XtGem Forum catalog
Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Chờ Đợi Giọng Nói Của Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326051

Bình chọn: 8.5.00/10/605 lượt.

i. Mặc dù trò chọc phá của tôi đã thành công, nhưng không hiểu sao tôi không hề cảm thấy vui vẻ chút nào, ngược lại, tâm trạng tôi càng trở nên tồi tệ hơn.

Tệ hơn nữa là mẹ tôi cũng đến bữa tiệc chúc thọ bà nội. Mẹ tôi đến để tìm bố tôi đòi tiền. Sau khi biết tôi vừa gây chuyện xong, mẹ cũng mắng cho tôi một trận. Tôi không hiểu tại sao mẹ lại mắng tôi. Liệu có phải tại bố quở trách mẹ là “ngu xuẩn, khiến cho đứa con gái ở bên cạnh cũng ngu xuẩn theo” hay không? Hay là vì lúc đó tâm trạng của mẹ không tốt nên mới mượn cớ trút lên đầu tôi?

Sau khi về nhà, mẹ lại mắng tôi lần nữa. Mẹ nói tôi là một gánh nặng, làm liên lụy đến mẹ. Tôi cũng chẳng muốn kể cho mẹ nghe đầu đuôi của sự việc nữa, chỉ cảm thấy trong người cực kỳ khó chịu, muốn ngủ một giấc thật dài, tốt nhất là đừng bao giờ tỉnh lại. Tối đó, tôi đã uống rất nhiều thuốc ngủ rồi bỏ ra ngoài. Mãi đến tối muộn, tôi mới cảm thấy sợ hãi. Nhưng tôi lại không muốn quay về nhà, và đột nhiên lại thấy sợ chết. Vì vậy, tôi đã gõ cửa nhà một người bạn. Tôi kể cho bạn ấy nghe đầu đuôi câu chuyện, mọi người trong nhà bạn ấy nghe xong vô cùng hoảng hốt, vội vàng đưa tôi đến bệnh viện. Ở bệnh viện, tôi đã trải qua một cuộc đấu tranh giữa sự sống và cái chết. Tôi thật sự rất đau khổ, thật sự quá đau khổ!

Chat room

Ở độ tuổi của Điệp Nhi, rất nhiều bạn nữ còn đang được bao bọc bởi vòng tay yêu thương của bố mẹ, vậy mà Điệp Nhi đã sớm phải chịu đựng bao bão tố của cuộc đời, khiến cho người khác phải thương cảm! Chúng ta vẫn thường ca ngợi tình cảm gia đình là vô cùng thiêng liêng và vĩ đại. Tuy nhiên, bố mẹ và tình yêu thương của bố mẹ lại không phải là hai khái niệm đồng nhất. Bố mẹ cũng là con người, bản thân cũng có những nhược điểm khó tránh. Giữa những con người khác nhau đều tồn tại những điểm khác nhau, những người làm cha, làm mẹ cũng vậy. Bố mẹ của Điệp Nhi là những người không giỏi trong việc khắc phục hoàn cảnh khó khăn, lại có tính ích kỷ và rất thô bạo. Tất cả những điều này là do sự thiếu tu dưỡng về văn hóa, cũng có thể là do những khó khăn trong cuộc sống mà họ gặp phải. Thế hệ của bố mẹ bạn bị hạn chế về giáo dục do đất nước lúc đó đang phải trải qua những khó khăn quá lớn; về sau, cùng với sự phát triển không ngừng của kinh tế, sự nghiệp của họ chắc chắn cũng không được thuận lợi cho lắm. Nếu hiểu được những điều này, có lẽ Điệp Nhi sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của bố mẹ.

May mắn thay, lứa tuổi mười chín là lứa tuổi của sự lạc quan. Đây cũng chính là con đường bước vào giai đoạn sống tự lập của bạn. Một con đường rộng lớn, một tương lai sáng lạn đang chờ đón bạn trước mắt. Tất cả mọi thứ bao gồm cả cuộc sống gia đình hạnh phúc thuộc về bạn, chỉ cần không ngừng phấn đấu là bạn có thể đạt được. Những đau đớn trước mắt chỉ là nhất thời, không phải là mãi mãi. Vì vậy nếu như Điệp Nhi vì thế mà tuyệt vọng thì sẽ không phải là một quyết định sáng suốt.

Mạnh Lê, nữ, 17 tuổi, đang tìm việc.

Lúc tôi sáu tuổi, vào một ngày mưa gió, một thảm kịch đau đớn nhất trong đời mà tôi sẽ không bao giờ quên được đã xảy ra. Mẹ tôi sảy chân ngã xuống nước và bị dòng nước xiết cướp đi sinh mạng. Hai anh em tôi khóc suốt ngày đòi bố cho gặp mẹ. Bố tôi vừa bận rộn chăm sóc hai anh em, vừa bận đi làm kiếm tiền, ngày nào cũng tối mắt tối mũi. Vì thế, không bao lâu sau, bố gửi anh em tôi đến nhà bà ngoại ở thành phố E.

Ở thành phố E, ngoài nhà bà ngoại còn có nhà dì, nhà cậu mợ. Có lẽ vì thương hai anh em tôi sớm mồ côi mẹ nên mọi người thường dẫn hai anh em tôi đi chơi, còn mua đồ cho chúng tôi nữa. Ban đầu, hai anh em tôi còn thấy nhớ nhà, nhớ đến người mẹ đã qua đời của mình. Nhưng ở thành phố E lâu ngày, coi đó như nhà của mình nên mọi nỗi buồn trong tôi nguôi ngoai dần.

Bố rất ít khi đến thăm hai anh em tôi. Bà ngoại và cậu đều nói bố tôi là người đàn ông vô dụng, mẹ tôi mới mất được nửa năm mà bố đã lấy người đàn bà khác. Người mẹ kế này đã có một đứa con gái riêng, lớn hơn tôi một tuổi, bố bắt tôi gọi con riêng của mẹ kế là chị. Chị ấy trông xinh xắn hơn tôi. Tôi rất ngưỡng mộ chị ấy, vì chị ấy còn có mẹ ở bên cạnh, hơn nữa bây giờ, bố tôi đã trở thành bố của chị ấy rồi. Tôi nhận ra rằng, bố tôi rất yêu quý chị ấy.

Tôi sống ở nhà bà ngoại cho đến năm học lớp tám. Lúc đó, bà đã già yếu nhiều, sức khỏe không còn tốt như trước. Cậu bảo bố tôi đón tôi về nhà. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, anh tôi không học lên nữa mà đến giúp vx trong cửa hàng của một người họ hàng xa. Vì thế anh tôi tiếp tục ở lại nơi này, còn tôi thì trở về cái “nhà” xa lạ đó.

Bố tôi rất bận, thường không về nhà ăn cơm, để tôi ở nhà một mình với mẹ kế và chị, cảm giác rất mất tự nhiên. Thái độ của mẹ kế đối với tôi bình thường, không quan tâm nhưng cũng không mắng mỏ gì tôi cả. Chị tôi năm nay thi hết cấp hai, vì thế mẹ kế dành toàn bộ sự quan tâm cho chị. Hơn nữa, lúc chị thi không tốt, trở về nhà khóc lóc với bố mẹ, bố tôi còn an ủi: “Con gái ngoan, thi không tốt cũng không sao, cho dù có phải bỏ tiền ra bố nhất định lo cho con một tương lai tốt đẹp!”. Mẹ kế nghe xong tỏ ra rất vui mừng, nhưng t