ đạo, trong thời gian hai tuần, Lâm Nguyệt Nha và Tô Y Đường vô cùng thân thiết, suốt ngày một câu 'chú Đường', hai câu cũng 'chú Đường', kêu đến Lân Ân Tùng cũng phải ghen tị.
Đến lúc chia tay, Lâm Nguyệt Nha ôm cổ Tô Y Đường khóc nức nở, bé và ba đều thích chú Đường, muốn lần sau sẽ về Đài Bắc sớm chút để ghé thăm chú.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã bốn năm, lần trở về Đài Bắc này thì Lâm Nguyệt Nha được mười hai tuổi, trong bốn năm nay cô thường viết thư cho Tô Y Đường, vui vẻ kể về cuộc sống của cô ở Châu Phi.
Tô Y Đường đến sân bay đón Lâm Ân Tùng và con gái ông, cùng đi với anh còn có bạn gái của anh là Bành Trân Trân.
Lâm Nguyệt Nha từ xa nhìn thấy Tô Y Đường, lập tức bỏ lại hành lý của cô mà chạy thật nhanh, dùng sức nhào vào Tô Y Đường, ôm cổ và hôn anh, "Chú Đường, con rất nhớ chú, rất rất nhớ chú nha!
Lâm Ân Tùng bị phơi nắng ngâm đen cũng đang bước tới đây, ngượng ngùng gãi đầu, "Con gái tôi lớn như thế rồi, mà vẫn nhiệt tình như vậy."
"Nguyệt Nha đã lớn rồi." Tô Y Đường vẫn giống như vài năm trước, xoa tóc Lâm Nguyệt Nha bay tán loạn.
Mà tóc Lâm Nguyệt Nha lại rất dễ bị rối, chỉ mới xoa vài cái tóc đã rối thành một nùi, Lâm Nguyệt Nha dậm chân kháng nghị, nhưng cánh tay vẫn lôi kéo Tô Y Đường, cười vui vẻ đến lộ ra đôi mắt hình trăng khuyết và hai má lúm đồng tiền.
"Anh Lâm, Nguyệt Nha, xin giới thiệu với hai người, đây là bạn gái của tôi tên Bành Trân Trân." Tô Y Đường mỉm cười giới thiệu cô gái đứng ở kế bên cạnh cho Lâm Ân Tùng và con gái của ông biết.
"Chú em, ánh mắt thật tốt!" Lâm Ân Tùng đánh Tô Y Đường một cái, Bành Trân Trân là mẫu tình nhân trong mộng của đàn ông, tóc dài mắt to, tinh tế dịu dàng, rất có gia giáo và kiên nhẫn đứng cạnh Tô Y Đường.
"Nguyệt Nha, kêu thím đi." Lâm Ân Tùng đẩy nhẹ con gái đang đứng không có phản ứng ở kế bên.
Lâm Nguyệt Nha như bị thiên lôi đánh tới với vẻ mặt tuyệt vọng, Chú Đường có bạn gái rồi.
"Chú Đường có bạn gái rồi" Những lời nói này lập tức xuất hiện ở trong đầu của Lâm Nguyệt Nha, lúc này cô còn không biết vì sao khổ sở và tuyệt vọng lại đến, cô cũng không che dấu tâm tình của mình, dùng biểu tình muốn khóc nhìn Tô Y Đường.
Bành Trân Trân có thể được Tô Y Đường ưu ái, trừ bỏ diện mạo của ả, còn có sự thông minh, ả liếc mắt một cái liền nhìn ra cô bé trước mắt đang suy nghĩ gì, ả bước tới bên cạnh bạn trai, đưa tay sờ sờ đầu Lâm Nguyệt Nha, "Thật là một cậu bé đáng yêu."
"Tôi không phải là cậu bé, tôi là con gái." Lâm Nguyệt Nha mười hai tuổi nói được tiếng Trung khá tốt, cô lớn tiếng nói ra những lời đó, khiến song phương không biết nói sao, làm hai người đàn ông và một phụ nữ nhìn nhau cười.
Trở lại quét dọn trong nhà xong, Lâm Nguyệt Nha đứng trước gương cẩn thận đánh giá bản thân mình, càng xem càng ảo não, càng xem càng thấy xấu hổ, cô thật sự nhìn giống con trai, người thì lùn, dáng lại mập.
Da cô do phơi nắng ở Châu Phi nên bị ngâm đen, ở trên máy bay từng có người hỏi cô có phải là người Châu Phi không, cô còn rất vui vẻ cho người ta biết là do cô phơi nắng, lúc đó một chút tức giận cô cũng không có, nhưng khi Bành Trân Trân nói vậy thì cô rất tức giận.
Nhìn kỹ mình trong kiếng, ngảy cả bản thân cô cũng cảm thấy mình giống con trai, mình làm sao mà so với Bành Trân Trân đây?
Khác biệt quá, dáng người Bành Trân Trân cao gầy mảnh khảnh, ngực to eo nhỏ, là cô gái hai mươi bốn tuổi quyến rũ, mái tóc dài, da trắng, trang điểm tinh tế giống như một ngôi sao, xinh đẹp rực rỡ.
"Nguyệt Nha, Nguyệt Nha, làm sao vậy? Con không thoải mái ở đâu hả?" Lâm Ân Tùng ở bên ngoài phòng con gái mãnh liệt gõ cửa, con gái ông hôm nay thật sự khác thường, không phải là cô thích Tô Y Đường nhất sao? Tô Y Đường mở tiệc tẩy trần mà cô cũng không tham gia, nhất quyết không chịu đi, khiến người cha như ông cũng cảm thấy vô cùng khó xử.
"Cha, đừng lo cho con!" Lâm Nguyệt Nha trốn trong mền, nước mắt vẫn còn lưu trên mặt
Ở Đài Bắc được nửa tháng, nhưng Lâm Nguyệt Nha vẫn trốn trong phòng không chịu ra ngoài, ngay cả Tô Y Đường ghé nhà mà cũng không ra gặp, làm cho người lớn chỉ biết lắc đầu, chỉ có