XtGem Forum catalog
Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327005

Bình chọn: 7.5.00/10/700 lượt.

m ướt người’, sau đó nâng váy đi về phía khác.

Hoa Tĩnh Nhàn nhìn thấy bóng lưng Hoa Ngữ Nông rời đi, oán hận liếc mắt một cái, sau đó mỉm cười nói với người đàn ông bên cạnh chưa từng rời mắt khỏi Hoa Ngữ Nông: “Trịnh công tử, thật ngại quá, để cậu phải sợ hãi rồi.”

“Sợ hãi?” Người đàn ông được gọi là Trịnh công tử hình như không hiểu rõ lắm ý tứ của bà ta. Có điều rất nhanh sau đó, anh phát hiện Hoa Tĩnh Nhàn đang nhìn chằm chằm vết rượu champage bị đổ trên người mình, hiểu được mọi chuyện, anh ta liền cười nói: “Chút chuyện nhỏ này sao có thể khiến tôi hoảng sợ được chứ, không sao đâu. Cô gái vừa nãy hình như rất quen thuộc với bà, không biết hai người có quan hệ gì đây?”

“A, nó ấy à, trên thực tế, bây giờ chúng tôi cũng không được tính là có quan hệ với nhau, nó là con gái của anh trai tôi, có điều đã bị cha tôi đuổi khỏi nhà họ Hoa rồi, cho nên hiện tại nó không có bất cứ quan hệ gì với Hoa thị nhà tôi nữa.” Khi Hoa Tĩnh Nhàn nhắc đến Hoa Ngữ Nông, vẻ mặt đều trở nên khó chịu.

“Vậy sao, không biết vị tiểu thư ấy phạm phải lỗi gì mà khiến lệnh tôn tức giận đến mức đuổi cháu mình ra khỏi Hoa thị thế, tôi đã từng được cha mình giới thiệu gặp lệnh tôn một lần, ông ấy cũng không phải là cái kiểu người tính tình nóng nảy như vậy.” Trịnh công tử có vẻ rất hứng thú đối với chuyện về Hoa Ngữ Nông, anh ta tò mò hỏi.

Hoa Tĩnh Nhàn thấy thế, chỉ đành xấu hổ cười: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, cũng không phải việc hay ho gì cho lắm, vào ngày có chuyện vui như hôm nay không nên đề cập tới nó. Chẳng qua nếu như Trịnh công tử thực sự muốn biết, không bằng lần sau rảnh rỗi, chúng ta đi uống trà, tâm sự một chút, tôi liền tiếp tục kể cho cậu nghe.”

“Ha ha…Bà Hoa nói rất đúng, nếu đã vậy, tôi đây sẽ không truy hỏi nữa.” Trịnh công tử hình như cũng không có ý định sẽ gặp mặt lần sau với bà ta, cho nên anh chỉ thản nhiên cười, nói một câu ‘xin lỗi không tiếp được’ rồi rời khỏi.

Phía bên này, sau khi Hoa Ngữ Nông đi liền đứng bên ngoài đám người tìm kiếm bóng dáng cha mẹ mình, có điều tìm nửa ngày cũng không thấy, đành nhụt chí đứng vào một góc.

Ninh Quân Hạo chẳng biết đi tới bên cạnh cô lúc nào, nhìn vẻ mặt thất vọng của cô, mở miệng nói: “Đêm nay ba mẹ em không tới, nghe nói là vì sức khỏe của ông em có chút vấn đề nên ba ở nhà cùng ông, để cô của em tham dự bữa tiệc này.”

“Sức khỏe của ông nội có vấn đề sao? Có nghiêm trọng không?” Hoa Ngữ Nông nghe vậy, lập tức khẩn trương hỏi.

“Không biết, có điều em nhìn vẻ mặt tươi cười nói chuyện xã giao cùng người ta của cô em liền hiểu, chắc chắn là không có chuyện gì lớn, bằng không giờ phút này bà ấy sẽ không tiếp tục ở lại chỗ này, đúng không?” Nói xong, ánh mắt Ninh Quân Hạo lại nhìn về một phía khác, rất nhanh sau đó, anh hỏi cô: “Em quen biết với Trịnh công tử?”

“Hả? Trịnh công tử? Là ai cơ?” Hoa Ngữ Nông không hiểu lời của anh, vẻ mặt có chút mơ hồ.

“Anh ta đang chào hỏi cùng em kìa.” Ánh mắt Ninh Quân Hạo nhìn về phía trước, mặt không chút thay đổi nói.

Vì vậy Hoa Ngữ Nông nhìn theo tầm mắt của anh, lập tức phát hiện ra người đàn ông ban nãy bị cô đổ rượu lên quần áo đang nâng chén tỏ ý mời về phía mình, cô liền lễ phép hướng gật đầu với anh ta.

“Em không biết anh ta.” Cô trả lời vấn đề của Ninh Quân Hạo.

Có điều Ninh Quân Hạo lại tỏ vẻ không tin lời cô, chỉ hừ lạnh nói: “Không biết mà anh ta lại nhìn em chào hỏi hay sao? Từ nãy đến giờ, ánh mắt của anh ta chưa từng rời khỏi người em đấy!”

“Hả…có sao? Nhưng mà em thật sự không quen anh ta, ban nãy em chỉ sơ ý làm đổ rượu champagne lên người anh ta thôi.” Hoa Ngữ Nông giải thích.

“Đổ champagne?” Ninh Quân Hạo nghe vậy liền khinh miệt nhìn cô một cái, châm chọc nói: “Đây là cách làm quen với đàn ông mà em học được trong bảy năm ở Tây Ban Nha sao?”

“Cái gì? Anh…Sao anh có thể nói như vậy? Em không phải cố ý…” Đối với việc bị anh hiểu lầm như vậy, trong lòng Hoa Ngữ Nông khó có thể chấp nhận, cô có phần tủi thân giải thích.

“Sao cũng được, xem ra em đã thành công để người đàn ông kia sinh ra hứng thú với mình rồi.” Lời giải thích của Hoa Ngữ Nông qua tai Ninh Quân Hạo đều là che dấu, nói xong, anh cầm ly rượu đi về phía Trịnh công tử.

“Này, anh muốn làm gì?” Hoa Ngữ Nông cảm giác anh có chút ý đồ, lập tức khẩn trương đi theo.

“Trịnh công tử, xin chào, nghe nói mấy năm nay anh luôn ở nước ngoài, không nghĩ tới lần này có thể gặp được anh ở đây, thật là hân hạnh.” Ninh Quân Hạo đi đến trước mặt Trịnh công tử liền chào hỏi cùng với anh ta.

“Xin chào, ngại quá, lâu lắm chưa trở về cho nên rất nhiều bạn bè ở trong nước cũng không còn nhớ rõ, xin hỏi anh là?” Trịnh công tử hình như cũng không nhận ra Ninh Quân Hạo, anh ta nhìn Hoa Ngữ Nông đi theo người này, cảm thấy có chút nghi hoặc.

“Ninh Quân Hạo, chúng ta cũng chưa từng gặp mặt, cho nên anh không biết tôi cũng không phải chuyện lạ gì, chẳng qua tôi từng được nhìn thấy tác phẩm của anh thôi. Vẫn là Triệu thị trưởng có danh tiếng, ngay cả họa sĩ tiếng tăm ở nước ngoài cũng có thể mời đến tham dự hôn lễ của con mình.” Ninh Quân Hạo khách khí trả lời,