Ring ring
Chọc Giận Thục Nữ

Chọc Giận Thục Nữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323143

Bình chọn: 9.00/10/314 lượt.

lùng nói, muốn gạt tay cô ra. Không ngờ, cô

vốn nhu thuận, vào thời khắc này lại kiên trì ngoài ý muốn; lòng của tay mềm mại lạnh như băng, nắm thật chặt, không cho anh nắm tay lại làm vết thương nghiêm trọng hơn.

“Anh bị thương, nhất định phải đem những mảnh thủy tinh này lấy ra,

nếu không vết thương sẽ không khép lại.” Mật Nhi cầm tay anh, giọng nói

hết sức kiên định, khom lưng lấy ra hộp cấp cứu nhỏ từ trong tủ, dùng

rượu cồn rửa, lấy nhíp gắp từng mảnh vỡ ra.

Cô cúi thấp đầu, sợi tóc đen rơi xuống, lộ ra da thịt trắng nõn, vẻ

mặt bình tĩnh, bộ dáng kia khiến Lôi Đình nhớ tới đêm đó, cô vì hoan ái

xong mà mệt mỏi, ngủ say trong lòng anh. . . . . .

“Cô rất nhuần nhuyễn.” Anh chậm rãi nói, lòng nguội lạnh vào thời

khắc này có chút khe hở, cảm xúc chậm chạp đổ xuống, trong nháy mắt

không phòng bị, giọng nói trở nên nhu hòa.

Mật Nhi ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn tâm tình trong mắt anh không

cách nào che dấu. Lòng cô chấn động, lần nữa trở nên mềm mại. Có phải

mỗi người phụ nữ đều ngu ngốc giống như cô không? Biết rõ nhất định sẽ

bị thương lần nữa, biết anh sẽ tiếp tục tổn thương cô, nhưng cho dù cô

học được cách phong tỏa trái tim mình, chỉ là một câu hỏi, liền vỡ vụng

công sức của cô?

Cô không ngừng thử muốn giải thích, nhưng căn bản anh không nguyện ý nghe, hành động có ý đồ giải thích luôn khiến sự phẫn nộ của anh bùng

phát, hoặc là ngôn ngữ càng thêm đả thương người.

“Trong quán rượu thường xuyên có người gây chuyện, đánh nhau bị

thương là chuyện hết sức bình thường, thậm chí có khách lúc uống rượu

say sẽ đánh vào người chúng tôi, cho nên mama đều chuẩn bị mỗi trong

phòng một hộp cấp cứu, chuẩn bị bất cứ tình huống nào!” cô nhẹ giọng trả lời, đem mảnh thủy tinh bể trong vết thương của anh lấy ra sạch sẽ, đơn giản thay anh băng bó, đôi tay vừa đụng vào da thịt ngăm đen ấm áp thì sẽ có chút run rẩy.

Mật Nhi ngẩng đầu lên, không nhìn anh, tay chân có chút luống cuống, không biết nên nói những gì, làm những gì, mỗi ánh mắt cùng động tác

của cô đều cẩn thận, rất sợ đánh vỡ giờ phút dịu dàng này.

Lôi Đình chậm chạp vươn tay, khẽ vuốt da thịt cô tỉ mỉ.”Cô thường xuyên gặp phải những kẽ say rượu là đánh người kia sao?”

Nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt thì Mật Nhi bị một gã không kiên nhẫn

chờ lâu uống say rồi đánh, lúc ban đầu gặp mặt, thế nào cũng không ngờ

được, giữa bọn họ sẽ có quan hệ sâu như vậy! Cô gái xinh đẹp này ảnh

hưởng tới tâm tình của anh, khiến anh trở nên nóng nảy và dễ giận, tất

cả tỉnh táo thường ngày đều biến mất. Tất cả bạn bè cũng phải chịu tai

ương, toàn bộ kêu không chịu nổi tính khí nóng nảy của anh, đem toàn bộ

nhiệm vụ lần này giao cho anh, không người nào nguyện ý cùng anh cộng

sự.

“Đây là công việc của tôi.” Mật Nhi từ từ nói, trong giọng nói không có bất kỳ oán hận.

Lôi Đình đột nhiên nheo mắt lại, vốn có một chút dịu dàng, trong

chớp mắt toàn bộ biến mất không thấy gì nữa, tròng mắt màu đen lần nữa

trở nên lạnh như băng, giống như khối băng vĩnh viễn không bị hòa tan.

Một nụ cười tà mị mà nguy hiểm nhảy lên khóe miệng, nhưng không có đạt

tới đáy mắt.

“Không sai, đây là công việc của cô. Đối phó vởi kẻ say, bị đánh,

thậm chí còn chịu khuất nhục, theo tôi lên giường, thay tôi băng bó,

cũng chỉ là công việc của cô.” Lời nói của cô trong lúc vô tình chọc

giận anh, lửa giận mãnh liệt nổi lên, anh hoàn toàn mất đi lý trí, tựa

như dã thú, vào thời khắc này chỉ muốn khát máu.

Mật Nhi không giải thích, lắc đầu một cái, biết anh hiểu lầm lời cô

nói. Cô bản năng muốn chạy trốn, biết anh cực kì nguy hiểm, nếu không

nhanh chóng chạy đi, chỉ sợ sẽ bị anh làm mình bị thương.

Chẳng qua là mảnh mai như cô làm sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay

anh? Cô vụng về lui về phía sau mấy bước, đã cảm thấy bên hông căng

thẳng, cánh tay của anh giống như là sắt thép vững vàng bóp chặt cô,

không để ý cô giãy giụa, thô lỗ lôi cô vào trong ngực.

“Lôi tiên sinh. . . . . .” Cô suy yếu kinh hãi nói nhỏ, ngửa đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn mà lạnh như băng.

Anh cười lạnh một tiếng, đối với lời xin xỏ ngoảnh mặt làm ngơ, bàn

tay mới vừa được băng bó nắm chặt lấy cằm của cô, cưỡng bách cô ngẩng

đầu lên, chịu đựng anh hôn thô bạo vô tình.

Môi của anh cuốn lấy cô, cạy ra hàm răng, chui vào trong miệng dây

dưa cái lưỡi thơm tho của cô, nụ hôn này thô bạo mà kịch liệt, cố ý làm

cô đau. Anh khẽ cắn chặt răng vào môi cô, đem tất cả lời cầu xin tha thứ yêu kiều đều nuốt vào trong miệng, một tay kia là đặt mềm mại đẫy đà

trước ngực cô lên, bừa bãi vuốt ve.

“Không, đừng như vậy. . . . . .” Mật Nhi buồn bã nói, bởi vì cảm

nhận được anh thô bạo mà run rẩy. Thân thể của cô mềm yếu tựa vào trong ngực anh, căn bản vô lực phản kháng.

Nụ hôn này hoàn toàn khác lúc trước, cô không cảm giác được bất kỳ

tình dục, chẳng qua là cực kì sợ hãi. Cô rốt cuộc biết, cho dù bỏ qua

nhưng lời đả thương người kia, anh vẫn có thể dùng phương pháp nguyên

thủy làm tổn thương cô, mà cái loại tổn thương đó sẽ khiến cô đau đến

không muốn sống.

“Đừng như vậy? Đừng quên, tôi đã bao cô, mà công việ