Đường Tâm bị treo giữa không trung, vẫn còn mạnh miệng.”Đừng nói em
không hiểu, em thông minh gấp hai lần gã. Chị Mật Nhi, chị đừng cầu xin
cái loại người không biết xấu hổ này, dám bắt nạt trẻ em và cô gái yếu
đuối, nếu đụng phải mấy chú cuat tôi, ông ta phải sợ tới mức tè ra quần, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ!” Cô đá chân vào mặt Trương Vĩ ngạn,
cử động này không thể nghi ngờ là thêm dầu vào lửa.
đôi tay Trương Vĩ ngạn căng thẳng, nhấc Đường Tâm cao hơn.”Con bà
nó, tao không thể không che miệng của mày!” Gã bị khích tướng đến mức
không suy nghĩ nữa, dùng lực ném Đường Tâm vào vách tường.
“Không!” Mật Nhi hét lên, nhìn thấy máu của Đường Tâm thì toàn thân lặng lại.
Tất cả, khiến động tác cô như chậm loại. thân thể nho nhỏ của Đường
Tâm đụng vào vách tường cứng rắn, phát ra tiếng vang đáng sợ, cô bé vì
đau đớn kịch liệt mà bất tỉnh, dũng cảm không phát ra bất kỳ tiếng rên,
thân thể mềm yếu ngã xuống góc tường, mà trên tường lưu lại một vết máu
dài ghê rợn. Máu tươi ồ ạt chảy ra từ vết thương trên trán của Đường
Tâm, nhiễm đỏ thảm.
Mật Nhi kinh hoảng muốn xông lên phía trước, nhìn thương thế của
Đường Tâm, ấy vậy mà không di động được mấy bước, thân thể lại bị Trương Vĩ ngạn khống chế, kéo cô lên ghế sa lon, cặp mắt đỏ bừng như là dã thú điên cuồng.
“Bây giờ không còn ai cản trở nữa. Tốt nhất mày nên ngoan ngoãn, nếu không kết quả sẽ giống con bé kia.” Trương Vĩ ngạn nói nhỏ, dùng sức
ngăn cản hai tay Mật Nhi, không cho phép cô kéo váy. Gã đã đợi quá lâu,
dục vọng không kịp đợi muốn xông ra.
“Không! Xin ông, ông để tôi đưa Đường Tâm đến bệnh viện, con bé chảy nhiều máu như vậy, sẽ nguy hiểm đến tánh mạng .” Mật Nhi gấp đến độ
khóc lên, trong lòng cô lo lắng Đường Tâm, lo lắng an toàn của nó, lại
không nghĩ chính cô cũng khó giữ được mình.
Trương Vĩ ngạn lắc đầu một cái, dùng sức xé, váy của Mật Nhi hầu như bị xé rách, trừ vài mảnh vải còn lưu lại trên da thịt, thân thể mềm mại xinh đẹp mà trong suốt chỉ còn sót lại áo ngực cùng với quần lót.
Trương Vĩ ngạn thấy muốn chảy nước miếng, lúc trước bạo lực, càng thêm
kích thích dục vọng chinh phục trong cơ thể gã.
“Xin ta? Lãnh Mật Nhi, lúc trước mày đã đồng ý lên giường với tao,
muốn xin xỏ để tao đổi ý ư, đừng mơ.” mắt gã nhìn hướng Đường Tâm hôn mê bất tỉnh thì hiện lên tia sát ý.”Nói không chừng con bé kia chết rồi,
mày phí tâm vì người chết làm gì? Đừng khổ, nó sẽ không cô đơn, chờ tao
chơi mày đủ, sẽ khiến mày đi theo con bé.” Mật Nhi tận mắt nhìn thấy gã
giết người, gã quyết định muốn giết người diệt khẩu; dù sao giết một
người, cùng với giết hai người chẳng khác gì nhau.
Mật Nhi tuyệt vọng lắc đầu, đôi tay không ngừng chống đỡ Trương Vĩ
ngạn xâm phạm, cô ra sức hét lên, dùng sức muốn thoát khỏi đối phương.
Tuyệt vọng bao phủ cô, khiến cô khóc không ngừng, cô vốn mảnh mai, có bao giờ gặp phải chuyện đáng sợ như vậy!
Quá nhiều sợ hãi, làm cô không thể nghe thấy tiếng cửa bị đạp vỡ,
cùng với đông đảo giọng nói người khác kéo tới. Lôi Đình đi đàng trước,
vẻ mặt luôn luôn bình tĩnh lạnh lùng vào thời khắc này trở nên nóng nảy
vạn phần, giống như đang tìm bảo vật trân quý cả đời này. Đi sau anh, là Thương Trất Phong cùng Đỗ Phong Thần, cán bộ cao cấp của “tập đoàn Thái Vĩ” đều đến đông đủ.
đầu tiên tầm mắt Lôi Đình tiếp xúc được Mật Nhi bị đặt trên đất,
tròng mắt đen lạnh như băng bỗng chốc tràn đầy ngọn lửa tức giận, tức
giận khiến anh cơ hồ muốn mất đi lý trí. Bước nhanh đến, anh không chút
lưu tình đá vào đầu Trương Vĩ ngạn.
Bịch một tiếng, Trương Vĩ ngạn bị đá bay, ngã xuống trên bàn thủy
tinh, thủy tinh bể tan tành cắt vào phần lưng gã, máu tươi đầm đìa.”Con
mẹ nó, là ai?” Hàm răng của gã bị mới bị đá, mấy cái răng lung lay rơi
xuống, máu tươi từ mũi, miệng phun ra, gã đau đến nỗi hét toáng lên.
“Lôi Đình, người này đả thương tiểu ác ma.” Đỗ Phong Thần nheo mắt lại, bởi vì tức giận mà nói lạnh lùng.
Khi Trương Vĩ ngạn thấy rõ người tới là ai, thì vốn là hung ác đột
nhiên biến mất sợ hãi rụt rè, không dám lên tiếng, chỉ dám ôm lấy khóe
miệng máu chảy không ngừng, thấp thỏm nhìn Lôi Đình.
“Đừng tới đây, không phải lỗi của tôi, là lãnh Mật Nhi, tất cả đều
là chủ ý của ả, là ả nói muốn mang con bé kia tới nơi này, ả nói cần
tiền, muốn bắt cóc. . . . . .” gã vì muốn được tha thứ, bắt đầu nói năng lung tung, không tiếc hãm hại Mật Nhi vô tội.
Lôi Đình chậm chạp tiến lên, vừa một cước bén nhọn mà không lưu tình đá thẳng vào Trương Vĩ ngạn lần nữa. Vẻ mặt của anh bởi vì tức giận mà
căng thẳng, chẳng qua là nhìn thấy Trương Vĩ ngạn đang lăng nhục Mật
Nhi, anh liền phẫn nộ muốn chặt gã ra làm trăm mảnh. Anh chậm rãi bước
thong thả tới bên cạnh Trương Vĩ ngạn.
“Lôi Đình, đừng giết gã ta, đánh gãy mấy cái xương sườn là đủ, để gã sống, bây giờ mà giết gã thì dễ dàng quá.” Đỗ Phong Thần lạnh lùng nói, nhìn thấy Đường Tâm nằm trong vũng máu thì đã quyết định không tha
Trương Vĩ ngạn. Anh cẩn thận từng li từng tí ôm lấy Đường Tâm, nhanh
chóng gọi xe cứu thương đến.
“Cậu. . . . . .cậu, tôi là quan viên chính p